Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mà là một con thú dữ đã ẩn mình từ lâu.
Mạnh mẽ, bá đạo, mang theo khát vọng chiếm hữu không cho phép kháng cự.
Tôi bị hắn dày vò đến kiệt sức, khóc lóc c/ầu x/in không biết bao nhiêu lần, cổ họng khản đặc.
Hắn vừa dùng giọng dịu dàng nhất gọi tôi là “anh”, vừa dùng hành động tà/n nh/ẫn nhất để chiếm đoạt, như thể muốn nuốt chửng tôi vào tận xươ/ng tủy.
Cuối cùng, khi ý thức tôi dần mờ nhạt, sau gáy bỗng đ/au nhói.
Một luồng chất dẫn truyền xa lạ, mang tính xâm lấn mạnh mẽ, bị cưỡng ép tiêm vào cơ thể tôi.
Đó là dấu ấn của Enigma.
Toàn thân tôi run lên, rồi hoàn toàn mất ý thức.
Khi tỉnh lại, đã là giữa trưa hôm sau.
Tôi vừa cựa mình đã thấy toàn thân đ/au nhức như bị xe cán qua, rã rời như xươ/ng cốt rời khớp.
Đặc biệt là nơi khó nói kia, nóng rát đến mức tôi phải hít sâu một hơi lạnh.
Bên cạnh, Thẩm Thính Tứ vẫn ngủ say. Một cánh tay ngang nhiên vắt qua eo tôi, giam cả cơ thể tôi trong vòng ôm.
Tôi nhìn gương mặt ngủ say không chút phòng bị của hắn, trong lòng dậy sóng.
Vậy ra từ ba năm trước, hắn đã tính toán tôi rồi?
Mưu tính này… sâu đến đ/áng s/ợ.
Tôi khẽ kéo chăn, định xuống giường rót nước.
Vừa động đậy, cánh tay vòng qua eo lập tức siết ch/ặt, kéo tôi trở lại vào lòng hắn. Mũi hắn cọ nhẹ sau gáy tôi.
“Anh, ngủ thêm chút nữa đi.”
Hắn vẫn nhắm mắt, giọng còn khàn khàn vì vừa tỉnh, nghe thì lười nhác nhưng lại đầy tính chiếm hữu.
“Ngủ cái đầu cậu!” Tôi tức gi/ận gạt tay hắn ra. “Dậy ngay, giải thích cho rõ!”
Lúc này hắn mới chậm rãi mở mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt thỏa mãn, dáng vẻ như mèo vừa ăn vụng cá.
"Anh muốn biết gì?"
"Tất cả!" Tôi nghiến răng trừng mắt hắn, "Rốt cuộc cậu là ai? Tiếp cận tôi có mục đích gì? Tốt nhất là khai thật hết ra!"
Hắn ngồi dậy, chăn lụa tuột khỏi người, phô bày bờ ng/ực và vai đầy vết cào cắn.
Những vết tích gợi cảm đó đều là tác phẩm của tôi.
Mặt tôi đỏ bừng, ngượng ngùng quay đi, kéo chăn đắp cho hắn.
Hắn khẽ cười, với điện thoại trên đầu giường, mở album đưa cho tôi.
Trong ảnh là chàng thanh niên áo trắng đứng trên bục giảng đại học, nghịch ánh sáng, khí chất phiêu dương, tự tin và rực rỡ.
Người đó là tôi.
"Ba năm trước, anh đến trường em diễn thuyết."
Giọng Thẩm Thính Tứ vang lên bên tai, pha chút hoài niệm.
"Ngay tại hội trường tầng dưới."
"Khoảnh khắc ấy, em đã nghĩ, trên đời sao lại có người đẹp đến thế."
Giọng hắn dịu dàng như rót mật, nhưng tôi lại nổi hết da gà.
Hắn dừng lại, cúi sát tai tôi thì thầm:
"Nên em đã quyết tâm chiếm đoạt người ấy."
"Bằng mọi giá."
Tôi sững người.
Phông nền trong ảnh đúng là tòa nhà của trường đại học cũ tôi đã học.
Năm cuối, tôi từng về trường diễn thuyết chia sẻ kinh nghiệm khởi nghiệp với tư cách cựu sinh viên xuất sắc.
Nhưng tôi hoàn toàn không nhớ có người này dưới khán đài.
Bởi lúc ấy cả hội trường chật kín hàng trăm đàn em.
"Vậy từ lúc đó cậu đã..." Tôi khó tin, "Khi ấy cậu đã có tâm cơ sâu đến thế?"
"Ừm." Hắn ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên vai tôi, cọ cọ như chó lớn, "Tình yêu sét đ/á/nh."
"Sau đó em học hành chăm chỉ, thi vào trường này chỉ để được gần anh hơn."
"Em điều tra mọi thứ về anh, biết anh thích gì, gh/ét gì, biết anh cưng chiều đứa em Cố An nhất."
"Em biết, với thân phận của mình, nếu xuất hiện trước mặt anh, anh sẽ chẳng thèm liếc mắt."
"Nên em chỉ có thể dùng cách vụng về nhưng hiệu quả nhất."
"Tiếp cận Cố An trước, để anh chú ý đến em."
"Dù phải mang thân phận khiến anh gh/ét cay gh/ét đắng."
Giọng hắn đầy hiển nhiên, như thể mọi chuyện đều đương nhiên.
Tôi lặng im.
Hóa ra vở kịch "nam phụ đ/ộc á/c phá đám đôi uyên ương" từ đầu đến cuối đều do hắn tự đạo diễn.
Cái gọi là kh/ống ch/ế của tôi, kỳ thực chỉ là cái bẫy hắn giăng sẵn.
Mọi khó dễ và s/ỉ nh/ục của tôi, trong mắt hắn đều là tương tác ngọt ngào.
Đồ mưu mô!
Tôi tức gi/ận quay người, đ/ấm vào ng/ực hắn:
"Thẩm Thính Tứ! Cậu đúng là thiên tài! Oscar còn thiếu cậu tượng vàng đấy!"
Hắn nắm tay tôi, hôn lên mu bàn tay, mắt đầy cười khảy: "Chỉ cần có được anh, em làm gì cũng được."
Mồm mép dẻo quẹo!
Tôi rút tay lại, nhưng cơn gi/ận đã vơi.
Thậm chí còn... hơi mừng thầm?
Được người khác yêu say đắm đến thế, cảm giác cũng không tệ.
"Vậy nhà cậu..." Tôi vẫn lo lắng, "Không phải cậu nói mẹ cậu bệ/nh nặng? Tiền phẫu thuật..."
Ánh mắt hắn chùng xuống: "Em không lừa anh, mẹ em thật sự bệ/nh, nhưng ca mổ đã thành công, giờ đang dưỡng bệ/nh ở nước ngoài."
"Còn tiền..." Hắn ngập ngừng, "Thực ra em... không thiếu tiền."
Tôi nhướng mày, khoanh tay nhìn hắn: "Ồ? Không thiếu tiền thế nào? Nói nghe coi."
Hắn ngượng ngùng gãi đầu như cậu trai phạm lỗi: "Cha em là chủ tịch Tập đoàn Thẩm thị."
Tôi: "..."
Không khí đóng băng.
Tập đoàn Thẩm thị?
Đối thủ không đội trời chung với Cố thị chúng tôi trên thương trường?
Trời ơi.
Lượng thông tin hơi bị nhiều.
N/ão tôi như muốn n/ổ tung.
"Vậy... cậu là con trai đ/ộc nhất nhà họ Thẩm, người thừa kế tương lai?" Giọng tôi như bay hơi.
Hắn ngoan ngoãn gật đầu.
"Thế mà cậu còn đến làm trợ lý cho tôi, pha trà rót nước, bóp vai đ/ấm lưng? Cha cậu biết chuyện này không?"
Chương 7
Chương 14: Dùng cơm câu tà linh
Chương 6
Chương 9
Chương 12
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook