Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Anh à, em đã bảo rồi mà, Thính Tứ là người tốt."
Tôi trừng mắt liếc em trai: “Lúc em vì hắn mà sống ch*t đòi theo, sao không thấy nói vậy?”
Cố An cười hề hề, ghé sát tai tôi thì thầm: “Anh à, anh nhanh lên đi, đẩy thuyền cập bến sớm sớm, tốt nhất sinh luôn người thừa kế. Đến lúc đó lão già họ Thẩm muốn phản đối cũng chẳng kịp.”
Tôi suýt phun hết nước trong miệng.
Tôi nghiêm túc nghi ngờ không biết thằng em của mình có bị Thẩm Thính Tứ tẩy n/ão hay không.
Nhưng qu/an h/ệ giữa tôi và Thẩm Thính Tứ quả thực ngày càng gắn bó.
Tôi đã quen với việc mỗi sáng mở mắt là thấy hắn, quen với mọi thứ hắn chuẩn bị sẵn, quen cả mùi tin tức tố mang lại cảm giác an toàn từ người hắn.
Thậm chí tôi bắt đầu thấy, làm Beta cũng chẳng tệ.
Ít nhất không phải đối phó với mấy Omega phiền phức hay những cuộc hôn nhân sắp đặt.
Chỉ riêng một mình Thẩm Thính Tứ thôi cũng đủ khiến tôi đ/au đầu rồi.
Giấy không gói được lửa.
Chuyện của tôi và Thẩm Thính Tứ rốt cuộc cũng đến tai cha tôi.
Hôm đó, cha gọi điện bảo tôi về biệt thự cũ.
Vừa bước qua cửa, tôi đã cảm thấy bầu không khí nặng nề.
Trong phòng khách, cha, mẹ và Cố An ngồi sẵn, như mở phiên xét xử.
Mặt cha sa sầm, ông ném một xấp ảnh xuống bàn trà trước mặt tôi. Ảnh vung vãi khắp nơi.
Trong đó là những khoảnh khắc thân mật giữa tôi và Thẩm Thính Tứ ở đủ chỗ.
Ôm nhau dưới bãi đỗ xe công ty, hôn nhau trong nhà hàng, thậm chí… cả trong phòng ngủ.
Dù không chụp được cảnh nh.ạy cả.m, nhưng chỉ cần nhìn là biết qu/an h/ệ giữa chúng tôi không hề bình thường.
Góc chụp hiểm, hình lại rõ nét.
“Cố Ngôn! Mày giải thích cho tao nghe, đây là cái gì!” Cha tôi chỉ thẳng vào mặt tôi quát lớn, gi/ận đến mức ria mép run lên.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Cố An bên cạnh đã chen vào.
“Cha, có gì mà phải giải thích? Anh con yêu anh dâu tương lai thì có gì lạ đâu?”
Cha tôi nghẹn họng, suýt nữa ngất tại chỗ.
“Mày im đi!” Ông chỉ sang Cố An. “Còn mày nữa! Lúc trước chẳng phải mày vì thằng nhà nghèo đó mà sống ch*t đòi theo sao? Giờ lại đứng về phía anh mày? Đầu óc mày để đâu vậy?”
Cố An phẩy tay, tỉnh bơ: “Sông có khúc, người có lúc mà. Với lại, nước chảy chỗ trũng. Người tốt như Thính Tứ, cho anh con còn hơn rơi vào tay người ngoài.”
Tôi: “…”
Cảm ơn em trai nhé.
Cha tôi tức đến mức nói không nên lời, quay sang tôi.
“Mày nhìn lại mày xem! Vì một thằng đàn ông, lại còn là Alpha lai lịch không rõ, mà biến thành Beta! Mày làm mất mặt cả nhà họ Cố này rồi!”
Tôi hít sâu một hơi. Hôm nay xem ra không trốn được.
Tôi định liều một phen, nói rõ thân phận thật của Thẩm Thính Tứ. Cùng lắm bị đ/á/nh một trận.
Đúng lúc đó, từ cửa vọng vào một giọng nói điềm tĩnh, lễ độ.
“Bác Cố, cháu nghĩ bác hiểu lầm rồi.”
Thẩm Thính Tứ mặc vest đen c/ắt may tinh xảo, bước vào.
Phía sau hắn là một người đàn ông trung niên khí thế bức người.
Tôi chỉ từng thấy ông ấy trên trang nhất báo tài chính.
Chủ tịch Tập đoàn Thẩm thị — Thẩm Thiên Hùng, cha của Thẩm Thính Tứ.
Cha tôi nhìn thấy ông ấy thì đồng tử co lại, bật dậy khỏi sofa.
“Thẩm… Thẩm tổng? Sao ngài lại đến đây?”
Thẩm Thiên Hùng không đáp, đi thẳng tới trước mặt Thẩm Thính Tứ rồi giơ tay t/át hắn một cái.
“Bốp!” Một tiếng vang giòn.
Cả tôi lẫn Thẩm Thính Tứ đều sững sờ.
Đây… là đang diễn tuồng gì vậy?
Thẩm Thính Tứ ôm má đỏ ửng, ngơ ngác nhìn cha mình.
“Cha, con…”
“Con cái gì!” Thẩm Thiên Hùng chỉ thẳng mặt hắn, gi/ận dữ. “Cho mày ra nước ngoài học hành, mong mày về nối nghiệp, vậy mà mày vì một thằng đàn ông, bỏ cả nhà cửa! Còn chạy sang nhà đối thủ làm rể! Làm mất mặt họ Thẩm!”
Ông ấy m/ắng đầy vẻ đ/au lòng.
Rồi bất ngờ đổi giọng, quay sang cha tôi, nở nụ cười hiền hòa.
“Thông gia à, thằng nhỏ nhà tôi từ bé được nuông chiều nên sinh hư.”
“Nhưng anh yên tâm, nếu nó đã chọn con trai anh, nhà họ Thẩm chúng tôi nhất định chịu trách nhiệm đến cùng.”
“Hôm nay tôi đến là để cầu hôn.”
Cha tôi: “…”
Tôi: “…”
Mẹ và Cố An không biết từ lúc nào đã lôi ra đĩa hạt dưa, vừa cắn vừa xem kịch, thích thú vô cùng.
Cảnh này còn gay cấn hơn phim giờ vàng.
Biểu cảm của cha tôi chuyển từ kinh ngạc sang bối rối, rồi trầm ngâm, cuối cùng ánh mắt trở nên sắc sảo chẳng kém Thẩm Thiên Hùng.
“Thông gia nói quá rồi.” Cha tôi hắng giọng. “Con cái yêu nhau thật lòng, làm cha mẹ đương nhiên ủng hộ.”
“Chỉ là nhà họ Cố chỉ có mỗi Ngôn Ngôn…” Ông định nhắc chuyện người thừa kế, nhưng nghĩ đến thân phận Beta của tôi lại thôi.
Thẩm Thiên Hùng lập tức tiếp lời: “Tôi hiểu! Nhà họ Thẩm cũng chỉ có mỗi Thính Tứ. Sau này Thẩm thị và Cố thị đều do hai đứa quyết định.”
“Hai nhà liên minh, trên thương trường thành đồng minh, chia sẻ ng/uồn lực, cùng có lợi — chẳng phải là giai thoại đẹp sao?”
Hai con cáo già như gặp tri kỷ, anh một câu tôi một lời, ngay tại chỗ bàn chuyện đính hôn và kế hoạch hợp tác quy mô lớn.
Còn tôi và Thẩm Thính Tứ — hai nhân vật chính — bị gạt sang một bên, không chen nổi nửa câu.
Tôi hiểu rồi.
Đây đâu phải cầu hôn.
Rõ ràng là một cuộc đàm phán thương mại.
Hôn sự của tôi và Thẩm Thính Tứ chỉ là chất xúc tác để hai tập đoàn bắt tay.
Rời khỏi biệt thự, đầu óc tôi vẫn quay cuồ/ng.
Chỉ trong chốc lát, tôi không chỉ có thêm vị hôn phu, mà còn vô tình thúc đẩy màn hòa giải thế kỷ giữa hai đối thủ.
Cảm giác như đang nằm mơ.
Thẩm Thính Tứ vừa lái xe vừa liếc sang tôi, khóe môi không giấu nổi ý cười.
Chương 7
Chương 14: Dùng cơm câu tà linh
Chương 6
Chương 9
Chương 12
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook