Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đạn Mục Khiến Tôi C/ứu Rỗi Nhân Ngư Phản Diện.
Nhưng tôi là đứa mê tiền.
Biết được nước mắt phản diện có thể hóa thành ngọc trai.
Tôi nhặt hắn về nhà, đặt ra chỉ tiêu khóc mỗi ngày.
Không đạt là không cho ăn, cũng chẳng cho ngủ.
Quyết ki/ếm bộn tiền trước khi hắn t/ự v*n.
Không ngờ lại phản tác dụng.
Để trả th/ù, phản diện hết trầm cảm, mỗi ngày ăn hết tám bát cơm.
Suốt ngày đôi mắt đẹp đỏ hoe vì khóc, hằn học đe dọa tôi:
"Đồ phụ nữ tham lam ng/u ngốc, đợi khi thuộc hạ của ta tìm đến đây, sớm muộn gì cũng l/ột da ngươi."
Còn tôi vừa đếm từng xấp tiền, vừa hời hợt gật đầu:
"Ừm ừ, khóc tiếp đi, đừng dừng."
1
Năm thứ ba xuyên vào thế giới thú nhân.
Tôi nhặt được một thiếu niên nhân ngư tuyệt sắc trên bãi biển.
Thành thật mà nói.
Ban đầu tôi chẳng muốn nhặt đâu.
Bởi nuôi thân còn chưa xong.
Ấy vậy mà, một loạt bình luận chợt hiện ra trước mặt:
[Kết luận rồi, tóc trắng nằm trên bãi biển chính là phản diện nam nhị bỏ nhà đi rồi ngất xỉu.]
[Vui quá, đợi kẻ qua đường kia nhặt xong vỏ sò rời đi, nàng chính của chúng ta sẽ tới đón tiểu phản diện.]
Tôi đang hì hục nhặt vỏ sò:……
Kẻ qua đường, là tôi sao?
[Phản diện là hoàng thái tử đế quốc nhân ngư láng giềng, cực gh/ét thú nhân tham lam. Cao Chính Trực chăm sóc phản diện cả nửa năm không công, khiến hắn sau khi về nước vẫn nhớ thương nàng chính, về sau còn đen hóa hoàn toàn, nh/ốt nàng trong phòng tối làm chuyện khuất tất.]
[Phải biết phản diện thuộc dòng m/áu nhân ngư thuần chủng, toàn thân là bảo bối, nước mắt rơi xuống hóa thành ngọc trai, nàng chính nghèo x/á/c xơ vẫn không động tà tâm, thật khiến người ta rơi lệ!]
Đọc đến đây.
Gương mặt nhăn nhó vì nghèo đói của tôi lập tức giãn ra như kem.
Chị em ý là, chỉ cần khiến tên phản diện nhân ngư khóc liên tục, sẽ có ngọc trai vô tận đúng không?
Tôi hào hứng xoa xoa bàn tay.
Lén lút tiếp cận phản diện.
Hắn nằm yên trên cát, tóc trắng da tuyết, xinh đẹp mảnh khảnh, trông chỉ mười hai ba tuổi.
Chà, quốc lộ phát chính thái, mau tới nhặt nào!
[Kẻ qua đường này sao lề mề thế… Không đúng, sao cô ta lại lôi phản diện đi rồi, dừng lại mau!]
[Trời, nhìn ánh mắt sáng rực của cô ta, phản diện gặp phải bi/ến th/ái rồi sao?]
[Đừng mà, phản diện bị ám toán mất hết sức lực, chỉ duy trì được hình dạng chính thái, kẻ qua đường mà thật sự muốn làm gì hắn cũng không kháng cự nổi!]
[Phản diện tỉnh dậy đi, chân mệnh thiên nữ cách ngươi có trăm mét. Trời ơi kẻ qua đường này thấy được bình luận à, cô ta đột nhiên chạy như trâu rồi, tiêu đời nàng chính đuổi không kịp.]
[Đồ qua đường đáng ch*t, kịch bản nữ chính của nàng ta đang khóc thét trên trời!]
2
Quăng phản diện lên giường xong.
Tôi thận trọng khóa cửa.
Sau đó quỳ trên giường, dùng hai ngón tay bóp mặt hắn.
Hắn nhíu mày, bị tôi bóp đến nghẹt thở.
Vai cũng bản năng động đậy, tỏ vẻ sắp tỉnh.
Thấy vậy.
Tôi lập tức mở ngăn kéo lấy điếu th/uốc quý giá nhất.
Chĩa về phía hắn, thong thả rít vài hơi.
"Khục khục…"
Phản diện mở mắt, bị khói th/uốc kí/ch th/ích khiến nước mắt giàn giụa.
Giọt lệ đung đưa nơi khóe mắt.
Rồi ngay khi sắp rơi, hóa thành từng viên ngọc trai trong suốt, rơi lộp độp xuống đất.
Còn tôi, người chứng kiến phép màu.
Tay nhặt ngọc run run.
Tôi lập tức lấy điện thoại, gửi đơn xin nghỉ việc tới cả năm ông chủ.
Từ khi xuyên tới thế giới thú nhân.
Vì khác biệt văn hóa, tôi chỉ làm được công việc chân tay thấp kém.
Lại thêm thể hình thấp bé.
Chẳng hợp với lũ thú nhân cao trung bình một mét tám, thường xuyên bị nhân viên sở đăng ký thú nhân quấy rối.
Bắt ép tôi phải khai báo chủng tộc chính x/á/c, không thì thành dân đen.
Đành nhẫn nhục:
"Tôi là thú nhân khỉ."
Nhưng đối phương đâu phải hạng ngốc, mắt sáng như đuốc:
"Ồ? Cho xem đuôi và tai của cô xem nào."
Thưa ngài, đã tiến hóa xong xuôi!
"Hu hu, tôi… tôi là người t/àn t/ật!"
Đối phương lập tức lộ vẻ thương hại mà kh/inh bỉ.
Đăng ký cho tôi thành thú nhân hạ đẳng.
Còn ghi chú đặc biệt [M/ù chữ, t/àn t/ật, nghi ngờ thiểu năng].
Mà tôi gi/ận không dám nói.
Bởi ở đây, chủng tộc và đẳng cấp quyết định địa vị xã hội.
Tôi không có gì, chỉ biết làm năm công việc để sống qua ngày.
3
"Ngươi là ai?"
Phản diện tỉnh dậy, liếc nhìn xung quanh, hỏi với vẻ mặt lạnh lùng.
Tôi cười tủm tỉm nhìn hắn, giọng điệu hòa nhã:
"Giới thiệu, ta tên Hứa Lăng Âm. Từ nay về sau, là thượng cấp của ngươi."
Hắn chớp mắt chậm rãi:
"Thuê trẻ em là phạm pháp."
"Không phải thuê, ta không định trả tiền."
Tôi bẻ ngón tay, không đổi sắc mặt nói láo:
"Ngươi hôn mê hơn một tháng, khoảng thời gian này, trừ đi chi phí thuê nhà, điện nước, nguyên liệu, thời gian, vệ sinh, tổn thất ngoài ý muốn và công chăm sóc, ngươi còn phải bồi thường ta mười triệu."
Gương mặt sứ của phản diện đơ cứng.
Hắn liếc nhìn căn phòng cũ nát gió lùa, ngọn đèn trắng nhấp nháy, cuối cùng ánh mắt dừng trên chiếc áo vá chằng vá đụp của tôi.
"Ta cho rằng số ngọc trai dưới đất đủ trả phí tổn ở đây, Hứa tiểu thư, cái giá của lòng tham ngươi chịu không nổi."
Chà.
Câu nói ngạo nghễ thật đấy.
Tiếc là dùng khuôn mặt non nớt này nói ra chẳng có chút u/y hi*p nào.
Tôi giơ móng vuốt q/uỷ dị, tha hồ véo má phản diện mềm mại.
Thì thầm như á/c q/uỷ bên tai hắn:
"Ta không hỏi ý kiến ngươi, mà là thông báo kết quả. Nếu không nghe lời, ta sẽ b/án ngươi ra chợ đen, để người ta x/ẻ thịt uống m/áu, khiến ngươi ch*t không toàn thây!"
Nghe vậy, phản diện cười lạnh, muốn giãy thoát.
Nhưng giãy mãi không ra.
Hắn hằm hè liếc tôi, đột ngột cúi đầu tới gần, định cắn đ/ứt ngón tay tôi.
Ha, nhóc con này hung dữ thật!
Chương 385: Tháp Hắc Phong
6
8
8
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook