Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khí chất này, quả thực có chút giống vị Nhiếp chính vương trẻ tuổi nhưng th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn trên triều đình kia.
Nhìn thấy hắn, Chu Hạo Thần sáng cả mắt:
- Ôi giời, Lục thiếu, hôm nay ngọn gió nào đưa cậu tới đây thế?
Tôi bỗng chốc đã biết người đàn ông này là ai.
Chu Hạo Thần từng gặp Nhiếp chính vương, còn bị ngài dạy cho một bài học nhớ đời.
Hôm đó về nhà, hắn h/oảng s/ợ uống cạn hai ấm trà lạnh, mặt tái mét cả buổi chưa h/ồn phách.
- Trời ơi, Nhiếp chính vương còn đ/áng s/ợ hơn cả Lục Đình thằng nhóc đó!
Lúc ấy tôi tò mò hỏi Lục Đình là ai, Chu Hạo Thần vội vàng chuyển chủ đề với vẻ khó chịu.
Lục Đình khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên người tôi vài giây.
- Không giới thiệu một chút?
Hắn vừa cất tiếng, mấy nam nữ kia như nghe thánh chỉ lập tức xôn xao:
- Em gái này khí chất lạ gh/ê, học múa ballet à?
- Hạo tử, cậu quen thế nào thế?
- Khác hẳn mấy đứa cậu mang tới trước đây, trông hiền lành thế.
Chu Hạo Thần vòng tay qua vai một người, cười híp mắt đáp:
- Ballet cái gì, nói nhảm!
- Đây là em họ xa nhà quê của tớ, m/ù chữ, đến tiểu học còn chưa học xong.
- Lần này tớ đưa nó lên thành phố, tính ki/ếm cho nó anh chồng thật thà.
- Mấy anh có ai tốt thì giới thiệu giúp tớ nhé.
- Điều kiện bình thường thôi, quá cao thì nó cũng không xứng.
9.
M/áu trong người dồn hết lên đỉnh đầu.
Khóe mắt đỏ lên bất chợt, nhưng tôi cắn ch/ặt môi dưới kìm nén nước mắt.
Chẳng mấy chốc, vị tanh của m/áu lan ra đầu lưỡi.
Tôi nhìn Chu Hạo Thần bằng ánh mắt khó tin, nhìn người đàn ông vừa quen vừa lạ trước mặt.
Hắn có đôi mắt đào hoa rất đẹp.
Nhìn người đã mang theo ba phần đa tình, cười lên mắt cong trăng khuyết, vừa dịu dàng vừa phong lưu.
Người đàn ông từng tự tay mang nhạn tới nhà tôi cầu hôn, thề với phụ thân sẽ không phụ tôi, giờ lại nói tôi là em họ xa.
Còn nhờ đàn ông khác mai mối cho tôi.
Hắn xem vợ mình là cái gì?
Phải rồi.
Chúng tôi xuyên không tới thế giới này, quá khứ tựa mây khói.
Tôi không còn là tiểu thư tướng môn, phu nhân thế tử Hầu phủ.
Tôi chỉ là h/ồn m/a nơi đất khách, ngay cả giấy tờ tùy thân cũng không có.
- Ôi, em họ cậu mặt mày xanh xao thế, không trúng nắng đấy chứ?
- Giữa hè nóng thế mà mặc quần dài áo dài, hay có bệ/nh gì?
Cô gái xinh đẹp tóc hồng lùi lại hai bước, cố ý giãn cách với tôi.
Chu Hạo Thần cười ôm lấy cô ta, thân mật véo mũi:
- Tiểu Man, nói bậy gì thế.
- Em họ anh chắc chỉ bị bệ/nh n/ão, người thì không sao.
Tiểu Man?
Trần Man?
Lại một cái tên quen thuộc.
Những thiếp thất trong phủ thường phàn nàn, mỗi khi thế tử s/ay rư/ợu lại gọi họ là Tiểu Man.
Thì ra là cô ta.
10.
Phẫn nộ như sóng cuộn trào, rồi từ từ lắng xuống.
Tôi hít sâu, buông lỏng bàn tay từ từ đứng thẳng.
- Tôi không có bệ/nh.
Nhưng chẳng ai để ý lời tôi nói.
Họ cười đùa ồn ào, lấy tôi ra trêu chọc Chu Hạo Thần.
- Hạo tử, thật đấy à? Thời nay còn có người m/ù chữ?
- Cá lọt lưới giáo dục bắt buộc 9 năm mà cậu cũng quen được, gh/ê thật.
- Từ hang cùng ngõ hẻm nào ra thế? Đại Lương Sơn à?
- Chú tớ năm ngoái lại ly hôn, đang tìm cô gái quê mộc mạc, thấy em họ cậu hợp đấy.
Những giọng nói ấy vừa gần, lại vừa xa.
Kiếp này, trước khi gặp Chu Hạo Thần, mỗi sáng thức dậy phiền n/ão lớn nhất của tôi chỉ là hôm nay nên mặc váy gì.
Sau khi gả cho hắn, tôi bắt đầu lo toan việc phủ, giải quyết chuyện gh/en t/uông giữa các thiếp.
Khi Chu Hạo Thần muốn nạp bà chủ lầu xanh làm thiếp, tôi tưởng đó là nỗi nhục lớn nhất đời.
Nhưng tất cả chuyện xưa, đều không bằng hiện tại.
Xưa tôi là phu nhân thế tử, có mẫu gia hiển hách, thân phận cao quý.
Giờ đây, tôi chỉ là người họ hàng nghèo quê mùa trong miệng Chu Hạo Thần, thất học ng/u dốt.
Tôi nghĩ, mình không nên đứng đây nh/ục nh/ã thế này.
Dù thế giới này nguy hiểm cách mấy, tôi cũng không thể sống như vậy.
Tôi nhìn sâu Chu Hạo Thần một cái, quay đầu định bước đi.
Bên tai bỗng vang lên tiếng cười khẽ.
Lục Đình từ góc phòng đứng dậy:
- Hừ, thú vị đấy.
- Chu Hạo Thần, cái vai anh họ này, tôi nhận.
11.
Cả phòng đột nhiên im bặt.
Lục Đình nắm tay tôi dắt đến chỗ chủ vị.
Hắn nhìn tôi chăm chú, bỗng nở nụ cười rạng rỡ:
- Làm quen nhé, tôi là Lục Đình.
Chu Hạo Thần há hốc miệng:
- Trời đất!
- Thật đấy à Lục thiếu? Cậu để mắt tới ả?
- Đừng đùa thế chứ!
Tôi ngây người nhìn Lục Đình, gần như lập tức hiểu được ý hắn.
Hắn không hề có hứng thú với tôi.
Đứng ra giúp đỡ, chỉ vì không chịu nổi cảnh họ b/ắt n/ạt người.
Tôi nhìn bàn tay xươ/ng xương của hắn, nghiến răng đưa tay ra.
- Tôi là Thẩm Thanh Từ.
Lòng bàn tay Lục Đình ấm áp, thậm chí mang chút nóng rực.
Sống mũi bỗng cay cay.
Đây là chút thiện ý đầu tiên tôi cảm nhận được từ khi xuyên không tới thế giới xa lạ này.
- Ha, ha ha ha ha ha!
Chu Hạo Thần bỗng ôm bụng cười đến chảy nước mắt.
- Lục thiếu, không ngờ cậu cũng biết đùa.
Những người khác cũng vỗ tay hùa theo.
- Đúng rồi, ai chả biết Lục thiếu đến minh tinh còn chẳng thèm ngó, đ/ộc thân vạn năm.
- Hạo tử, Lục thiếu gọi cậu là anh họ đấy, sướng ch*t đi được không?
12.
Từ khi Lục Đình can thiệp, không ai dám tùy tiện bình phẩm tôi nữa.
Họ mặc nhiên lãng quên tôi, bắt đầu bàn chuyện khác.
Lời họ nói, tôi một câu cũng không hiểu.
Bụng đói cồn cào, mùi thức ăn thơm lừng nhưng tôi chẳng thiết tha.
Không trách khi người đời ca ngợi tôi là tài nữ, Chu Hạo Thần lại tỏ ra kh/inh thường.
- Toán lý hóa còn không biết, tài cái lông gà.
Đang cúi đầu ngẩn ngơ, bỗng có bát canh nóng đặt trước mặt.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook