Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng tìm mãi vẫn không thấy.
Bài viết biến mất.
Xóa sạch sẽ không chút dấu vết.
Nghĩ lại thì chuyện của chị Tiểu Nguyệt đã giải quyết xong, phòng 524 tối đến sẽ không còn tiếng ồn làm phiền người khác nữa.
Bạn kia xóa video đi cũng là chuyện thường.
11
Tan học, Triệu Mai kéo chúng tôi ra bãi cỏ ven hồ trong trường phơi nắng.
Có lẽ cách bổ sung dương khí này thật sự hiệu quả, tâm trạng tôi dần bình tĩnh lại.
Vương Tử giơ tay phải lên che ánh nắng rọi vào mắt để mình thoải mái hơn chút.
Đột nhiên, cậu ấy nghi hoặc: "Sao vết s/ẹo trên tay mình biến mất rồi?"
Cậu ấy nhìn chằm chằm vào ngón trỏ tay phải lật qua lật lại kiểm tra, chỗ đó nhẵn nhụi không một dấu vết.
Lý Tư Vũ không để ý: "Vết s/ẹo theo quá trình trao đổi chất của cơ thể sẽ dần biến mất, chuyện bình thường mà."
Vương Tử rõ ràng không chấp nhận cách giải thích này, lẩm bẩm: "Đây là vết thương phải khâu kim mà, s/ẹo không xóa được đâu."
Không ai để tâm đến tình tiết nhỏ này.
Nhưng khi trở về ký túc xá. Lý Tư Vũ đột nhiên hét lên một tiếng.
Chúng tôi nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy trên giá giày của cậu ấy, giữa mấy đôi giày thể thao, có một đôi dép nhựa kiểu cũ đặt ngay ngắn.
Đế dép mòn vẹt, dính những vết bùn khô đã đen xì.
Như thể vừa từ trời mưa cách đây mười mấy năm bước vào, cởi ra để đó.
Cạnh những đôi giày thể thao sạch sẽ, nó trông cực kỳ chướng mắt.
Vương Tử: "Tư Vũ, đây không phải giày của cậu chứ?"
Lý Tư Vũ mặt mày tái mét: "Làm gì có chuyện mình có giày kiểu này!"
Vương Tử: "Ký túc xá chúng ta có tr/ộm vào sao?"
"Tr/ộm không lấy đồ, để lại đôi dép làm gì?"
Vương Tử liếc nhìn chiếc laptop để ngổn ngang trên bàn của mình, im lặng.
Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
Tôi mở tủ quần áo, một chiếc áo sơ mi trắng chưa từng thấy bao giờ, lặng lẽ treo ở vị trí nổi bật nhất.
Nó tỏa ra một mùi hương cũ kỹ, không phải mùi ẩm mốc.
Mà là mùi xà phòng pha lẫn với mùi nắng, nhưng đã bị thời gian phong kín.
Rất quen thuộc.
Trong nhất thời tôi không nhớ ra đã ngửi thấy ở đâu.
Mọi chuyện thật sự quá kỳ lạ.
Tôi bảo Vương Tử dùng thông tin nội bộ từ ban liên lạc cựu học sinh để tra c/ứu tình trạng hiện tại của ba đàn chị kia.
Nhưng nhận được một tin như sét đ/á/nh ngang tai.
"Ba người họ, từ năm đó đã mất tích, đến nay vẫn chưa tìm thấy."
M/áu trong người tôi lạnh toát.
Mất tích.
Vậy thì, người đến tìm chúng tôi đêm hôm đó, là ai?
Mùi hương từ chiếc tủ quần áo mở toang thoảng qua.
Tôi chợt nhớ ra.
Mùi này y hệt mùi trên người chị Vương Lộ đêm hôm đó.
Sự việc không phải đã được giải quyết.
Nó đang tiến triển theo hướng càng khó kiểm soát hơn.
12
Triệu Mai h/oảng s/ợ: "Ý cậu là sao, đêm đó chúng ta không gặp ba người họ sao!"
Lý Tư Vũ: "Thực ra nghĩ kỹ lại, họ rất kỳ lạ, đều quá trẻ trung, các cậu không thấy sao?"
Vương Tử đề nghị: "Vứt hết mấy thứ linh tinh này đi được không?"
Vương Tử đề nghị: "Vứt hết mấy thứ linh tinh này đi được không?"
Tôi chợt nhớ ra quê Triệu Mai khá tin vào những chuyện này.
"Tiểu Mai, hay cậu hỏi người nhà xem, tình huống của chúng ta có cách nào giải quyết không?"
Triệu Mai gật đầu, mặt mày ủ rũ ra ngoài gọi điện.
Tôi mở diễn đàn tìm manh mối.
Một bài viết mới đăng không lâu đang được đẩy lên top.
"Cầu c/ứu! Trong ký túc xá luôn xuất hiện đồ vật không thuộc về chúng tôi phải làm sao? Bạn cùng phòng cũng kỳ quặc..."
Bài viết mô tả những điều dị thường giống hệt phòng chúng tôi.
Tôi ngước mắt nhìn Lý Tư Vũ và Vương Tử đang ngồi bồn chồn nghịch điện thoại.
Và Triệu Mai đang gọi điện bên ngoài.
Bài viết này, chính là một trong số họ đăng.
Tôi lướt nhanh, bỏ qua những thông tin vô ích.
Tầng 32: "Đây là 'Vật cũ phụ thuộc', nói đơn giản là một dạng bắt người thế thân! Vật cũ là điểm neo giữ để linh h/ồn thẩm thấu vào hiện thực. Chủ thớt, các bạn đã bị đ/á/nh dấu rồi."
Tầng 33: "Tuy nhiên, sự thay thế này cũng có điều kiện nghiêm ngặt, ít nhất phải trải qua nghi thức, các bạn không phải chơi trò chơi m/a quái gì chứ? Vậy thì đáng đời."
Trong lòng tôi bỗng chùng xuống.
Nghi thức.
Bút Tiên.
Thông qua nghi thức bù đắp nỗi tiếc nuối của linh h/ồn, để được siêu thoát.
Người được giải thoát là họ.
Còn người cần ở lại lấp đầy vị trí, là chúng tôi.
Điều kiện thay thế đã được đáp ứng từ lâu.
Cái gọi là nghi thức đêm đó không phải để xua tan chấp niệm, mà là đang thay thế "người ở bên cạnh chị ấy".
Đang định lên tiếng hỏi bài viết này là ai đăng, ngón tay lại lướt đến nội dung vừa cập nhật của chủ thớt.
Chủ thớt: "Bây giờ tôi đã biết, nó chỉ cần ba người thay thế. Tôi phải làm sao để chúng nhắm vào ba người bạn cùng phòng và tha cho tôi?"
Tôi nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Một nỗi lạnh lẽo sâu thẳm dâng lên từ dạ dày.
Khiến tôi chỉ muốn nôn mửa.
Tôi chủ động nhắn tin riêng cho bạn ở tầng 32.
Hỏi xem có cách nào giải quyết chuyện này không.
Nếu được, tôi vẫn hy vọng cả bốn người đều không gặp chuyện.
Đối phương trả lời:
"Chỉ cần không tiến hành nghi thức thay thế là được. Nếu các bạn đã làm rồi, thì tôi cũng bó tay."
"Các bạn chỉ có thể tranh giành một cơ hội sống sót duy nhất."
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.
Thật tà/n nh/ẫn quá.
Lúc này, Triệu Mai gọi điện bên ngoài đã trở về.
Cậu ấy kích động: "Bà nội mình nói rồi, chuyện này giống như bắt người thế thân! Đêm đó chúng ta tiến hành nghi thức Bút Tiên, chính là đồng ý làm thế thân."
Cách nói này nghe qua cũng gần giống ý trên diễn đàn.
Vương Tử bất bình: "Sao lại có chuyện ép buộc thế này? Ai đồng ý đâu!"
Tôi vội vàng hỏi dò: "Vậy cách giải quyết là gì?"
Triệu Mai nghiêm mặt nói: "Từ bây giờ, chúng ta phải làm giảm sự hiện diện của mình đi, để chúng không tìm thấy chúng ta nữa."
Lý Tư Vũ cũng có chút thắc mắc: "Cách này có ổn không, không cần hình nhân thế mạng gì đó để chắn nạn à?"
Triệu Mai vội xua tay: "Không được dùng hình nhân, kiểu tìm người thế mạng mà chúng ta gặp phải, điểm mấu chốt nằm ở chỗ thông qua thông tin cá nhân của chúng ta để x/á/c định vị trí, nên chúng ta phải sinh hoạt bình thường, giảm bớt sự hiện diện, và lờ đi những bất thường xuất hiện trong phòng. Cậu dùng hình nhân chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, báo cho người ta biết cậu đang ở đây à!"
Chúng tôi nghe mà b/án tín b/án nghi, trong lòng không yên chút nào.
Nhưng xét cho cùng đều chưa từng tiếp xúc với chuyện này, Triệu Mai đã được coi là người hiểu biết nhất rồi.
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 13
Chương 6
Chương 13
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook