Căn Hộ Tử Thần

Căn Hộ Tử Thần

Chương 3

09/02/2026 10:12

Nhưng đúng như ý tôi.

Những năm qua, tôi chưa từng tìm được cơ hội thích hợp, không ngờ hôm nay lại tự dưng tìm đến cửa.

Tôi lập tức giả vờ sợ hãi, r/un r/ẩy bước vào rừng cây.

Lưu Phong nhe răng cười gian xảo, lập tức ra oai.

- Tao đã nói rồi mà, con tiện nhân này thấy tao là phải ngoan ngoãn ngay.

- Chẳng qua chỉ là con nhãi ranh, xử lý dễ như trở bàn tay.

Hắn càng nói càng lấn lướt, thậm chí còn quát m/ắng đám hàng xóm đang xem náo nhiệt.

- Tụi bay tụ tập đây làm gì? Cút hết cho tao!

Vừa bước đến bìa rừng, hắn bỗng vấp phải thứ gì đó.

Khi cúi xuống, cả bọn đều hét thất thanh rồi ngã vật ra đất.

- Đó... đó là Chu Dương?

Trong đất có cái hố bị đào lên, lộ ra nửa cái đầu người.

Tôi vội bước tới xin lỗi.

- Xin lỗi nhé, không biết chó nhà ai đào anh em cậu lên đấy.

7

Tôi vội ấn cái đầu xuống, nhưng phát hiện phía sau đã im ắng lạ thường.

Mấy người kia mặt mày tái mét ngồi bệt dưới đất, quần Lưu Phong còn ướt đẫm.

- Mày... mày gi*t Chu Dương? Mày gi*t em ruột mình?

Tôi ngẩn người giây lát, quay đầu giải thích.

- Tôi không gi*t.

Nhưng hắn không thèm nghe, đi/ên cuồ/ng bật dậy gi/ật mạnh áo hàng xóm.

- Mọi người đều thấy rồi chứ?

- Dưới bãi cỏ có ch/ôn x/á/c ch*t, mau gọi cảnh sát bắt lấy tên sát nhân này!

Thế nhưng hàng xóm xung quanh đều bất động, nhìn hắn như xem kẻ ngốc.

Tôi thở dài, bước tới đ/è hắn xuống.

- Sao không chịu nghe người ta nói?

- Tôi đã bảo không gi*t mà, là tất cả chúng ta cùng gi*t.

Lưu Phong lảo đảo, quỵ xuống đất, không tin nổi vào tai mình.

Tôi tức gi/ận đ/á vào đống đất trước mặt.

- Chó nhà ai không trông vậy? Đây là lần thứ mấy rồi, cứ đào x/á/c ch*t lên hoài.

Hàng xóm mà Lưu Phong kêu c/ứu nãy giờ giơ tay, ngượng ngùng bước ra.

- Xin lỗi, từ lần trước cho Vượng Tài nhà tui ăn thịt người, nó cứ hay ra đào bới.

- Lần này chúng tôi lấy chút đồ tươi, sau này sẽ không lật tung nữa.

Mấy tên kia nghe xong, trợn mắt rồi ngất xỉu.

Lưu Phong và Trương Hằng còn lại nhìn chúng tôi như mất h/ồn.

- Mày trả th/ù tao phải không? Tao xin lỗi, tao c/ầu x/in tha cho tao!

Những lời này bỗng nghe quen tai, giống hệt lúc họ lôi tôi vào ngõ hẻm năm xưa.

Tôi cúi xuống, bỗng thấy tò mò.

- Tại sao lại là tôi?

- Hôm đó tôi mặc quần dài áo khoác, kín mít từ đầu đến chân, sao vẫn bị nhắm?

8

Suốt thời gian dài sau sự kiện đó, tôi chìm trong tự vấn.

Dù trời nóng gần 40 độ, tôi vẫn mặc áo dài tay, che kín cả cổ tay.

Tôi tưởng mình có lỗi.

Nhưng không ngờ Lưu Phong nhìn tôi, thản nhiên nói:

- Tối hôm đó s/ay rư/ợu, tình cờ thấy mày.

Tôi sững sờ trước câu trả lời.

Chỉ vì tình cờ, mà h/ủy ho/ại cả đời tôi.

Nhưng không phải ngẫu nhiên. Hôm đó tôi vào con hẻm ấy vì Chu Kiều bảo để quên đồ cần tôi lấy giùm.

Còn người uống rư/ợu với Lưu Phong, có cả Trương Hằng.

Tôi cúi xuống nhìn hắn.

- Thế là mày nổi thú tính? Hôm đó đông người thế, lẽ nào tất cả đều bốc đồng? Mày có nghĩ tại sao không?

Hắn bị tôi hỏi cho đơ người, quên cả sợ hãi.

- Ý mày là gì?

- Tối đó không chỉ có mấy người uống rư/ợu, sao chỉ các người vào ngõ hẹp, lại đúng lúc nổi m/áu đi/ên?

- Bọn tao vào vì Trương Hằng nhắn tin rủ đi hút th/uốc, rồi mới...

Nói đến đây, hắn chợt nhận ra điều gì, quay sang nhìn Trương Hằng.

Khi bọn họ hành hạ tôi đến sáng hôm sau, Trương Hằng mới lững thững đến.

Hắn tự nhận là chóng mặt nên về trước, sáng không thấy ai mới đến xem thử.

Sau này dàn xếp riêng, Trương Hằng còn nhờ quen biết Chu Kiều mà giảm bồi thường từ 100 triệu xuống 80 triệu.

Cũng vì thế, Lưu Phong cảm kích, đặc cách xếp hắn vào công ty nhà làm việc.

- Các người không nghĩ sao, ngày nào cũng nhậu, sao chỉ hôm đó nổi m/áu đi/ên?

Tôi cười lạnh, tiếp lời:

- Với lại, hôm nay hắn đến nhà tôi tìm ai?

Dù đần đến mấy, Lưu Phong giờ cũng hiểu ra.

Hắn gầm lên xông tới Trương Hằng:

- Mày lừa bố à?

9

Hai người lăn xả vào đ/á/nh nhau.

Lưu Phong vừa đ/ấm vừa ch/ửi:

- Tao coi mày như huynh đệ, mày lại bỏ th/uốc lừa tiền bọn tao.

Sau này tôi tính lại số tiền.

Ngoài 40 triệu xây nhà và 20 triệu sính lễ cho Chu Kiều, 20 triệu còn lại biến mất.

Nghĩ kỹ thì chắc chắn vào túi Trương Hằng.

Lưu Phong nhổ nước bọt, đứng dậy nói với tôi:

- Hôm nay tao phải gi*t thằng súc vật này, chuyện gi*t người của các người tao coi như không biết!

- Nếu mày chưa hả gi/ận, cứ gi*t mấy đứa kia đi, nhưng dù sao tao cũng bị lừa mà, phải không?

Tôi gật đầu, nhưng tiếc nuối thở dài.

Chó cắn chó thì tốt, chỉ không biết ai gi*t ai.

Chưa kịp quay lưng, Trương Hằng bỗng trồi dậy, nhặt con d/ao găm dưới đất lao tới.

M/áu phun thành tia, Lưu Phong chưa kịp phản ứng đã gục xuống, con d/ao đ/âm trúng tim, ch*t ngay tức khắc.

Trương Hằng như đi/ên, đ/á/nh đạp x/á/c ch*t, miệng không ngừng ch/ửi bới.

- Thế chúng mày coi tao là huynh đệ chưa?

- Ỷ có tiền, sai khiến người khác như chó, tưởng mình thanh cao lắm sao?

- Lũ súc vật, tao không hề bỏ th/uốc!

Câu này hắn nói đúng, rư/ợu hôm đó thật sự không có th/uốc.

Tôi chỉ thêm mắm thêm muối thôi.

Còn lý do nổi m/áu đi/ên, chỉ có thể nói rằng—

Danh sách chương

5 chương
09/02/2026 10:24
0
09/02/2026 10:15
0
09/02/2026 10:12
0
09/02/2026 10:08
0
09/02/2026 10:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu