Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Họ không ngờ ta chủ động đến thế, đều gi/ật mình sững sờ trong chốc lát. Ta giả vờ với tay sờ má một người, nhưng khi đến gần lại dùng ngón tay quệt một đường dưới mũi hắn. Quay sang bên kia, ta đ/ập tanh tách bàn tay đang với tới ng/ực mình, dùng khăn tay phất nhẹ vài cái lên mặt hắn.
- Đại ca cũng quá nóng vội rồi.
Trong tiếng cười khúc khích của ta, hai người họ "ầm ầm" ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Ta hờ hững vỗ tay, muốn chiếm tiện nghi của Kiều Tam Nương ta ư, nào dễ dàng thế? Năm xưa trên hoa thuyền, loại tam giáo cửu lưu nào ta chưa từng gặp? Mỗi cô gái chèo thuyền đều có th/ủ đo/ạn tự vệ.
Hôm nay đã biết mẹ con họ Hình không có ý tốt, ta sao có thể không chuẩn bị chút gì? Thứ th/uốc mê ấy đủ để hạ gục một con ngựa, hai tên này chắc phải ngủ một lúc lâu. Ta trói hai người thật ch/ặt, nhét vào xe ngựa, tự mình cầm cương rời đi.
19.
Ngoại thành kinh đô có một mỏ khoáng bỏ hoang. Lúc mới vào kinh, ta từng qua đêm ở đây. Hang mỏ tuy đã lâu không người sử dụng, nhưng xích sắt, ròng rọc vẫn còn đầy đủ. Chỉ có điều đã han gỉ theo năm tháng, ta tốn nhiều sức lực mới treo được hai người đàn ông lên cao. Hang động âm u ẩm thấp, ta nhặt củi khô nhóm lên đống lửa.
Khi ngọn lửa bắt đầu li /ếm vào gan bàn chân, hai người đàn ông mới tỉnh dậy mơ màng. Họ giãy dụa mấy lần rồi kinh hãi nhận ra hoàn toàn bất lực. Ta khẽ cười lạnh lùng:
- Muốn ít chịu tội hơn thì phải nói thật đấy!
Ban đầu, thấy chỉ có mỗi ta là nữ nhân yếu đuối, họ không chịu khai, còn ch/ửi m/ắng đòi cho ta biết tay. Nhưng khi ta rút d/ao găm trên người họ, mỗi câu ch/ửi lại bị ta lóc một miếng thịt. Th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn này là học được từ giới giang hồ. Hai tên ngốc này kêu la còn khó nghe hơn khỉ động dục trong núi.
- Dừng tay, xin cô nương tha mạng!
Hai người đẫm m/áu r/un r/ẩy vì đ/au đớn. Ta lặng lẽ nhìn họ:
- Ngày ấy, cô bé Lý Cẩm Sương cũng khẩn cầu các người như thế này sao?
Nhìn vào đôi mắt lạnh như hồ sâu của ta, cả hai cùng r/un r/ẩy:
- Có người muốn mạng cô ta, cô nương từng lăn lộn giang hồ hẳn hiểu quy củ. Hai anh em chúng tôi chỉ nhận tiền người ta, làm việc cho họ.
Họ nhỏ giọng giải thích, sợ nói sai câu nào khiến ta nổi gi/ận.
- Người ta m/ua mạng cô ấy, nhưng đâu bảo các người hành hạ làm nh/ục? Cô ấy còn là một đứa trẻ!
Lửa gi/ận bùng lên trong mắt ta. Một người bị trói chân tay không cựa quậy được, chỉ có thể trợn mắt nhìn kẻ kia:
- Là hắn, tất cả là hắn làm! Lão tử đâu có hứng thú với loại que củi ấy, nhưng tên s/úc si/nh đó thấy đàn bà là không kìm được...
- Cút mẹ mày đi, dám b/án đứng tao? Lão tử chỉ chơi cho vui thôi, chứ rõ ràng chính mày bóp cổ cô ta!
Chưa đợi ta hỏi thêm, hai người đã đ/á/nh nhau trước. Ta bình thản nói:
- Tốt, hôm nay ai khai thật trước, người đó được giải thoát trước!
Hai người tranh nhau nói như đậu đổ lệ, thuật lại mọi chuyện. Một lão m/a ma nhà quyền quý thông qua trung gian tìm họ, yêu cầu gi*t Lý Cẩm Sương. Hai người đàn ông theo chỉ dẫn của chủ nhà, tìm đến tận gia trang của Cẩm Sương. Họ tận mắt thấy cô gái vác hành lý ra khỏi nhà, đi xe, lên thuyền. Đảm bảo xung quanh cô không có ai giúp đỡ, hai người mới hạ sát. Nhưng không ngờ, vài ngày sau khi nhận tiền thưởng, trung gian đến bảo họ gi*t nhầm người, chủ nhà nổi gi/ận đòi bồi thường. Của đã nuốt vào đâu dễ nhả ra, họ cãi lý rằng đã x/á/c nhận thân phận Lý Cẩm Sương trước khi ra tay. Bên phía chủ nhà im ắng một thời gian. Sau này không rõ vì sao, họ lại bỏ tiền yêu cầu gi*t ta, nói là chuộc tội. Hai người tưởng sẽ phát tài lần nữa, nào ngờ lại sa vào tay ta.
Lúc này ta mới hiểu, họ Hình đã tra ra ta không phải Lý Cẩm Sương thật, lại còn nghìn phương trăm kế đón mẹ ta đến để vạch trần.
- Các người nói toàn sự thật? Dám ký tên điểm chỉ không?
Ta nhìn bản lời khai vừa viết xong, thổi nhẹ lớp mực chưa khô.
20.
Đến tối muộn, ta mới trở về Thượng thư phủ. Trong phủ đã lo/ạn như ong vỡ tổ, ba nhóm người được phái đi tìm ta. Lý Thượng thư ngồi chủ tọa, mặt mày âm trầm. Họ Hình vẫn khẩn khoản biện minh:
- Thiếp thật không thể làm khác, lúc ra khỏi cổng Sương Nhi không chịu cùng chúng ta đi một xe, sau đó giữa đường gặp cư/ớp, chúng ta may mắn thoát được, phát hiện nàng đã biến mất.
Chương 24
Chương 15
Chương 385: Tháp Hắc Phong
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook