Hứng lấy lửa dục của ta

Hứng lấy lửa dục của ta

Chương 7

24/02/2026 19:31

Quý Nhiên ngồi vào chỗ của Quý Dịch.

Hắn tự rót cho mình một ly rư/ợu, uống cạn trước như lời xin lỗi.

Rồi đi thẳng vào vấn đề chính.

Hắn trình bày ngắn gọn về thân phận, cơ ngơi ở nước ngoài cùng kế hoạch phát triển mảnh đất và phương án phân chia lợi nhuận sau này.

Cuối cùng, hắn đ/ập giấy đăng ký kết hôn lên bàn:

- Mối qu/an h/ệ của tôi cộng với mối qu/an h/ệ của chồng tôi, chắc các vị đã rõ.

- Tôi nói thẳng luôn hôm nay - nếu tôi lấy được mảnh đất này, về sau tất cả đều là bạn hữu. Còn nếu không... lần sau gặp mặt tôi không đảm bảo sẽ là cảnh tượng gì.

- Cái thứ vừa bị dẫn đi kia các vị cũng biết là loại gì rồi, nên mới đồng ý hoãn ký hợp đồng với chồng tôi. Chắc hẳn trong lòng các vị vẫn muốn hợp tác với tổng giám đốc Lục nhà tôi, đúng không?

Mấy vị lão tổng liếc mắt nhìn nhau.

Cuối cùng đồng ý ký hợp đồng tại chỗ.

Nhưng lần này, hợp đồng không ký dưới danh nghĩa tập đoàn Quý thị.

Mà ký bằng tên công ty riêng của Quý Nhiên.

16

Từ hộp đêm ra, chúng tôi quay về biệt thự họ Quý.

Lão gia đang ngồi chờ sẵn trong phòng khách.

Quý Nhiên không vòng vo, thẳng tay ném giấy kết hôn cùng hợp đồng vừa ký lên bàn trà.

Bắt đầu đàm phán.

- Con vịt đã nhập lồi mà Quý Dịch còn để nó bay mất. Người như thế, lão gia cho rằng hắn đấu lại cháu sao?

- Ngài cứ việc thu hồi quyền thừa kế của cháu, dù sao công ty cháu với công ty của ngoại cũng đủ bận rồi. Nhưng ngài nên nghĩ kỹ xem đứa cháu ng/u ngốc kia có tiêu hóa nổi mâm cỗ lớn thế này không.

- Hồ sơ cháu cho ngài xem lần trước, ghi rõ từng việc bố cháu gây ra bên ngoài cùng những chuyện bẩn thỉu ngài đã làm để đ** đ** cho hắn. Ngài có người ngài quan tâm, cháu cũng có người cháu để tâm. Vẫn câu cũ - hoặc cùng nhau yên ổn, hoặc cá ch*t lưới rá/ch. Ông nội, mời ngài chọn đi.

Lão gia nhìn chằm chằm giấy kết hôn và hợp đồng trên bàn, thở dài n/ão nuột.

- Tội nghiệt! Đúng là tội nghiệt thật!

Tôi và Quý Nhiên im lặng, lặng lẽ quan sát cụ.

Cuối cùng, lão ta buông lời:

- Ngày mai ta sẽ triệu tập hội đồng quản trị, tuyên bố cháu chính thức nắm quyền điều hành Quý thị.

Quý Nhiên lắc đầu:

- Chưa đủ. Ngài phải đích thân xuất hiện để bác bỏ tin đồn, thừa nhận qu/an h/ệ của cháu và Diễn Lễ.

Lão gia suýt ngất xỉu.

Nhưng Quý Nhiên cương quyết không nhượng bộ.

Cuối cùng, lão gia đành nhượng bộ:

- Được rồi, còn yêu cầu gì nữa, nói hết luôn đi.

Quý Nhiên không khách khí:

- Khi Quý Dịch về nước, đuổi thẳng hai mẹ con hắn ra nước ngoài, cả đời không được quay lại. Còn bố cháu - ông không phải lúc nào cũng dung túng hắn bên ngoài sao? Cũng tống luôn ra nước ngoài cho xong, tha hồ mà phá bên đó.

Lão gia ôm ng/ực:

- Quý Nhiên! Đó là bố mày!

Quý Nhiên cười nhạt:

- Ngày mẹ cháu ch*t, bố cháu cũng đã ch*t theo rồi.

Không cho lão gia kịp từ chối, Quý Nhiên nắm tay tôi đứng dậy.

Nhìn xuống lão nhân trên ghế sofa:

- Ông nội, nếu ngài cũng ra nước ngoài luôn thì càng tốt.

- Dù sao ngài cũng già rồi, nên an hưởng tuổi già.

17

Vừa về đến biệt thự, tôi đã bị Quý Nhiên đẩn dựa vào cửa hôn ngấu nghiến.

Thành thật mà nói, hơn hắn sáu tuổi, thể lực tôi thực sự không bằng.

Cả ngày chạy đôn chạy đáo, tôi mệt đến mức gục đầu là ngủ.

Nhưng Quý Nhiên lại tràn đầy sinh lực.

Lôi tôi làm hết lần này đến lần khác.

Cứ lảm nhảm hôm nay là đêm tân hôn, không được lãng phí.

Tôi hỏi hắn không mệt sao?

Hắn bảo mệt nhưng vui.

Tôi bó tay.

Đến cuối cùng, tôi chẳng biết mình đang ở trên giường hay ghế sofa.

Chẳng rõ đang trong phòng ngủ hay phòng khách.

Càng không phân biệt được mình đang bị đ/è dưới hay ngồi trên.

Chỉ biết đầu óc quay cuồ/ng, mê muội đắm đuối.

18

Quý Dịch vì không quay được cảnh nh.ạy cả.m, chỉ bị tuyên án tù treo.

Sáu tháng.

Sáu tháng sau, Quý Nhiên đã đứng vững trong Quý thị.

Còn tôi trở lại vị trí cũ.

Quý Dịch vừa ra tù, đã bị lão Quý gia tống thẳng ra nước ngoài.

Hôm đó đúng lúc tôi và Quý Nhiên chuẩn bị lên đường đến Bắc Cực hưởng tuần trăng mật.

Gặp nhau ở sân bay.

Quý Dịch như đi/ên lao về phía tôi.

Nhưng chưa kịp lại gần, hắn đã bị Quý Nhiên một cước đ/á bay.

Quý Dịch đỏ mắt chất vấn:

- Chú ơi, tại sao? Cháu cũng ở bên chú năm năm, sao chú không thể đối xử với cháu như với Quý Nhiên? Tại sao tất cả các người đều coi thường cháu? Cháu thua hắn điểm nào?

- Cháu biết trong mắt mọi người, cháu sinh ra đã hèn mọn. Nên cháu cố gắng làm hài lòng tất cả, ông nội bảo bỏ học gì cháu bỏ, bảo làm gì cháu làm. Những năm theo chú, cháu học theo cách Quý Nhiên chăm sóc chú để chăm lo cho chú. Sao mọi người đều không thấy? Cuối cùng cháu vẫn chỉ là con chó bị vứt bỏ tùy tiện, bảo cút là phải cút! Tại sao!

Tôi bình thản đáp:

- Bởi vì anh không phải là Quý Nhiên.

- Tiểu Dịch, anh có bao giờ nghĩ nếu chỉ làm chính mình, kiên trì là chính mình, kết quả có khác không?

- Quý Nhiên không thích anh, nhưng chưa bao giờ chủ động hại anh. Còn anh? Nên các anh không thể so sánh, anh cũng không đủ tư cách đem ra so.

Nói xong, tôi không thèm nhìn biểu cảm của Quý Dịch, quay người rời đi.

Vừa xoay người đã thấy nụ cười đắc ý của Quý Nhiên.

Hắn bước tới nắm tay tôi, còn vô ý vô tứ lắc lắc bàn tay đan vào nhau.

- Nghe thấy chưa? Anh không phải là tôi, không đủ tư cách so bì.

19

Trong chuyến du lịch Bắc Cực, tôi nghe tin Quý Dịch cùng bố mẹ gặp t/ai n/ạn xe ở nước ngoài.

Quý Nhiên bên cạnh, nghe mà không chút cảm xúc.

Tôi hỏi hắn:

- Có phải em làm không?

Quý Nhiên vừa mở lọ chất bôi trơn mới m/ua, vừa bất cần đáp:

- Vừa phải vừa không.

- Cái thằng khốn sở khanh này bao năm gây không ít th/ù oán, em chỉ hơi hé lộ hành tung của hắn thôi. Ai ngờ thật có người trị họ.

- Vả lại, mấy năm em ở nước ngoài, con chó đẻ Quý Dịch không ít lần ám hại em.

Không gi*t hắn trực tiếp đã là rộng lượng lắm rồi.

Hắn đ/è xuống, sốt sắng thực hiện các bước dạo đầu.

Tôi nắm tóc hắn, giọng nói đ/ứt quãng:

- Đây là lý do em bắt họ ra nước ngoài?

Có những chuyện khó thực hiện trong nước, nhưng nước ngoài thì khác.

Quý Nhiên cắn mạnh vào xươ/ng quai xanh tôi, hút mạnh một cái:

- Đây là báo ứng cho việc họ hại ch*t mẹ em.

Tôi còn muốn nói thêm.

Quý Nhiên đột nhiên áp sang bịt miệng tôi.

- Chú à, phải chăng em chưa làm chú thỏa mãn? Để chú còn phân tâm nói chuyện khác lúc này?

Thực ra tôi muốn nói, đừng gọi chú lúc này nữa được không.

Quý Nhiên đúng là đồ đểu giả.

Mặc quần thì gọi tên gọi bảo bối.

Cởi ra rồi liền "chú" dài "chú" ngắn.

Dường như đã thành thú vui của hắn.

Thôi, chó do mình nuôi thì đành phải tự mình nuông chiều vậy.

Danh sách chương

3 chương
24/02/2026 19:31
0
24/02/2026 19:30
0
24/02/2026 19:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu