Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
【Không biết có thật không, nhưng tin đồn nói rằng Tổng Quý đã quyến rũ cháu trai của Chủ tịch, khiến lão ta nhập viện.】
【Không thể nào! Tổng Quý đâu phải loại người đó, với lại Chủ tịch không phải là cha nuôi của anh ấy sao? Dù tình hay lý đều có ơn với anh ta! Nếu thật sự vậy, chẳng phải là bội nghĩa sao!】
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, cảm giác như mình sắp không nhận ra mặt chữ.
Tin đồn.
Chủ tịch nhập viện.
Xem ra lão gia tử và Quý Dã thật sự không còn cách nào khác.
Cũng không biết hôm đó trong thư phòng, hồ sơ Quý Nhiên ném trước mặt lão gia tử rốt cuộc ghi những gì.
Lại khiến lão ta bất chấp dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ như vậy để đối phó chúng tôi.
Còn lần đầu tiên để Quý Dã - kẻ mà lão ta từng kh/inh thường - đảm nhận trọng trách.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã nhượng bộ.
Vì ơn nuôi dưỡng.
Vì lời trăn trối của mẹ Quý Nhiên.
Cũng vì giữ vững địa vị của Quý Nhiên trong gia tộc họ Quý.
Nhưng giờ, tôi không muốn lùi bước nữa.
Quý Nhiên đã vượt hàng vạn dặm từ nước ngoài trở về bên tôi.
Bất chấp rá/ch nát tình thân.
Cậu ấy có thể vì tôi mà từ bỏ tất cả.
Còn tôi vốn đơn đ/ộc, trắng tay, có gì để sợ chứ?
Sợ mất mặt ư?
Cái mặt này đã mất từ lâu trong những ngày đói khát ở viện mồ côi rồi.
Tống thư ký lại hỏi dồn: "Quý tiên sinh, ngài đã nghĩ kỹ chưa?"
Tôi tắt màn hình, bỏ điện thoại vào túi.
Ngẩng đầu cười với Tống thư ký, tôi nói.
"Về báo với lão gia tử, tôi không làm người nhà họ Quý nữa."
"Những thứ lão ta muốn thu hồi, cứ việc lấy đi."
"Lục Diễn Lễ này, không cần."
Đúng vậy, tôi vốn họ Lục.
Từ nay về sau, thế giới này không còn Quý Diễn Lễ.
Chỉ có Lục Diễn Lễ.
14
Khi tôi về biệt thự, Quý Nhiên đang mặc tạp dề nấu súp trong bếp.
Chỉ mặc mỗi tạp dề.
Từ bỏ thân phận người nhà họ Quý, tôi cảm thấy cả người như được hồi sinh.
Cuối cùng không cần đầu tắt mặt tối nghĩ cách tăng doanh thu cho công ty.
Cuối cùng không phải sống như con rối vì ơn nghĩa.
Cuối cùng có thể đường hoàng yêu người mình muốn yêu.
Quý Nhiên thấy tôi về, hơi ngạc nhiên.
"Họp xong sớm thế?"
Tôi không trả lời, mà lao thẳng tới hôn lấy Quý Nhiên.
Quý Nhiên gi/ật mình vì sự chủ động bất ngờ của tôi.
"Chú nhỏ, chú sao thế?"
Tôi ép cậu ấy vào tủ lạnh, vừa hôn vừa sờ soạng khắp người.
Chẳng mấy chốc Quý Nhiên đã bốc lửa vì tôi.
Tôi cúi nhìn hai cậu nhỏ đang dính ch/ặt vào nhau.
Khàn giọng:
"Từ nay đừng gọi tôi là chú nữa, từ hôm nay tôi không họ Quý, tôi họ Lục."
Quý Nhiên khựng lại, buông tay khỏi eo tôi, chống vai tôi nhìn thẳng.
"Đến công ty xảy ra chuyện gì sao?"
"Ông ta b/ắt n/ạt chú? Hay thằng khốn Quý Dã làm gì chú?"
Đã không còn là người nhà họ Quý, tôi đâu cần giữ thể diện cho lão gia tử nữa.
Tôi gật đầu, trút hết mọi chuyện hôm nay cùng những năm tháng qua.
Quý Nhiên nghe đến chuyện camera ẩn, lông mày nhíu ch/ặt.
Cậu ấy kéo tôi ra phòng khách.
Lục trong tủ lấy ra túi niêm đen.
Đổ tất cả ra bàn.
Hàng chục camera ẩn lăn lóc trên mặt bàn.
Tôi ngạc nhiên đến sững sờ.
Quý Nhiên khẽ cười lạnh: "Quý Dã đúng là giống hệt mẹ hắn, năm xưa chụp lén video lên giường với ba tôi, bức tử mẹ tôi. Giờ lại định chụp lén ảnh nóng của chúng ta, tưởng ta sẽ ngã hai lần cùng một hố sao?"
"Vậy hôm đó em dọn dẹp, thực ra là kiểm tra xem Quý Dã có làm gì căn nhà này?"
Quý Nhiên gật đầu.
"Chú nghĩ xem, tính Quý Dã mà có video thì đã không tung ra? Hắn muốn ta ch*t ngạt, đằng này không có nên mới bàn mưu với lão gia tử để hù dọa. Ly gián chúng ta, nếu chú lại bỏ em mà đi, mục đích của lão gia tử coi như đạt được."
"Còn em chắc chắn sẽ đi/ên cuồ/ng, làm mấy chuyện ng/u ngốc không nghĩ hậu quả, mục tiêu của Quý Dã cũng thành công."
Tôi nhìn Quý Nhiên, bỗng nhận ra cậu ấy thật sự trưởng thành rồi.
Trước kia tôi bảo vệ cậu.
Giờ cậu cũng có thể che chở cho tôi.
So ra, hóa ra tôi mới là kẻ ngốc.
Quý Nhiên đọc được suy nghĩ của tôi, véo nhẹ má tôi.
"Nhờ chú dạy dỗ tốt thôi."
"Chú đừng nghĩ mình đã ng/u đi, hay vô dụng. Chú chỉ quá mệt thôi, không thể lo hết mọi mặt được. Cưng à, chú đã làm rất tốt rồi, để em bảo vệ chú từ nay nhé."
Tôi đến giờ vẫn chưa quen Quý Nhiên gọi mình là cưng.
Tôi rõ ràng lớn hơn cậu ấy sáu tuổi.
Cuối cùng tôi thở dài.
"Xin lỗi Quý Nhiên, chú định lấy mảnh đất đó làm quà sinh nhật em, giờ xem ra không kịp nữa rồi."
Quý Nhiên nâng mặt tôi, hôn lên môi.
"Yên tâm, thứ chú tặng em, em tuyệt đối không để ai cư/ớp đi."
15
Tối hôm đó, Quý Nhiên đưa tôi ra nước ngoài đăng ký kết hôn.
Cậu ấy nói chỉ có cách này mới dẹp tan tin đồn bất lợi về tôi.
Cũng khiến lão gia tử hoàn toàn từ bỏ ý định.
Làm xong thủ tục, chúng tôi vội về nước.
Chưa kịp nghỉ ngơi, Quý Nhiên đã đi phá đám.
Bởi mảnh đất đó do tôi đàm phán.
Giờ đột nhiên đổi người phụ trách, Quý Dã tất phải giao thiệp qua lại, tiếp khách liên tục.
Khi tôi và Quý Nhiên dẫn cảnh sáp xông vào phòng VIP, Quý Dã đang uống rư/ợu với một vị tổng.
Cũng không có chuyện gì to t/át.
Chỉ đơn giản tố cáo tội danh lắp camera trái phép tại nhà người khác, xâm phạm đời tư.
Mục đích chỉ để Quý Dã tối nay không ký được hợp đồng.
Hôm đó khi biết Quý Dã tiếp quản dự án, tôi quay ra gọi cho đối tác.
Họ vì tình hợp tác lâu năm, đã giúp tôi trì hoãn vài ngày.
Giờ đã chín mồi.
Quý Dã bị cảnh sát cưỡ/ng ch/ế đưa đi.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook