Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô Triệu, làm ơn nói rõ mối qu/an h/ệ của cô với hai người này."
Hoắc Tân Kiều và anh trai tôi đứng hai bên. Tôi bị kẹp giữa hai tảng băng trôi, run lẩy bẩy.
Dưới ánh mắt cảnh sát, tôi nắm tay "Hoắc Tân Kiều" bên trái:
"Đây... là bạn trai em."
"Chắc chứ? Chứng minh thế nào?"
Tôi do dự, im lặng nhìn chằm chằm vào mặt "Hoắc Tân Kiều".
"Hoắc Tân Kiều" nuốt nước bọt, h/oảng s/ợ nhìn tôi: "Triệu Y Hòa, tao cảnh cáo mày..."
Trong ánh mắt giãn ra đột ngột của hắn, tôi chụm môi lại gần.
"Anh yêu..."
"Hoắc Tân Kiều" gi/ật tay đi/ên cuồ/ng như dính phải thứ gì bẩn thỉu, gào thét: "Tránh xa tao ra! Triệu Y Hòa, mày định h/ủy ho/ại gia đình này à?"
Cảnh sát phải ghì ch/ặt hắn xuống, rồi hỏi tôi: "Còn người kia?"
Tôi nắm tay phải: "Anh trai em."
"Hoắc Tân Kiều" từ chỗ bị kh/ống ch/ế thò đầu ra, gào với tôi: "Triệu Y Hòa, mày dám đụng vào hắn lần nữa thử xem!"
"Anh trai" khóe miệng nhếch lên, dưới ánh mắt gi/ận dữ của ai đó, thách thức nắm ch/ặt tay tôi, lịch sự nói:
"Nếu không còn vấn đề gì, tôi muốn đưa em gái về nhà. Cô ấy bị hoảng lo/ạn, ở đồn cảnh sát thêm sẽ rất sợ hãi."
"Hơn nữa, chính vị này..." - hắn ngẩng mặt nhìn người đàn ông đang đi/ên cuồ/ng đối diện, khẽ cười - "Hoắc tiên sinh ra tay trước, tôi hy vọng các anh giữ hắn thêm chút nữa."
Cảnh sát gật đầu nghiêm túc: "Anh yên tâm."
Khi tôi bị kéo ra ngoài, tiếng gào thét của "Hoắc Tân Kiều" vẫn vang trong đồn: "Khốn kiếp! Tao không cho phép bọn họ đi! Không cho phép!"
Cảnh sát bực dọc: "Anh trai dẫn em gái về nhà, cậu là bạn trai có quyền gì mà cấm? Ở yên đấy, mai đúng giờ sẽ thả."
Tôi đi theo anh trai... à không, giờ nên gọi hắn là Hoắc Tân Kiều.
Tôi lẽo đẽo theo sau Hoắc Tân Kiều, run như cầy sấy.
Về đến nhà, tôi co rúm người định lao vào phòng ngủ. Hoắc Tân Kiều dễ dàng chặn đường. Bóng dáng cao lớn đổ xuống, bao trùm tôi trong bóng tối.
Từ trên cao vọng xuống giọng điệu nhàn nhạt:
"Hòa Hòa, đi đâu đấy? Anh bắt Hoắc Tân Kiều cho em, không cảm ơn anh à?"
Tôi nép vào góc tường: "Không... không cần đâu..."
Hoắc Tân Kiều từng bước tiến lại, nâng cằm tôi lên:
"Sao lại không cảm ơn?"
"Đây không phải điều Hòa Hòa muốn thấy nhất sao?"
"Có cần anh bẻ thêm một chân hắn cho thỏa lòng người không?"
Tôi lập tức quỵ xuống, ôm ch/ặt cánh tay Hoắc Tân Kiều:
"Anh ơi!"
"Ừm?"
"Em thích Hoắc Tân Kiều lắm, cả đời này em không lấy ai khác ngoài anh ấy! Dù có tàn phế, em... em cũng vui lòng!"
Hoắc Tân Kiều bật cười.
"Buông ra."
"Không buông. Hu hu, em nói bậy hết đó, em không muốn chia tay với anh."
Thấy bị tôi lật tẩy, Hoắc Tân Kiều cũng không giả vờ nữa.
Hỏi: "Không cần bạn trai trẻ trung nữa à?"
"Không cần không cần."
"Thích ai nhất?"
"Thích anh."
Trong mắt Hoắc Tân Kiều lóe lên những tia điện nhỏ, hắn nhắm mắt lại. Da thịt hơi co gi/ật, như đang... bị điện gi/ật?
Chịu đựng một lát, hắn mở mắt: "Tốt lắm."
Đúng lúc tôi định nói thêm lời ngon ngọt dỗ dành, Hoắc Tân Kiều đẩy tôi ra.
"Đến giờ rồi, đi ngủ đi."
Hả? Dễ tính thế?
Tôi bồn chồn x/á/c nhận: "Chúng ta vẫn là cặp đôi đẹp nhất thiên hạ đúng không? Anh không chia tay em chứ?"
Hoắc Tân Kiều lại lộ ra vẻ mặt chịu đựng gì đó.
"Ừ."
8
Suốt đêm tôi nơm nớp lo sợ, tưởng anh trai vừa ra khỏi đồn cảnh sát sẽ lập tức quay về trả th/ù. Nhưng hết ngày hôm sau, anh trai vẫn không xuất hiện.
Và tôi phát hiện một hiện tượng kỳ lạ: mỗi khi tôi theo đuôi Hoắc Tân Kiều, nói lời đường mật, hắn lại như bị điện gi/ật, giống như đang chịu ph/ạt.
Hôm đó, Hoắc Tân Kiều đang nấu ăn. Tôi thò đầu ra sau lưng, lén lút hỏi: "Anh ơi, anh bị thứ gì đó kh/ống ch/ế à?"
Hoắc Tân Kiều liếc tôi, tiếp tục thái rau.
Một lát sau, tôi mặc váy hai dây mỏng tang chạy tới lắc lư trước mặt hắn. Lần này biểu hiện rõ ràng hơn: dòng điện chạy dọc da thịt, như ngàn con rắn bạc nhỏ li ti khiến cơ bắp co gi/ật.
Con d/ao bổ mạnh xuống thớt. Hoắc Tân Kiều một tay nhấc bổng tôi ra khỏi bếp: "Vào thay đồ ngay!"
Tôi cười híp mắt: "Có phải mỗi khi động lòng với em, anh lại bị điện gi/ật không?"
Hoắc Tân Kiều mím môi, mặc nhiên thừa nhận.
Vậy là tôi đoán đúng rồi. Hẳn hắn bị một thứ giống hệ thống kh/ống ch/ế, buộc phải đóng vai người anh tốt. Mà người anh tốt thì không được hôn em gái, phải thỏa mãn mọi nguyện vọng của em, kể cả chọn bạn trai trẻ trung cho em, thậm chí đặt nhà hàng tạo điều kiện hẹn hò.
Chả trách Hoắc Tân Kiều nhìn Lâm Mặc Ngôn với ánh mắt khó coi thế. Anh trai tôi chắc cũng nhận nhiệm vụ tương tự, tạm thời không thể xuất hiện ở nhà họ Triệu, hoặc không được liên lạc với tư cách anh trai...
Nghĩ đến dáng vẻ tiều tụy của anh trai trong bữa tiệc hôm qua, tôi rùng mình. Chắc anh ấy bị điện gi/ật tê liệt rồi.
Đoán chứng được x/á/c nhận, tôi bắt đầu tác oai tác quái. Thức là dính lấy Hoắc Tân Kiều, khiêu khích đi/ên cuồ/ng:
"Em yêu anh!"
"Váy em đẹp không?"
"Anh không muốn ôm em à? Hôn em cũng được nè."
Sau N lần bị điện gi/ật, Hoắc Tân Kiều tức gi/ận véo má tôi cười: "Hòa Hòa, chơi đủ chưa?"
Tôi chớp mắt vô tội: "Chưa."
Hoắc Tân Kiều liếc nhìn đồng hồ sau lưng tôi, bỗng bật cười:
"Anh có nói với em chưa nhỉ? Trao đổi thân x/á/c là có thời hạn?"
Tôi trợn mắt kinh hãi. Sao lại quên mất chuyện này?
Hoắc Tân Kiều âu yếm xoa đầu tôi: "Ngoan, cứ nghịch đi, thời gian của em không còn nhiều đâu."
9
Tôi vội vã chạy đến căn hộ nhỏ của Lâm Mặc Ngôn, ôm ch/ặt đùi c/ầu x/in c/ứu mạng. Lâm Mặc Ngôn hào phóng cho tôi tá túc.
Tối đó, hai đứa tay trong tay vui vẻ đi ăn xiên nướng, bỗng một chiếc Bentley đen chắn ngang. Kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt Hoắc Tân Kiều.
Tôi cảnh giác cao độ, núp sau lưng Lâm Mặc Ngôn thăm dò:
"Anh trai?"
Người đàn ông trong xe mỉm cười:
"Bảo bảo, gọi sai rồi, anh là Hoắc Tân Kiều. Người yêu bị em bỏ rơi đây."
10
Lâm Mặc Ngôn hét lên một tiếng, ba chân bốn cẳng chuồn mất.
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook