Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tối hôm đó, khi đang call video với Trần Tri Tiết, nghe tôi kể xong chuyện, cậu ấy bỗng nhiên đề nghị: "Em muốn đến chỗ anh chơi vài ngày không?"
Trần Tri Tiết là người rất quyết đoán, vừa nói xong đã mở app đặt vé tàu cho tôi xem. Thực lòng tôi cũng đang nhớ cậu ấy. Chưa kịp mở miệng, Trần Tri Tiết đã nói tiếp: "Bé à, anh nhớ em thật đấy."
Cậu ấy vốn có gương mặt đẹp trai, khi nói những lời này lại còn chăm chú nhìn tôi, khóe mắt hơi cụp xuống. Tim tôi như bị ai chạm nhẹ, thế là đồng ý ngay.
Chuyến tàu kéo dài 3 tiếng. Vừa bước xuống sân ga, cơn gió lạnh buốt xuyên qua lớp áo. Nơi này lạnh hơn hẳn quê tôi. Nhưng khi thấy Trần Tri Tiết đứng đợi, tay cầm chiếc áo khoác dạ dài màu đen, lập tức khoác lên người tôi, tất cả giá lạnh tan biến.
"Anh biết ngay em không mang đủ đồ ấm mà," Trần Tri Tiết cười khẽ, "May là anh có chiếc áo m/ua nhầm cỡ, mặc không vừa nên để dành cho em."
Chiếc áo khoác màu đen kịt, không phân biệt được kiểu dáng nam nữ, nhãn mác cũng đã bị c/ắt mất. Nhưng vừa mặc vào, hơi ấm đã lan tỏa khắp người.
3
Trần Tri Tiết đẩy vali giúp tôi, tay còn lại nắm ch/ặt bàn tay tôi dắt ra khỏi ga. Cậu ấy bảo sẽ đặt xe, lướt điện thoại vài cái chưa lâu sau đã có chiếc ô tô đen dừng trước mặt.
Vừa lên xe, tài xế đã vô thức đạp ga. Tôi hích nhẹ vào Trần Tri Tiết: "Anh chưa báo số điện thoại cho bác tài kìa."
Trần Tri Tiết còn chưa kịp phản ứng, tài xế phía trước đã vội vàng nói: "À phải, cô chú cho tôi xin 4 số cuối điện thoại nhé."
"..."
Tôi đọc luôn dãy số cuối của Trần Tri Tiết. Cậu ấy quay sang nhìn tôi, bàn tay to ấm nắm ch/ặt tay tôi, có lẽ thấy tay tôi lạnh nên siết ch/ặt hơn rồi nhét vào túi áo khoác của cậu.
Xe càng chạy càng xa trung tâm, hai bên đường dần hiện ra những cánh đồng, đúng như lời Trần Tri Tiết mô tả về vùng quê của cậu. Cuối cùng, xe dừng trước ngôi nhà 3 tầng đồ sộ.
Tôi sửng sốt: "Nhà anh đó hả?"
Trần Tri Tiết gật đầu: "Ở quê nhà nào cũng xây thế này cả. Bác lớn nhà anh trước làm ăn có chút thành công, giúp đỡ gia đình nên cũng không tốn quá nhiều."
Có lẽ nhận ra sự ngại ngùng của tôi, cậu ấy mỉm cười an ủi: "Đừng lo, trong nhà giờ không có ai đâu."
Ngôi nhà rộng thênh thang nhưng trống trải. Nội thất bên trong lại vô cùng tinh tế. Trần Tri Tiết giải thích: "Họ hàng giúp trang trí hồi trước, anh cũng không rõ tốn bao nhiêu."
Thấy mấy chậu cây cảnh hình dáng lạ mắt, tôi hỏi thăm. Trần Tri Tiết bật cười: "M/ua online có 19.9 một chậu, anh m/ua về trang trí thôi. Đẹp không?"
Tôi gật đầu lia lịa, ánh mắt lại hướng về bộ sưu tập gốm sứ trên giá. "Bố anh đi chợ đồ cũ m/ua về, giá từ mấy chục đến vài trăm thôi," cậu ấy nhanh nhảu đáp.
Ngắm nghía một hồi, tôi thán phục: "Bác có gu thẩm mỹ thật đấy."
Bữa tối do chính tay Trần Tri Tiết nấu, ngon không kém nhà hàng. Cậu ấy dọn cho tôi phòng khách ngay cạnh phòng mình. "Đêm có gì cứ gọi anh," Trần Tri Tiết xoa đầu tôi dịu dàng, "Ngủ sớm đi, mai anh dẫn em đi chăn bò."
Chăn bò. Đúng rồi, hồi trước tôi từng trêu cậu ấy dẫm phải phân bò, cậu nhất quyết bảo sẽ có ngày bắt tôi tự đi trải nghiệm. Lần đầu tiên tôi được ngủ trên tấm nệm êm ái đến thế, sáng hôm sau tỉnh dậy, Trần Tri Tiết đã chuẩn bị sẵn bữa sáng.
Ăn xong, cậu ấy dắt tôi ra chuồng bò dẫn mấy con bò ra đồng. Đàn bò trắng muốt, sạch sẽ bất ngờ. Trần Tri Tiết còn dắt theo một chú ngựa. "Đi bộ mỏi lắm, anh chở em," cậu ấy giải thích.
Mùa đông nơi đây không chắc có tuyết, nhưng đồng cỏ đã ngả màu vàng úa. Đàn bò cúi đầu gặm cỏ. Phóng tầm mắt ra xa, phía chân trời còn có cả đàn gia súc đông đúc. Ngay cả trong tiết trời lạnh giá, khung cảnh vẫn đẹp đến nao lòng - vẻ đẹp hoang dã của đồng không mông quạnh.
Quê hương Trần Tri Tiết khác xa miền quê tôi từng biết. Thấy tôi hào hứng, cậu ấy giải thích: "Đó là đàn gia súc nuôi thương phẩm, mùa đông chúng ăn nhiều thức ăn công nghiệp hơn."
Đột nhiên, vài con bò từ đàn xa tiến lại gần, dần dà cả đàn gia súc kéo đến trộn lẫn với đàn bò nhà Trần Tri Tiết. Một người đàn ông cưỡi ngựa phi tới, nhận ra Trần Tri Tiết liền reo lên: "Thiếu gia, là cậu đấy ư!"
Tôi gi/ật mình. Gương mặt Trần Tri Tiết thoáng chút ngượng ngùng. "Thiếu gia, bạn gái cậu à? Xinh quá..."
Trần Tri Tiết cười gượng: "Anh Dương đừng trêu em ấy, bạn gái em nhát lắm."
Người đàn ông tên Dương định nói thêm điều gì, nhưng Trần Tri Tiết đã nhanh chóng chuyển đề tài: "Anh Dương giúp em trông hộ mấy con bò nhà với, bọn em ra đó dạo chơi tí."
Nhìn đàn gia súc đã hòa lẫn vào nhau, tôi tự hỏi liệu Trần Tri Tiết có phân biệt được đâu là bò nhà mình không. Còn tôi thì chắc chắn không nhận ra.
4
Trên đường về, Trần Tri Tiết giải thích "thiếu gia" chỉ là biệt danh trong làng. Tôi gật đầu tỏ vẻ hiểu. Tôi không biết cưỡi ngựa, đành ngồi trước yên để Trần Tri Tiết ôm từ phía sau. Hai năm qua, chàng trai năm nào giờ đã trưởng thành, vòng tay vững chãi của đàn ông. Hơi ấm từ ng/ực cậu tỏa ra, cùng hơi thở phả vào gáy khiến mặt tôi bừng nóng.
"Em muốn phi nước đại không?" Trần Tri Tiết thì thầm bên tai. Không biết do áp sát cậu ấy quá hay vì áo ấm, tôi chẳng thấy lạnh, chỉ cảm nhận gò má mình đang ch/áy rực. Gió lùa bên tai cuốn theo cả trái tim rối bời.
Ngày thứ hai ở quê Trần Tri Tiết trôi qua nhanh như gió. Sáng hôm sau, cậu ấy hứa dẫn tôi đi thị trấn chơi, bảo đã mượn được xe. Đứng trên ban công nhìn chiếc xe từ từ vào sân, tôi chợt nín lặng. Đầu xe có tượng nhỏ mạ vàng, nhưng ngay lập tức được thu vào trong. Tôi không am hiểu về xe cộ, cũng chẳng mấy quan tâm. Xe mượn thì đáng lý không nên để ý. Nhưng chiếc xe trông quá đỗi đắt tiền. Liệu có ai dễ dàng cho mượn thứ xa xỉ như vậy?
Ngày thứ ba ở quê Trần Tri Tiết, tôi ngồi lên chiếxe sang trọng đó. Nội thất xe sạch sẽ, thoang thoảng mùi trà. Nhưng tôi phát hiện vài điểm bất thường. Trên xe có vật trang trí giống hệt món đồ trong ảnh cũ Trần Tri Tiết từng đăng.
"Tiểu Hưu, đang thẫn thờ gì thế?" Trần Tri Tiết hỏi. Xe chạy vào trung tâm thị trấn, nơi náo nhiệt hơn tôi tưởng tượng nhiều.
Chương 7
Chương 24
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook