Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi nương thân qu/a đ/ời, cha đem ta b/án đến chợ b/án thịt người.
Ta ngồi xổm bên quầy hàng, bụng đói cồn cào, uống cạn phần canh thừa lũ chuột chê.
Một lang y giang hồ đi ngang thấy vậy, mắt sáng rực:
- Mười văn, ta m/ua đứa bé này!
Bắt ta gọi bằng sư phụ.
Sư phụ cùng sư nương đối đãi với ta rất tốt, nào sắc th/uốc bổ, nào tắm th/uốc thơm lừng.
Một hôm, ta nghe lỏm được hai người bàn trong phòng:
- Nhiếp Chính Vương trúng hàn đ/ộc, đang đi/ên cuồ/ng tìm phương giải...
Giọng sư phụ bỗng khẽ đi:
- Đã thử trên Đại Hoàng và tiểu q/uỷ này, m/áu nó có thể giải đ/ộc.
- Vận may ngập trời sắp tới rồi!
Hai người vui mừng, nâng chén rư/ợu th/uốc trên bàn uống cạn.
- Xè... Rư/ợu nay sao ngọt lạ?
- Mùi vị cũng không đúng...
Hai tiếng "cạch" đanh đét, sư phụ sư nương gục xuống bàn ngủ mê mệt.
Ta nhìn chén canh ngọt trên bàn li /ếm môi.
Sư nương hôm nay đặc biệt nấu cho ta, tiếc quá nên ta chỉ dám uống nửa phần, còn lại lén đổ vào bình rư/ợu.
Ngon đến nỗi hai người say khướt.
Gió lùa qua cửa sổ rít gào, ta chợt nhận ra môi sư phụ sư nương đã tím ngắt.
Vội đắp chăn, đóng ch/ặt cửa nẻo.
Đại Hoàng sáng nay còn thoi thóp, giờ nhảy tưng tưng như chưa từng ốm.
Ta xoa đầu nó:
- Sư phụ thường dạy, lương y như từ mẫu, c/ứu người là trên hết.
- Đại Hoàng, ngươi biết phủ Nhiếp Chính Vương ở đâu không?
1.
Từ trưa đến chiều tà, hỏi khắp năm con phố, chẳng nhà nào biết "Nhiếp phủ" ở đâu.
Mỏi chân quá, ta ngồi bệt lên tảng đ/á, ôm ch/ặt Đại Hoàng.
- Ngươi nói... Nhiếp Chính Vương sẽ không ch*t trước khi ta tới chứ?
- Nói nhảm!
???!!!
Ta dựng cả tóc gáy, nhảy lùi ba thước.
Đại Hoàng... Đại Hoàng biết nói?
Sư phụ rõ ràng bảo nó là chó đực, sao giọng lại the thé thế này?
Cúi xuống định xem kỹ hơn.
Áo cổ bỗng bị nhấc bổng.
Xoay một vòng, đối diện ta là cô gái áo đỏ tóc buộc cao, mắt linh hoạt như nai non, khí phách ngút trời.
Chị véo má ta:
- Ngươi vừa nói có thể c/ứu Nhiếp Chính Vương?
Ta gật đầu nghiêm túc:
- Sư phụ ta bảo m/áu con... Ặc!
Chưa dứt lời, gió ùa vào mồm.
Bị chị gái áo đỏ ôm ch/ặt, ta bay vút lên tường.
Vài cú lộn nhào, đã đứng trước cánh cửa lớn.
- Kệ, còn nước còn t/át!
Chị gái ngồi xổm, vuốt lại tóc tai bù xù cho ta:
- Nếu c/ứu được hắn, từ nay bánh ngọt Nhất Phẩm Các chị bao trọn đời.
Ta ngẩng mặt:
- Còn bánh bao?
Nụ cười chị rực rỡ hơn cả hoa cúc vàng sư phụ trồng.
- Ăn no nê! Rồi dẫn em lên Tái Bắc ăn dê nướng, xuống Giang Nam nếm Phật khiêu tường, nuôi em cả đời!
Dù chẳng hiểu những thứ đó là gì, nhưng nhìn ánh mắt chị sáng rực khi kể, chắc phải ngon lắm.
- Đồng ý!
Vừa dứt lời, chị gái đ/á tung cửa.
Quay lại, người đã biến mất.
Để lại ta và chàng trai trong phòng nhìn nhau chằm chằm.
Ta gãi gãi lỗ thủng trên áo:
- Con... con tìm Nhiếp Chính Vương.
Đôi mắt huyền đảo qua vết chân in trên cửa, khẽ nhíu:
- Ta chính là.
2.
Chưa từng thấy ai đẹp như tranh vẽ thế này.
Mắt tựa thu thủy, sáng hơn sao trời.
Chỉ có điều mặt mày tái nhợt, tựa tờ giấy trắng.
Người ốm yếu nằm dựa ghế mây.
Đẹp thế này, lại yếu đuối như vậy, chắc chẳng phải kẻ x/ấu.
Ta liều mạng nói:
- Con có thể c/ứu ngài.
Chàng kinh ngạc:
- Ngươi không sợ ta?
Ta chớp mắt lắc đầu:
- Tại sao phải sợ?
Chàng cúi xuống, ánh mắt sâu thẳm:
- Thiên hạ đều đồn ta là q/uỷ dữ hút tủy ăn thịt người?
Liếc nhìn bức tường cao chót vót, lại ngó ông quản gia lực lưỡng đứng cạnh, ta đành chấp nhận số phận.
- Vậy... ngài chỉ được ăn một chút thôi nhé? Con còn phải giữ tay chân về giúp sư phụ giặt quần áo quét nhà.
Đôi mắt đào hoa của chàng đờ ra một nhịp.
Chợt che miệng ho sặc sụa.
Ta bước lại gần, ngửi ngửi.
- Ở chợ thịt người, những kẻ ch/ặt tay trẻ con ăn thịt đều hôi hám, mặt mày hung dữ. Không như ngài, thơm mùi th/uốc, đẹp tựa tiên nhân.
Vò vẹo miếng vá trên áo, ta hỏi khẽ:
- Ngài thật sự muốn ăn thịt con?
- Chợ thịt người?
Chàng không trả lời, chỉ nhíu mày thành núi.
Ông quản gia thì thầm bên tai, khiến chàng nổi trận lôi đình:
- Ngay dưới chân thiên tử, lại có nơi như thế ư!
- Còn coi vương pháp ra gì!
Vừa nói vừa ho, lần này ho ra m/áu.
Ông quản gia vỗ lưng chàng hốt hoảng:
- Mau đem th/uốc tới!
Ta vội vàng đưa chén th/uốc trên bàn.
Chàng uống xong, dần ngưng ho, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ông quản gia với tay định bế ta đi:
- Ngoan, để Vương gia nghỉ ngơi, đừng quấy rầu nữa.
- Cô Thẩm lần này lại tìm đứa trẻ con tới chữa bệ/nh, thật là...
Ta lắc đầu né tránh.
Giơ cổ tay g/ầy guộc lên.
Gió lạnh lùa vào, vết d/ao mới cứa đ/au nhói.
- Lát nữa con đã nhỏ vài giọt m/áu vào th/uốc.
- Phải đợi ngài khỏe lại con mới yên tâm được.
Đây là lần đầu lấy m/áu c/ứu người, ta cũng không chắc có hiệu quả không.
Ông quản gia nhìn chén th/uốc, lại nhìn vết thương trên tay ta, há hốc không nói nên lời.
Người trên giường chẳng biết lúc nào đã mở mắt, sắc mặt hồng hào trở lại.
Đôi mắt huyền đen nhánh dán ch/ặt vào cổ tay da bọc xươ/ng của ta.
Nơi ấy ngoài vết thương mới, còn chi chít s/ẹo cũ.
Gồ ghề, quái dị.
Có lẽ sợ chàng kinh hãi, ta vội kéo tay áo xuống.
- Những vết thương trên cổ tay... là ai làm?
Giọng nói lạnh lùng vang lên, ta ngẩng mặt gặp ánh mắt ấm áp của chàng.
Ánh mắt ấy... xa lạ đến nao lòng.
Ta chỉ từng thấy nơi khóe mắt nương thân.
Chương 10
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Chương 11.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook