Từ nay vầng trăng sáng chỉ chiếu rọi mình ta.

7.

- Đã nghĩ ra rồi! - Ánh mắt cô kiên định. - Em muốn xứng đáng với cái tên 'Tần Minh Ngọc'.

Tôi hài lòng cong khóe môi. Đúng là em gái của Tần Minh Nguyệt tôi.

8.

Người thừa kế nhà họ Tần cần học vô số môn. Minh Ngọc chọn những thứ khó nhất: phân tích thương vụ, báo cáo tài chính, điều khoản pháp lý, nghi thức thương mại, cả quyền Anh lẫn võ tự do - không thiếu thứ gì tôi từng học.

Có lần tôi thấy em vật lộn với bộ d/ao nĩa trên bàn ăn, cầm chúng vụng về.

- Nghi thức linh hoạt lắm. - Tôi đỡ lấy d/ao nĩa từ tay em, c/ắt miếng thịt cách tùy hứng. - Nữ hoàng dùng đũa ăn bít tết được khen thân dân, kẻ tầm thường uống rư/ợu bằng ly sâm banh sẽ bị chê làm điệu.

Động tác mượt như nước chảy, khác hẳn cách dạy của giáo viên nghi thức, nhưng ai dám chê?

- So với hình thức, việc nắm đ/ấm có sức mạnh quan trọng hơn nhiều.

- Ừm! - Đôi mắt em bừng sáng. Quả nhiên vẫn là trẻ con, vài câu gợi ý đã tiếp thêm sinh lực.

Em bận học, tôi bận việc. Tổng giám đốc trong tiểu thuyết suốt ngày yêu đương, còn đời thực tôi làm việc quanh năm - khác nào trâu ngựa.

Minh Ngọc phát hiện ở nhà không gặp được tôi, bèn xách cặp đến công ty làm bài sau giờ tan học. Dần dà, tôi quen với việc mỗi ngày có người cùng tan làm.

Hôm ấy họp sớm kết thúc, tôi cầm chìa khóa xe lên: - Muốn ăn gì?

- Gà rán! - Em chỉ biển hiệu đối diện đường. - Hồi nhỏ em chỉ thấy trong quảng cáo.

Là chị gái, tôi phải thỏa mãn mong ước nhỏ này. Em vui vẻ gọi đầy bàn, tôi chỉ gọi ly cà phê.

- Ở trường không vui à?

- Không có. - Em hớp ngụm cola, má phúng phính.

- Thế sao cứ đến cùng chị tăng ca? Không kết bạn được?

- Minh Châu giới thiệu nhiều lắm, nhưng chẳng có chủ đề chung.

Thấy em cầm cặp cánh thứ năm, tôi nhẹ nhàng đ/è dĩa xuống: - Mười bảy tuổi rồi, phải quản lý vóc dáng. Chạy bộ về nhà nhé?

- Vâng. - Em ngoan ngoãn gói đồ. - Thực ra không ngon hơn đầu bếp nhà mình, nhưng không thể phí phạm.

- Thói quen tốt.

Trong gió đêm, chúng tôi chạy bộ dọc bờ sông. Ánh đèn kéo dài rồi thu ngắn bóng hai chị em, như đôi cây song sinh.

Sáng hôm sau, vừa tỉnh giấc đã nghe tiếng cười rộn rã dưới lầu. Em họ Khương Dung đang nhảy tới trước mặt Minh Ngọc: - Chị là Minh Ngọc phải không! Em là Dung Dung, từ hôm nay chuyển đến Thánh Anh học cùng chị!

Đây là bạn học tôi đặc biệt sắp xếp cho Minh Ngọc.

- Em họ nhà cậu, nhỏ hơn em hai tháng, rành trường Thánh Anh lắm.

Khương Dung bề ngoài ngoan ngoãn, nhưng thì thầm với Minh Ngọc: - Em đã bảo sao không hợp với Minh Châu, té ra là đồ hoang dã! Nếu chị cả không cấm tiết lộ, em đã x/é nát mặt nó rồi!

Minh Châu ngoài lúc mất bình tĩnh khi Minh Ngọc mới về, giờ đã trở lại bình thường. Con nhà họ Tần, giáo dưỡng không thể chê. Cô ấy áy náy với Minh Ngọc, luôn cố giúp em hòa nhập giới tiểu thư. Nhưng Minh Ngọc chí không tại đây, thêm bài vở nặng nề, nên không cùng vòng kết nối. Ngoại nhân tưởng hai người bất hòa, đủ thứ suy diễn.

Cha mẹ ruột Minh Châu đã bị kết án, không chỉ b/ắt c/óc mà còn ng/ược đ/ãi , tình tiết nghiêm trọng, án tối đa. Chu Tú (chủ mưu) 15 năm, Lý Quan, Lã Tuyết (đồng phạm) 12 năm. Ngoài tù, còn bồi thường kinh tế. Những năm qua, nhà họ Tần chi cho Minh Châu tiền nuôi dưỡng, học phí lên tới 125 triệu. Ra tù vẫn phải trả, đến ch*t mới thôi.

Muốn đổi con làm giàu ư? Để xem xươ/ng cốt chúng cứng đến đâu, có chịu nổi mưa gió trong lao tù!

Về việc này, tôi ra lệnh cấm bàn tán trong nội bộ nhà họ Tần. Ngoại nhân đương nhiên không hay biết. Khương Dung tuy lắm mồm nhưng có chừng mực, nhiều nhất là càu nhàu trong nhà.

- Minh Châu là em gái chị, đừng nói vậy. - Thái độ Minh Ngọc rõ ràng.

Thấy chọc phá không thành, Khương Dung lại kể chuyện cũ nhà họ Tần. Minh Ngọc vẫn tò mò vì sao cha không làm ở Tần thị, mà tự mở xưởng nhỏ, sống nhờ viện trợ của tôi nên không ngẩng cao đầu được.

9.

Chuyện này dài dòng lắm. Ông nội có hai con trai. Bác cả mê y thuật, không muốn kinh doanh, ông bà dồn lực đào tạo cha, sớm đính hôn với tiểu thư nhà họ Lâm. Họ Lâm không chỉ sở hữu vài ngọn núi dược liệu, còn có chuỗi hiệu th/uốc lớn nhất nước. Vốn là liên minh mạnh-mạnh. Ai ngờ cha lén lút với mẹ tôi khi tiểu thư họ Lâm du học. Đến sát ngày cưới, mẹ ôm bụng bầu đến cửa, suýt h/ủy ho/ại thanh danh trăm năm nhà họ Tần. Ông bà tự tay dâng trà tạ tội, đuổi cha ra khỏi nhà. Mẹ sinh tôi trong nhà trọ rồi bỏ mặc, cha suy sụp, tôi sống với bà ngoại tật nguyền, thường xuyên đói ăn, phải nhặt ve chai ki/ếm thêm. Mãi đến mười tuổi mới được đón về Tần gia.

Minh Ngọc nghe đỏ hoe mắt. Tôi chỉ mỉm cười bình thản. Thế nên tôi đã nói, hai chị em chúng ta giống nhau đến thế nào - tôi nếm trải ấm lạnh nơi người thân, còn em phải vật lộn sinh tồn trong tay kẻ á/c. 'Giúp đỡ' duy nhất của cha mẹ là cho tôi sinh sớm hơn, trở thành trưởng nữ Tần thị. May tôi đủ thông minh hiếu học, từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú thương trường. Nhờ vậy ông nội mới định tôi làm người thừa kế. Nhà bác cả không hề phản đối. Hai em họ cũng rất kính trọng tôi, nên tôi chẳng phòng bị, trái lại mong chúng sớm trưởng thành cùng tôi dẫn dắt Tần thị tạo huy hoàng mới.

Sáng thứ hai, tôi tự lái xe đưa chúng đến trường Thánh Anh. Khương Dung trước cũng học Thánh Anh, học lực kém, đua đòi hạng nhất, bị tôi ép chuyển sang trường công, nên rất trân trọng cơ hội này. - Chị cả yên tâm, em sẽ cho mọi người biết Minh Ngọc chị mới là nhị tiểu thư chính thức!

- Vừa phải thôi. - Tôi liếc em ta. - Nhiệm vụ của em là giúp Minh Ngọc thích nghi trường học, học hành chăm chỉ.

Trong gương chiếu hậu, Minh Ngọc lặng lẽ ngắm phố phường. Hôm nay em mặc đồng phục Thánh Anh, dáng thẳng đã thoáng phong thái con nhà họ Tần.

Xe dừng cổng trường đúng giờ cao điểm. Nhiều học sinh nhận ra xe tôi, đứng lại nhìn. Tôi hạ cửa kính, dịu dàng nói: - Tan học tài xế sẽ đón.

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 15:43
0
26/01/2026 15:43
0
05/02/2026 09:06
0
05/02/2026 09:03
0
05/02/2026 08:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu