Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vừa hay lúc ấy, quản gia bá bá đi ngang qua, tay bưng chén th/uốc.
Tôi như bắt được c/ứu tinh, vội vàng ôm ch/ặt lấy chân ông.
- Đây là cho đại ca? Độc của ngài lại tái phát rồi sao?
Bá bá cúi mày, - Hôm qua vị kia trong cung lại quấy khóc, Vương gia vào thăm, nửa đêm trở về hẳn là nhiễm hàn khí.
Tôi chẳng quan tâm vị trong cung là ai, chỉ chăm chăm nhìn chén th/uốc trên tay bá bá.
Thấy vậy, ông giơ cao chén th/uốc, - Tiểu thư đừng có lại nhăm nhe nó nữa.
Nói rồi, như thể biến ảo thuật, từ sau lưng lôi ra một xiên hồ lô đường.
- Ngoan nào, Vương gia dặn rồi, khi ngài khỏe hơn sẽ dẫn tiểu thư ra ngoài phủ chơi.
Tôi đón lấy xiên hồ lô đỏ chót, mừng rỡ chạy vào phòng, đóng cửa lại.
- Vâng ạ, em sẽ ngoan ngoãn đợi đại ca!
Nói vậy thôi.
Chưa đầy một chén trà, tôi đã bám vào bệ cửa sổ phòng đại ca.
Tay giơ cao xiên hồ lô đã cắn mất một quả.
Vẻ mặt nhăn nhó khi uống th/uốc của đại ca bỗng giãn ra khi thấy tôi.
Như tia nắng lọt qua kẽ hở.
Cỏ dại vô danh bỗng có thêm dũng khí vươn lên.
Tôi trèo vào trong.
- Th/uốc đắng lắm phải không?
Ăn xiên hồ lô đi, ăn xong sẽ hết đắng ngay.
Tôi đưa xiên hồ lô ra, cẩn thận dỗ dành.
Bá bá cười khúc khích, - Đây là đồ trẻ con ăn, Vương gia ngài đã...
Lời chưa dứt.
Đại ca đã cắn một quả.
Ánh mắt lấp lánh nụ cười, ấm áp như xuân về.
- Ừ, ngọt lắm.
Nói rồi bế tôi lên đùi, thở dài, - Giá mà hắn cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện như em thì tốt biết mấy.
Tôi không để tâm đến "hắn" mà đại ca nhắc tới.
Bởi bá bá đang nhìn chằm chằm vào xiên hồ lô.
Ông cũng muốn ăn sao?
Không được đâu.
Liếc nhìn ông từ đầu tới chân, quản gia bá bá trông khỏe có thể hạ gục cả trâu, chắc chẳng cần cái này.
Đại ca ăn hết một quả, tôi lại đưa phần còn lại đến tận miệng, - Mẹ em bảo phí phạm là đáng x/ấu hổ.
Ngài âu yếm véo mũi tôi, - Được, ta nghe lời... em.
Chẳng hiểu sao, nụ cười trên mặt đại ca bỗng nhạt dần.
Bá bá thấy vậy liền đề nghị, - Hay là, đặt cho tiểu thư một cái tên mới.
Tôi ngước lên, ngơ ngác, - Chiêu Đệ không hay sao ạ?
Đại ca xoa đầu tôi, - Là em nên có một cái tên thực sự thuộc về mình.
Tôi nửa hiểu nửa ngờ, - Tên của riêng em.
Ngước nhìn đại ca, người đã hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Cỏ cây đ/âm chồi, xuân quang hừng đông.
Người mỉm cười, - Trần xuân diểu diểu, lai tuế chiêu chiêu.
Từ nay gọi em là Chiêu Chiêu, có được không?
Thấy khí sắc trên mặt ngài đã khá hơn, tôi cũng vui lây.
- Tốt quá, tốt quá, em có tên mới rồi!
Mắt không rời đại ca, đến khi người ăn hết xiên hồ lô tôi mới hài lòng rời đi.
Hôm sau, tôi lại mang đến một dĩa đào hoa tô.
Từng chiếc bánh nếp trắng muốt điểm xuyết cánh hoa hồng phấn, ngụy trang khéo đến mức không thể nhận ra.
Sợ quản gia bá bá thèm thuồng, tôi còn đặc biệt chuẩn bị cho ông một phần hồ đào tô.
- Ôi dào, chẳng mấy chốc phủ ta sẽ có một tiểu đầu bếp nhí rồi!
Bá bá cười đến nỗi mắt nhắm tịt.
Đại ca nhai chậm rãi, vừa ăn xong một chiếc, tôi đã vội đưa ngay chiếc thứ hai.
Người véo má tôi, bất đắc dĩ, - Được rồi, ta hứa sẽ ăn hết, không phí đâu.
Tôi cười ranh mãnh, khẽ nắm ch/ặt tay áo.
Đến ngày thứ ba, vừa bưng bát chè đậu đỏ ra đến cửa.
Đã nghe thấy bá bá trêu chọc, - Vương gia xem, hôm qua lão đã nói gì nào?
Tiểu thư trời chưa sáng đã chạy vào nhà bếp, lại còn đuổi hết người ra, chỉ để nấu cho ngài một bát chè này.
Ánh mắt bá bá dừng lại trên tay tôi, giọng có chút tủi thân, - Thật sự chỉ có một bát thôi ư?
Đại ca đón lấy bát chè đậu đỏ, nhấp một ngụm, nhướng mày với bá bá, - Cát mịn ngọt bùi, đậm đà không ngấy, còn ngon hơn cả ngự thiện phòng.
Trên đời chỉ có một bát này thôi.
Bá bá bĩu môi, đứng im một chỗ, hiếm hoi không nói gì.
Chị Lan Tâm đúng lúc bước vào, bưng theo hộp đồ ngọt, - Tiểu thư biết quản gia thích bánh nhất các các, hôm qua từ ngoài về có m/ua cho ngài đấy.
Bá bá mở hộp, mắt sáng rực, - Vẫn là tiểu thư thương lão.
- Ồ? Ta đãi ngươi kém sao? Đại ca đưa chiếc bát không cho chị Lan Tâm, - Vậy thì thưởng ngươi hai cân táo tàu chua, dùng kèm với bánh cho đỡ ngán.
Bá bá nhăn nhó, gi/ận mà không dám nói.
Tôi liếc nhìn đại ca, vẻ mặt tái nhợt đã biến mất, da dẻ hồng hào.
Trong lòng vui mừng, đã với tay đón lấy chiếc bát.
Chị Lan Tâm vội vàng gi/ật lại, trong lúc giằng co, tôi vô ý rụt tay lại.
Khẽ nhíu mày.
Đại ca nhanh như c/ắt nắm lấy cổ tay tôi.
Vén tay áo lên.
Chỉ một cái liếc, sắc mặt người đã tối sầm.
- Em lại tự làm tổn thương mình?
7.
Bá bá bỏ bánh không ăn, thở dài chín tiếng.
Tiếng thứ mười, là của đại ca.
Người cho chị Lan Tâm lui xuống.
Bá bá cất hộp bánh, giọng đầy trăn trở, - Hồ lô đường, đào hoa tô, chè đậu đỏ, toàn màu đỏ cả, không trách được.
Chỉ là cảm hàn nhỏ, không phải bệ/nh nặng, tiểu thư hà tất phải thế.
Đại ca nghe xong, mặt lạnh như băng, - Dù bệ/nh nặng hay nhẹ, từ nay về sau không được tự ý lấy m/áu, cũng không được để lộ bí mật của mình, nghe rõ chưa?
Tôi cúi đầu, cắn móng tay, không tìm thấy vết rá/ch mới gi/ật mình nhận ra mình đang mặc gấm lụa.
Lại nhẹ nhàng duỗi thẳng, vuốt phẳng nếp áo.
- Em... em chỉ cảm thấy bất an.
Cha em bảo, em sinh ra đã là thân phận hèn mọn, em làm sao xứng làm tiểu thư.
Đại ca đối xử tốt với em như vậy, em phải làm gì đó để báo đáp, nhưng em chỉ biết quét dọn, giặt giũ, các chị đều không cho em làm.
Mắt tôi đỏ hoe, lau vội khóe mắt.
Trước đây tôi chẳng khóc, không dám khóc bao giờ.
Đại ca thấy vậy, dùng ngón tay ấm áp lau khóe mắt cho tôi.
Trầm ngâm giây lát, người quỳ xuống ngang tầm mắt tôi, dịu dàng dỗ dành, - Vậy em biết làm em gái không?
Tôi mở to mắt ngơ ngác, chớp chớp.
Em gái?
Thực ra tôi có một chị gái, nhưng chị ấy cũng bị ghẻ lạnh như em, luôn đầy thương tích. Vì vết thương lâu lành hơn em nên bị đ/á/nh thêm trận nữa, sau đó trên đường bị người ta trêu chọc, cha bỗng dưng không đ/á/nh nữa, rốt cuộc khi vết thương lành lại, chị bị b/án vào lầu xanh.
Bản thân chị đã khổ lắm rồi, không còn sức chăm sóc một đứa em.
Tôi lắc đầu.
Đại ca bế tôi lên, không còn yếu ớt như lần đầu gặp, đôi tay vững chãi như cây đại thụ.
Chương 23
Chương 18
Chương 16
Chương 22
Chương 15
6
Chương 27
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook