Chàng Hoàng Yến Vừa Đẹp Vừa Ngỗ Ngược

Chàng Hoàng Yến Vừa Đẹp Vừa Ngỗ Ngược

Chương 8

07/02/2026 11:27

Tôi thừa nhận, hắn lại m/ắng tôi không biết x/ấu hổ. Cái dáng vẻ ấy... như thể tôi là kẻ tiểu tam chen ngang vào tình cảm của hai người.

Diệp Sính nắn thẳng mặt tôi, ngẩng mắt nhìn sâu vào đáy mắt tôi:

- Anh, em có phải vậy không?

- ...

Tôi quay mặt đi, định với lấy chiếc d/ao cạo trong tay hắn thì bị né tránh.

Diệp Sính cúi mắt, tiếp tục dùng d/ao cạo lướt nhẹ trên má bên kia của tôi.

Được, giờ tôi thành kẻ phụ tình rồi.

Thở dài trong lòng, tôi cân nhắc từng chữ:

- Giang Khôi... môi trường lớn lên của cậu ấy khá đặc biệt, tuổi còn nhỏ, có lẽ nhầm lẫn sự phụ thuộc vào anh thành... tình cảm. Nhưng anh chỉ coi cậu ấy như con trai! Dù anh hơn cậu mười tuổi, anh thực sự nuôi dạy cậu ấy như con. Em khác, anh coi em như...

- Như gì? - Diệp Sính nâng cằm tôi lên, d/ao cạo ngược dọc cổ - Như tình nhân nhỏ?

- ...

Diệp Sính im lặng, cạo nốt đường cuối rồi xoay người tôi lại, làm động tác định rửa mặt cho tôi.

Tôi ngay lập tức đẩy hắn ra, vội vã vốc nước rửa mặt, chộp khăn lau qua loa rồi gọi gi/ật lại trước khi hắn kịp bước ra:

- Diệp Sính! Em muốn anh coi em là gì?

Hắn dừng bước, vẫn im lặng.

Tôi bước tới, xoay vai hắn đối diện mình:

- Nói đi! Không nói sao anh biết em muốn gì?

Diệp Sính nhìn tôi hồi lâu, đôi mắt đen thẫm dần phủ lớp cười ngậm ngùi:

- Anh à, em chợt nhận ra với tình cảnh hiện tại, em không đủ tư cách đòi hỏi danh phận.

- Đợi em thêm chút nữa được không? Khi em giải quyết xong mọi chuyện, hãy cho em thêm một cơ hội. Nếu thất bại... cứ coi như em từng là tình nhân qua đường của anh.

Tôi nhíu mày:

- Giờ em định đi tìm Mạnh gia nhị thiếu?

Diệp Sính cười khẽ:

- Không.

- Em sẽ về Mạnh gia, chờ họ tới tìm.

**16**

Diệp Sính lại định một mình xông pha.

Tôi túm cổ lôi hắn từ xe xuống nhét vào ghế phụ.

- Anh, em đi đàm phán...

- Im cái mồm đi! Lỡ mày lại bị Mạnh tam bắt thì tao biết tìm đâu?

Đạp hết chân ga, phóng vút qua hai chiếc xe đen đang bám đuôi.

- Tiểu Diệp à, đừng quên giữa ta còn hợp đồng. Kệ mẹ tình nhân lớn nhỏ gì, mày vẫn là người của tao! Đã là người tao thì không để ai b/ắt n/ạt!

- Đ**! Hai xe sau lại đuổi theo rồi, người Mạnh tam à? Lạ mặt quá... Muốn đuổi tới tận Mạnh gia lão trại sao...

- Anh, đó là người em.

- Cái gì?!

Diệp Sính hạ cửa kính, ra hiệu bằng tay. Hai chiếc xe khuất dần trong gương chiếu hậu.

- Anh, em không định đi ch*t đâu. Đề phòng tam thúc muốn cùng quy ẩn, em có chuẩn bị chút nhân lực.

- ...

Tôi từ từ giảm tốc độ:

- Sao không nói sớm?!

Tiếng cười khàn vang lên.

- Vâng, lỗi tại em.

- Giờ có thả em xuống xe không?

Tôi liếc hắn:

- Thả cái đếch! Tao đi xem kịch!

- Với lại mấy tay chân ba cọc ba đồng của mày, đ/á/nh nhau thì đủ dùng không? Ngồi yên đấy!

Diệp Sính nhìn tôi cười:

- Anh, em mới hiểu cảm giác được quan tâm là thế nào.

- ...

Tôi nhìn thẳng, gượng gạo đổi đề tài:

- Tới Mạnh gia rồi, em định trực tiếp gặp lão gia giở bài tẩy?

- Ừ.

Tôi liếc hắn, chọn lọc từ ngữ:

- Em thực sự định cho ổng xem... video à? Không thể dùng cách ôn hòa hơn sao? Như... tung vài tấm ảnh chẳng hạn. Lỡ ổng trúng gió thì còn phải gọi cấp c/ứu, phiền lắm...

**17**

Xe lặng im.

Diệp Sính nhìn thẳng, gương mặt điêu khắc toát lên vẻ lạnh lùng.

- Anh đ/á/nh giá thấp ông nội em quá. Anh nghĩ khí chất tà/n nh/ẫn của nhị thúc và đi/ên cuồ/ng của tam thúc di truyền từ ai? Tính cách phụ thân em giống bà nội - ôn hòa chất phác. Vì thế, lão gia chẳng ưa ba em, kéo theo gh/ét luôn em. Sau khi song thân qu/a đ/ời, dù hai người chú muốn lấy mạng em, ông vẫn ngoảnh mặt đưa em vào chùa.

Diệp Sính cười lạnh:

- Anh à, em cũng chuẩn bị ảnh. Cứ làm theo anh nói vậy, dù sao lão nhân gia mới xuất viện.

Không gian lại chìm vào tĩnh lặng.

Diệp Sính lấy điện thoại bấm gì đó. Tôi tập trung lái xe.

Cả chặng im hơi lặng tiếng.

Đường tới Mạnh gia lão trại tôi thuộc như lòng bàn tay. Qua cổng sắt còn phải chạy một đoạn dài như vào trang viên.

Cầu kỳ mà ngột ngạt.

Lão quản gia nhận ra xe tôi, chủ động ra đón. Nhưng khi thấy Diệp Sính, nụ cười lịch sự trên mặt ông ta khựng lại.

- Tiểu thiếu gia... - Giọng lạnh nhạt.

Diệp Sính cười, rút sú/ng chĩa vào hõm vai ông ta:

- Dẫn ta gặp lão gia.

Đ**! Cái thằng Diệp Sính hỏng hóc nào lấy tr/ộm sú/ng của tao?!

**18**

Lão gia đang tự đ/á/nh cờ.

Diệp Sính bước tới đặt điện thoại lên bàn cờ:

- Mời ngài xem.

Lão gia ngẩng lên, khịt mũi cười rồi cầm điện thoại, bỏ kính, nheo mắt nhìn.

- Đây là... Lão Nhị và Lão Tam?

Giọng điệu bình thản như xem ảnh trên báo tài chính.

Nhưng tấm hình đó tôi từng thấy - c/ắt từ video, cảnh Mạnh Nhị cắn cổ Mạnh Tam, tư thế không thể nào đứng đắn.

Diệp Sính hình như không ngờ phản ứng này, im bặt.

Lão gia trả lại điện thoại:

- Cho ta xem thứ này để làm gì?

- Ngài nghĩ sao?

Lão gia dừng hai giây, bật cười:

- Ta nghĩ? Ta nghĩ ngươi muốn ta loại Lão Nhị, không thì công khai video, h/ủy ho/ại Mạnh gia?

- Đúng.

Lão gia cười to hơn:

- Thế Lão Tam? Ngươi định dùng th/ủ đo/ạn gì?

Lời vừa dứt, cửa chính bị đạp tung!

Mạnh Tam xông vào chĩa sú/ng vào đầu Diệp Sính:

- Mạnh Thừa Chi! Hôm nay tao...

Chưa dứt câu, Mạnh Nhị theo sau gi/ật phắt sú/ng, vật ngã hắn lên sofa.

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 16:45
0
26/01/2026 16:45
0
07/02/2026 11:27
0
07/02/2026 11:23
0
07/02/2026 11:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu