Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tượng đ/á cáo biến mất. Lũ trẻ ngưng đọng tuổi thơ. Hồ Nhiễm ngoan ngoãn khác thường. Ký ức mẹ và Thập Thất Cô bị xáo trộn. Những giấc mơ sống động như thật... Tất cả ghép lại thành bức tranh tôi buộc phải chấp nhận dù lòng không muốn.
- Có lẽ, tôi chưa từng trở về Làng Hồ. Tôi vẫn trong phòng thí nghiệm.
Những nhiệm vụ xuyên thế giới cùng Trương Tĩnh, Trình An An, Bạch Tô Tô - có thật hay chỉ là phân đoạn thí nghiệm? Hiện tại, họ tạo ra ảo cảnh hoàn hảo để xem tôi có chìm đắm, quên đi thực tại, từ bỏ kháng cự không.
Vì quan sát? Thử nghiệm? Thu thập dữ liệu? Tôi không rõ. Nhưng tôi biết mình phải thoát khỏi nơi này.
Hơi thở sâu mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Khi mở mắt, sương m/ù tan biến. Mọi hoang mang, yếu đuối, lưu luyến tiêu tán, chỉ còn lại sự tỉnh táo tột cùng.
Ảo ảnh ư? Phá vỡ nó!
Lồng giam ư? Ngh/iền n/át nó!
10
Ngày thứ hai, làng quê bình yên. Tôi dạy học cho trẻ, giúp mẹ việc nhà, chơi đùa cùng Hồ Nhiễm, trò chuyện cùng dân làng. Thậm chí bàn kế hoạch thu hoạch mùa thu và ngày vào núi hái th/uốc.
Không ai nhận ra khác thường.
Bình minh ngày thứ tư, tôi dậy sớm nấu bữa sáng Hồ Nhiễm thích. Đưa con gái tới trường, nó ôm cổ tôi không rời:
- Mẹ ơi, hôm nay mẹ sẽ đón con chứ?
- Tất nhiên. - Tôi hôn lên trán nó - Mẹ hứa.
Nụ cười với đôi mắt cong vầng trăng khuyết suýt khiến tôi mềm lòng. Nó trông chân thực, đáng yêu, đúng hình hài con gái tôi. Nhưng tôi biết, nó chỉ là ảo ảnh - chương trình giả lập nhằm giam cầm tôi.
Trở về nhà, mẹ đang phơi chăn sân sau:
- Hôm nay sao dậy sớm thế?
- Con thèm nấm xào của mẹ.
Ánh nắng bao quanh bóng mẹ trong bếp, đẹp như mộng. Tôi nhìn chằm chằm, khắc sâu hình ảnh ấy vào n/ão. Rồi lặng lẽ lấy kéo từ ngăn kéo.
Kéo ống tay áo, lưỡi kéo cứa mạnh lên cổ tay trắng bệch. M/áu ồ ạt nhuộm đỏ ga giường. Đau đớn dữ dội, thị lực mờ dần. Ý thức rời bỏ như thủy triều rút. Tiếng bước chân gấp gáp vang lên.
Cánh cửa bật mở. Tiếng la hét, dụng cụ kim loại loảng xoảng.
- Huyết áp tụt!
- Nhịp tim giảm!
- Mất m/áu quá nhiều, cầm m/áu ngay!
Vô số bàn tay đ/è lên ng/ười. Kim tiêm đ/âm vào động mạch. Băng gạc quấn quanh cổ tay. Tôi hé mắt nhìn: bóng áo blouse trắng lập lòe, trần kim loại cùng ánh đèn vô ảnh chói chang. Không phải mái nhà gỗ Làng Hồ.
Phòng thí nghiệm.
Lạnh lẽo, nồng nặc mùi th/uốc sát trùng.
Tôi đã cá cược đúng. Trong ảo cảnh, tôi là thực thể duy nhất. Họ không thể truyền m/áu trong ảo giác. Khi tôi "t/ự s*t", họ buộc phải đưa tôi về thực tại để cấp c/ứu. Đó chính là cơ hội để tôi thoát khỏi lồng giam.
11
Tỉnh táo nhưng nhắm mắt giả hôn mê. Hai nhà nghiên c/ứu nam nữ thảo luận bên giường:
- Dấu hiệu sinh tồn ổn định rồi.
- Thật khó tin, hồi phục nhanh thế.
- Giáo sư sẽ trực tiếp kiểm tra. Đây là lần thử nghiệm thứ 43, dữ liệu rất quan trọng.
Vị giáo sư đó - kẻ chủ mưu phòng thí nghiệm - cuối cùng tôi cũng sắp gặp lại hắn.
Sau nửa tiếng giả vờ, tiếng bước chân vang lên. Giọng đàn ông lạnh lùng cất lên:
- Grace, tình hình sao rồi?
- Thưa giáo sư, vật thí nghiệm số 07 đã qua cơn nguy kịch nhưng chưa tỉnh lại.
Hắn cúi xuống, dùng đèn pin soi vào đồng tử tôi:
- Đáng tiếc. Nếu vượt qua được lần này, nó đã trở thành mẫu thành công nhất.
- Còn tiếp tục thử nghiệm không ạ?
- Theo dõi thêm. Nếu 24 tiếng không tự tỉnh, chuẩn bị thiết lập lại. Gen của nó rất đặc biệt, không thể lãng phí.
Thiết lập lại?
Không đời nào!
Giờ tôi hiểu vì sao trong hang động có khắc chữ "Hồ Nhuế, tỉnh lại". Đó là lời nhắn của những phiên bản trước cho tôi. Vì sao trong ảo ảnh, mẹ và Lý Việt không biết lời nguyền - bí mật của làng, cũng là của riêng tôi. Qua vô số thí nghiệm, tôi chưa từng tiết lộ.
Lần này, họ đừng hòng thắng.
Đúng lúc giáo sư quay đi, tôi mở mắt bật dậy khỏi giường. Đẩy Grace vào nhà nghiên c/ứu nam khiến cả hai ngã dúi. Tôi lướt phía sau lưng giáo sư.
- Đứng im!
Con d/ao mổ đã áp sát cổ họng hắn - thứ tôi lén giấu lúc hỗn lo/ạn.
- Số 07! Cô làm gì vậy? Bình tĩnh lại!
Tôi tăng lực tay. M/áu rỉ trên cổ hắn. Nhìn ba người họ, tôi mỉm cười.
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook