Trước Khi Phế Truất Hoàng Hậu, Hoàng Đế Quỳ Gối Cầu Xin Ta Tha Thứ

Hắn thua rồi.

Thảm bại đến nỗi không còn manh giáp.

Hắn thua trước một người phụ nữ mà hắn từng kh/inh thường nhất.

7

Bụi bặm trong Thái Hòa Điện chưa kịp lắng xuống.

Một cuộc thanh toán đẫm m/áu hơn đã âm thầm diễn ra tại Thừa Càn Cung.

Khi Cố Trường Phong bước vào Thái Hòa Điện, hắn lập tức ra lệnh cho phó tướng thân tín nhất:

- Mang một trăm người đến Thừa Càn Cung.

- Bắt con đàn bà ấy đến trước mặt ta.

- Bất kể sống hay ch*t.

Ánh sát khí lóe lên trong mắt phó tướng:

- Mạt tướng tuân lệnh!

Một trăm tinh binh Trấn Tây từng xông pha ch/ém gi*t lặng lẽ như bầy chó săn, lao về phía tòa cung điện nguy nga vẫn đang chìm trong giấc mộng đẹp.

Cấm quân của Tiêu Cảnh Hanh canh giữ Thừa Càn Cung chưa kịp phản ứng đã bị c/ắt cổ.

Không một tiếng động.

Tô Nguyệt Nhi bừng tỉnh giữa đêm khuya vì tiếng thét chói tai.

Nàng dụi mắt gắt gỏng:

- Bên ngoài ồn ào cái gì thế?

Im lặng.

Mùi m/áu tanh nồng xộc vào từ khe cửa.

Tô Nguyệt Nhi gi/ật mình ngồi bật dậy:

- Người đâu! Có người không!

Khoác vội áo ngoài, nàng chạy ra mở cửa cung điện.

Địa ngục hiện ra trước mắt.

Sân đầy x/á/c ch*t nằm ngổn ngang - thái giám và cung nữ của nàng, tất cả đều trợn trừng đôi mắt không nhắm.

Giữa đống x/á/c ấy, một nam tử hùng vĩ như tháp sắt đứng sừng sững.

Hắn mặc giáp đen, tay cầm đ/ao vòng thủ nhỏ từng giọt m/áu. Ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng như xem một vật vô tri.

- Các... các người là ai?

Tô Nguyệt Nhụ r/un r/ẩy ngã phịch xuống đất.

- Phụng mệnh Đại tướng quân, thỉnh Hoàng quý phi nương nương đến Thái Hòa Điện.

Giọng phó tướng không chút tình cảm.

Hoàng quý phi? Thái Hòa Điện?

Đầu óc Tô Nguyệt Nhi hỗn lo/ạn. Nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao quân đội dám xông vào hậu cung?

- Không... ta không đi!

Nàng gào thét lùi về phía sau:

- Hoàng thượng đâu? Mau triệu kiến bệ hạ! Có người hành thích!

Phó tướng cười lạnh:

- Bệ hạ của ngươi giờ còn không tự giữ được mạng.

Từng bước tiến lại gần, hắn gọi tên nàng với ánh mắt h/ận th/ù tột độ:

- Tô Nguyệt Nhi.

- Ngươi còn nhớ Lâm Hiên - Lâm thiếu gia không?

Nghe cái tên ấy, thân thể nàng đờ ra.

Đó là cơn á/c mộng, cũng là khởi ng/uồn tội lỗi của nàng.

- Ta... ta không biết ngươi nói gì!

Nàng chối đầy đũa.

- Lâm thiếu gia là biểu đệ của Cố đại tướng quân, cũng là đệ đệ mà toàn quân Trấn Tây chúng ta nhìn lớn lên.

Giọng phó tướng bỗng trở nên âm trầm:

- Ngươi hại ch*t cậu ấy.

- Món n/ợ m/áu này, hôm nay phải trả.

Hắn giơ cao thanh đ/ao.

Tô Nguyệt Nhi cuối cùng cũng nhận ra tử thần đã đến. Nàng thét lên một tiếng thất thanh, quay đầu chạy vào nội điện.

Tiếc thay, nàng không chạy nhanh hơn lưỡi đ/ao đã tuốt trần.

Xoẹt!

Tiếng thịt rá/ch nát vang lên. Lưỡi đ/ao vòng thủ xuyên từ sau lưng ra trước ng/ực nàng.

Thân thể nàng cứng đờ. Tô Nguyệt Nhi cúi đầu nhìn lưỡi đ/ao đẫm m/áu nhô ra từ ng/ực mình. Sinh khí nhanh chóng tiêu tán.

Hình ảnh cuối cùng nàng thấy là khuôn mặt lạnh lùng tà/n nh/ẫn của phó tướng. Hắn cúi xuống thì thầm bên tai:

- Đại tướng quân có nhắn ngươi một câu.

- Hắn nói: Trên đường hoàng tuyền, đi chậm thôi.

- Bởi bệ hạ của ngươi sẽ sớm xuống gặp ngươi.

Đôi mắt Tô Nguyệt Nhi trợn ngược đầy kinh hãi và bất mãn. Đến ch*t nàng vẫn không hiểu vì sao chỉ một đêm trời đất đảo đi/ên. Vì sao bệ hạ vạn năng không bảo vệ được nàng. Vì sao chỉ còn một bước chạm ngai phượng, nàng lại rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Thân thể mềm nhũn đổ gục. M/áu nhuộm đỏ long sàng rực rỡ của hoàng quý phi.

Thật trào phúng.

Phó tướng rút đ/ao, lau m/áu trên quần áo nàng. Quay người bước đi:

- Thu đội.

- Về Thái Hòa Điện phục mệnh.

Nến hồng Thừa Càn Cung chưa tàn, nhưng chủ nhân đã hương tiêu ngọc vẫn.

Cuộc phong vân hậu cung do chính nàng khơi mào, cuối cùng kết thúc bằng chính m/áu của nàng - vội vã và thảm hại.

8

Thái Hòa Điện chìm trong tĩnh lặng ch*t chóc.

Tất cả cúi rạp đầu, không dám nhìn ta cũng không dám ngó vị quân vương đang thất thểu ngồi dưới đất.

Thời gian như ngưng đọng.

Cho đến khi từ hướng Thừa Càn Cung vẳng lại tiếng thét phụ nữ thoáng qua.

Tiêu Cảnh Hanh nghe thấy. Toàn thân hắn co quắp.

- Nguyệt Nhi...

Hắn lẩm bẩm, mắt tràn ngập hoảng lo/ạn. Ngẩng đầu nhìn Cố Trường Phong sau lưng ta:

- Ngươi... ngươi đã làm gì nàng?

Cố Trường Phong mặt lạnh như tiền:

- Kẻ có tội đã nhận hậu quả xứng đáng.

- Không!

Tiêu Cảnh Hanh gào thét đi/ên cuồ/ng. Hắn vật lộn đứng dậy định xông tới.

- Ngươi gi*t nàng! Ngươi dám gi*t nàng!

- Trẫm phải gi*t ngươi! Gi*t cả nhà họ Cố...

Lời hắn dừng đột ngột.

Bởi Cố Trường Phong đã ra tay. Một cước đ/á thẳng vào ng/ực.

Rầm!

Tiêu Cảnh Hanh bay văng như bao tải rá/ch, đ/ập mạnh vào bậc thềm long ỷ. M/áu phun nhuộm đỏ long bào.

- Bệ hạ!

Mấy lão thần trung thành kêu lên thảng thốt. Cố Trường Phong quét ánh mắt băng giá:

- Ai động vào, gi*t không tha.

Những người kia đứng ch/ôn chân.

Cố Trường Phong bước tới trước mặt Tiêu Cảnh Hanh, nhìn xuống với vẻ kh/inh bỉ:

- Hôn quân nghe cho rõ.

- Ta Cố Trường Phong gi*t người chỉ dựa ba điều.

- Một: Kẻ xâm phạm lãnh thổ Đại Lương, gi*t!

- Hai: Kẻ làm nh/ục gia tộc họ Cố, gi*t!

- Ba: Kẻ làm tổn thương muội muội ta dù chỉ một sợi tóc, gi*t!

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 17:15
0
26/01/2026 17:15
0
08/02/2026 07:51
0
08/02/2026 07:48
0
08/02/2026 07:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu