Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Lướt Mây
- Chương 2
Hoa kiệu lắc lư chập chờn, đi quanh thôn làng một vòng rồi rước vào cửa nhà họ Tần. Tấm lòng nương tử bấy lâu thắt lại dần dần thả lỏng. Binh tới thì dùng khiên chắn, nước tràn thì lấy đất lấp. Ngày tháng đều do người tự vượt qua. Tần Lập chẳng phải lương nhân, hôm nay hắn tơ tưởng Lâm quả phụ, ngày mai ắt lại vương vấn Lý quả phụ, Trương quả phụ. Căn nguyên vấn đề ở nơi hắn, nương tử cần phải quyết đoán.
6. Lễ bái thiên địa xong, nương tử được đưa vào động phòng. Đợi hồi lâu, Hàn Lập say khướt bước vào, tân lang quan bị mọi người chúc rư/ợu, hắn uống không ít. Khi may khăn che đầu, nương tử đã khéo léo khâu hai lỗ nhỏ nơi mắt. Hàn Lập lảo đảo bước vào, chẳng vội vén khăn che, mà thẳng tới bàn tròn trong phòng, nơi đặt sẵn hợp cẩn tửu. Từ trong ng/ực, hắn lấy ra một viên th/uốc đen bỏ vào chén rư/ợu phía đông, rồi rót đầy cả hai chén. Mọi hy vọng trong lòng nương tử vụt tắt. Tần Lập vén khăn che, ân cần kéo nương tử tới bàn tròn, đưa chén rư/ợu vào tay.
- Nương tử, uống cạn chén này, chúng ta ân ái đến đầu bạc.
Nương tử e lệ cúi đầu:
- Đều nghe tương công.
Tần Lập nâng chén uống cạn, nương tử cũng ngửa cổ làm vẻ uống. Áo thụng rộng tay, chén rư/ợu giấu trong tay áo, đổ hết vào chiếc khăn thấm nước đang nắm ch/ặt. Tần Lập nhìn chén rư/ợu không của nương tử, nở nụ cười mãn nguyện. Có lẽ hắn uống hơi nhiều, đặt chén xuống, đi đứng xiêu vẹo. Nương tử ân cần đỡ hắn lên giường:
- Tương công, mẫu thân đã chuẩn bị giải tửu thang, thiếp đi lấy cho lang quân.
Tần Lập nhắm nghiền mắt, nhíu mày gật đầu. Quay lưng lại, nương tử bóp mạnh chiếc khăn trong tay, rư/ợu đầy ắp chảy hết vào bát giải tửu thang. Nương tử ngồi bên giường đút từng muỗng, rồi thận trọng tháo mũ phượng, cởi hài, nằm xuống bên cạnh. Hơi thở dần đều, Tần Lập đẩy nương tử hai cái, thấy không động tĩnh, nhẹ nhàng trở dậy. Hắn lôi từ gầm giường một bọc hành lý, viết phong thư để trên bàn, rồi quay đi.
7. Nương tử bước tới bàn, cầm thư lên đọc từng chữ:
- Phụ mẫu đại nhân tôn kính, nhi tử cùng Lâm Oanh lưỡng tình tương duyệt, đã định bạch thủ minh ước. Phiên này xuất tẩu thực thuộc vô nại, đợi nhi cao trung, tái đới thê nhi dữ nhị lão đoàn tụ. Bất hiếu tử khấu thủ.
Hắn tính toán thật khéo léo. Giá như nương tử không biết trước sự thật, kế của hắn ắt thành. Nhà họ Tần không nỡ nhìn cốt nhục lưu lạc, nương tử lại không thể sinh nở, tất sẽ đón Lâm Oanh vào cửa, nương tử chỉ còn cách sống dưới bóng người. Nhưng giờ đã khác, kẻ vô sinh chính là Tần Lập. Huống chi, nương tử còn hậu chiêu. Khi vừa vào động phòng, nhân lúc không người, nương tử đã lục soát khắp phòng, tìm thấy bọc đồ dưới giường. Tần Lập xuất tẩu, tất không thể không mang theo bạc lẻ. Năm mươi lạng bạc của hắn đều được giấu trong lớp lót áo trong, hắn không đụng vào người, sẽ không phát hiện. Tần Lập ôm bọc hành lý vội vã ra đi, Lâm quả phụ không quen lao động khổ cực, tất sớm muộn hắn cũng quay về. Lúc đó, hắn mất khả năng sinh dục, hết tơ tưởng gái đẹp, hai ta nhận con thứ của nhà dưới làm tự, ngày tháng vẫn yên ổn.
8. Đêm ấy, nương tử ngủ rất ngon. Sáng hôm sau, tỉnh táo cầm thư khóc lóc chạy thẳng sang viện công công bà mụ. Dù trong lòng không gợn sóng, nương tử vẫn tỏ ra tuyệt vọng vô bờ. Nghe xong lời than, Tần phụ tức gi/ận dậm chân:
- Mỡ heo che mắt rồi! Xem ta không bẻ g/ãy chân nó, muốn cưới cái sao băng kia, cánh cửa cũng không có!
Bà mụ Tần bên cạnh cũng mất hết uy nghi:
- Vân Thúy, con cứ yên tâm, an tâm ở nhà đợi, Tần Lập giờ bị phân chó che mắt, sớm muộn cũng hồi tâm.
Xem ra chuyện Tần Lập cùng quả phụ kia, hai lão rõ như lòng bàn tay, không trách vội vàng đón nương tử vào cửa. Nương tử nức nở khóc, nửa lời không thốt. Lúc này, nương tử đã chiếm thế thượng phong, không thể để nhà họ Tần có cơ hội đối đáp. Vừa thoát hố lửa nhà mình, đi hay ở, đều phải tính lại.
Thời buổi này lo/ạn lạc, không nói đâu xa, núi Thúy Bình gần đây đã có giặc cư/ớp, thân gái dẫu đi đâu cũng khó sống, chi bằng tạm ở lại nhà họ Tần. Công công bà mụ dỗ dành đủ điều, nương tử không đáp, chỉ khóc càng lúc càng thảm, nhân lúc ngất đi. Không ngờ, nương tử không ngã xuống nền đất lạnh, mà đổ vào vòng tay ấm áp vững chãi. Tần Hành gi/ận dữ nói:
- Con đã bảo thích Vân Thúy, hai người lại chê nhà họ Lý nghèo. Giờ biết mệnh nàng tốt, ép buộc huynh trưởng cưới về. Huynh trưởng với Lâm quả phụ vướng víu đâu phải một ngày, sao nói dứt là dứt? Giờ thì gà bay trứng vỡ.
Tần phụ có lẽ tức gi/ận lắm:
- Các ngươi đứa nào cũng ngỗ nghịch! Ta không phải vì các ngươi hay sao? Giờ nàng là chị dâu ngươi, buông người ra!
Tần Hành không thèm để ý phụ thân, bồng nương tử lên đưa về tân phòng, vội vã đi gọi lang trung trong thôn.
9. Sau khi hắn đi, nương tử từ từ mở mắt. Khi nương mẫu còn sống, nương tử vẫn là đứa con gái nghịch ngợm nhất thôn, theo lũ con trai hoang lên núi bắt chim, xuống nước mò cá. Tần Hành đối với nương tử rất tốt, hễ bắt được trứng chim đều chia cho nàng quả đẹp nhất. Đại Ngưu từng trêu: Phải chăng muốn nàng làm vợ? Tần Hành lúc ấy còn là thiếu niên, vừa đ/á/nh vừa m/ắng nhưng mặt đỏ bừng. Hắn động lòng muốn cưới nương tử từ khi nào? So với Tần Lập, nương tử thực sự thích Tần Hành vạm vỡ siêng năng hơn. Giờ biết hắn thích mình, việc này càng dễ làm. Dù gả cho huynh trưởng, nhưng nếu Tần Lập biệt vô âm tín, theo tục làng, có thể kiêm thừa lưỡng phòng. Nương tử vẫn có thể chính danh chính ngạch làm chính thất phu nhân lần nữa. Giờ nghĩ lại, nương tử hơi hối h/ận. Không nên lấy bạc trong bọc hành lý, Lâm quả phụ không chịu nổi khổ cực, e rằng Tần Lập sẽ sớm trở về. Việc này còn phải tính kỹ.
10. Người nhà kẻ mời lang trung, người tìm con trai, không ai để ý, nương tử trở dậy đi quanh phòng, tìm thấy một viên gạch lỏng dưới giường, giấu bạc nén vào trong.
7
8 - END
10 - END
NGOẠI TRUYỆN - END
NGOẠI TRUYỆN
Chương 16
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook