Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kỳ nghỉ đông tôi đặc biệt đến thăm bạn trai ở xa.
Gặp mặt ngày thứ ba, tôi đăng một bài cầu c/ứu trên mạng:
[Mọi người ơi, tới quê bạn trai chơi vài ngày mà thấy kỳ kỳ. Anh ấy bảo nhà nuôi bò, nhà tôi nuôi heo, tưởng hợp nhau lắm. Ai ngờ tới nơi mới phát hiện gần như cả thảo nguyên đều là bò nhà anh ấy, ra đường đi xe có hình người vàng nhỏ, không biết xe này đắt lắm không?]
Cư dân mạng hùa vào xới chuyện:
[Lại một acc câu view, ông trùm thương cô thôn nữ đây mà?]
[Hay là blogger lạc vào gia tộc quyền quế rồi?]
[Mọi người ơi, treo bạn trai tôi đ/á/nh ba ngày ba đêm rồi mà ổng vẫn không chịu nhận lái Rolls-Royce thì làm sao?]
[...]
1
Tôi là đứa nhà quê, nhà nghèo.
Sau này bố mẹ nhờ chương trình hỗ trợ làng xã mà làm nghề nuôi heo, kinh tế khá hơn chút đỉnh nhưng vẫn chẳng dư giả gì.
Bởi nhà tôi có tới bốn đứa con.
Tôi là chị cả, dưới còn hai em trai và một em gái.
Năm 16 tuổi, bố tôi xin được cái điện thoại cũ đời nào đó cho tôi, tôi dùng nó kết bạn trên mạng.
Người bạn mạng lúc đầu rất lạnh lùng, nhưng không chịu nổi sự tò mò của tôi về thế giới bên ngoài, tôi hỏi anh ấy rất nhiều thứ.
Vì đ/á/nh chữ chậm, tôi thường gửi tin nhắn thoại.
Anh ấy lúc đầu trả lời bằng chữ, dần dần cũng học tôi gửi giọng nói.
Lúc đó tôi chưa hiểu khái niệm "tình đầu tuổi trẻ", chỉ biết mình có thêm một người bạn tốt từ thế giới rộng lớn.
Thời gian trôi qua, việc chia sẻ quá nhiều dẫn đến những rung động đầu đời.
Kể từ khi trao đổi tên thật, mọi thứ dường như thay đổi.
Anh ấy tên Trần Tri Tiết.
Lần đầu anh gọi điện, tôi hoảng hốt từ chối.
Mãi sau khi đi được một quãng xa, bên bờ ao cá tôi mới dám nhận cuộc gọi của anh.
"Sao em luôn để lâu thế mới nghe máy? Sáng và tối cũng không nghe?".
Một ngày nọ, Trần Tri Tiết hỏi vậy.
Tôi thật thà trả lời: "Sợ anh nghe thấy tiếng gà gáy với heo kêu."
Thực ra không chỉ thế, nông thôn còn vô vàn âm thanh khác, nào tiếng côn trùng, chim hót cùng những lời rao đậm chất quê.
Giây lát sau, giọng nam thanh niên bên kia đầu dây cười khẽ:
"Sợ gì chứ? Nhà anh nuôi bò, lần sau cho em xem đàn bò vàng nhà anh."
Hóa ra anh ấy cũng là dân quê.
Trần Tri Tiết nói: "Anh chỉ học ở thành phố thôi, nghỉ lễ là về làng ngay."
Ngay lập tức, hình ảnh của anh trong lòng tôi trở nên gần gũi hơn.
Từ đó, tôi không ngại giờ giấc nữa, hễ rảnh là bắt máy bất cứ lúc nào.
Tôi tâm sự với anh rất nhiều chuyện.
Kể cả việc bố mẹ khóc nói không đủ tiền cho tôi học đại học.
Đêm đó tôi ôm điện thoại khóc rất lâu.
Tôi đã cố gắng rất nhiều để thi đỗ, luôn đứng đầu mọi kỳ thi, tôi khao khát được học đại học.
Nếu dừng lại, cả đời tôi coi như đã định đoạt.
May mắn thay số trời đã run rủi, không lâu sau có doanh nghiệp tới hỗ trợ giáo dục nông thôn.
Tôi nằm trong danh sách được nhận tài trợ.
Tôi vui mừng kể với Trần Tri Tiết mãi không thôi.
Lúc đó dung lượng mạng với tôi còn đắt đỏ, chỉ tới cuối tháng tôi mới dám xài phung phí.
Thế là thêm một năm nữa, tôi vào lớp 12, tham gia kỳ thi đại học.
Đậu vào ngôi trường danh giá cách xa ngàn dặm.
Đó chính là đại học Trần Tri Tiết từng nói sẽ thi.
Tôi đỗ được là nhờ những tài liệu học tập anh thường gửi, nhiều thứ giáo viên trường tôi không có.
2
Mùa hè năm ấy kết thúc kỳ thi, tôi và Trần Tri Tiết yêu nhau.
Anh tỏ tình trước.
Mà tôi thực sự cũng thích anh.
Kỳ lạ thay, chưa từng gặp mặt, chỉ qua giọng nói và sẻ chia, chúng tôi đã yêu nhau.
Khi tôi xách chiếc túi vải Oxford tới thành phố phồn hoa ấy, chính Trần Tri Tiết ra đón.
Nhưng anh khác xa với tưởng tượng của tôi, da trắng mịn, mắt to, mũi cao, đôi môi mềm mại.
"Hồ Tú!" Anh vẫy tay rồi bước tới, xách giúp túi đồ của tôi.
Tôi đờ người ra, mắt dán vào gương mặt anh.
"Sao thế?" Trần Tri Tiết nheo mắt cười, "Anh đã gửi ảnh cho em rồi mà?"
Đúng là có gửi, nhưng sao ngoài đời đẹp trai hơn ảnh nhiều thế?
Trần Tri Tiết là người duy nhất tôi quen ở thành phố lạ lẫm này.
Anh dẫn tôi đi nhập học, như một người thân.
Dù anh cũng chỉ mới trưởng thành như tôi.
Tôi quá đỗi ngờ nghệch trước nhiều thứ nơi phồn hoa, không nhận ra sự khác biệt giữa mình và Trần Tri Tiết.
Sau cả mùa hè lam lũ, làn da tôi đen nhẻm, người cứ thô kệch làm sao.
Mãi tới khi bạn cùng phòng quen thân hỏi:
"Hồ Tú, cậu với bạn trai quen nhau thế nào thế?"
Tôi ngớ người: "Bọn tớ quen nhau trên mạng."
Bạn cùng phòng: "..."
Sau nghe họ xì xào: "Yêu mạng mà cũng tóm được hàng xịn thế à?"
Mối tình giữa tôi và Trần Tri Tiết kéo dài hơn hai năm.
Tôi xin v/ay học bổng và trợ cấp, thời gian rảnh hầu hết dành cho việc làm thêm.
Trần Tri Tiết cũng cùng tôi đi làm thơ và cắm thư viện.
Anh bảo: "Không học hành tử tế, sau này anh phải về quê chăn bò đấy."
Bò nhà anh tôi cũng từng thấy, nuôi rất m/ập mạp.
Mỗi kỳ nghỉ, chúng tôi về nhà riêng, Trần Tri Tiết gọi video cho tôi khi đang chăn bò, mấy con bò vàng đang gặm cỏ bên cạnh.
Anh thong thả ngậm ngọn cỏ vô danh, vừa nói chuyện vừa bước, đi vài bước đã giẫm phải phân bò khiến tôi cười ngặt nghẽo.
Thời gian trôi nhanh, thoắt cái đã đến kỳ nghỉ đông năm ba.
Cứ đến kỳ nghỉ là tôi và Trần Tri Tiết lại xa nhau.
Anh về quê chăn bò, tôi về quê nuôi heo.
Năm nay hai đứa em trai đã đỡ đần được, tôi tìm việc làm thêm gần trường để ki/ếm thêm tiền, đợi Tết mới về.
Ai ngờ làm thêm chưa được mấy hôm, chủ tiệm bảo về quê ăn Tết sớm nên đóng cửa.
Chương 7
Chương 24
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook