Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Suýt nữa tôi đã thốt ra câu "Tôi không thể chấp nhận anh".
Nếu để anh ấy biết rằng chỉ vì m/ua phần ăn sáng mà tôi đã ngộ nhận tình cảm, chắc chắn anh sẽ xem tôi như kẻ tự luyến mất rồi.
Đúng là không nên nghe những lời xúi dại bên gối. Suýt chút nữa đã hiểu lầm tình bạn chiến đấu giữa tôi và Trần Dực.
Tôi lủi thủi quay về chỗ ngồi. Một lần chủ động khiến tôi hướng nội cả đời. Cả ngày hôm đó, tôi chẳng dám mở miệng nói chuyện với Trần Dực.
Ngược lại, anh ấy liên tục chủ động tìm tôi:
- Em xem qua tài liệu này.
- Phần dữ liệu này cần sửa lại.
- Kiểm tra xong gửi mail cho anh.
Toàn những việc liên quan đến công việc, mọi thứ đều rất bình thường. Suy nghĩ cả buổi chiều, tôi đi đến kết luận: Trực giác của Thời Vũ không chuẩn.
Tôi nhíu mày nhắn tin:
[Đều tại anh nói bừa, suýt nữa làm em mất mặt ch*t đi được.]
[Ph/ạt anh tối nay mang đồ ăn ngon đến.]
Thời Vũ trả lời ngay:
[Ngày nào anh chẳng mang đồ ngon cho em?]
Nghĩ kỹ thì đúng là vậy. Mỗi lần anh đến đón, đồ ăn không bao giờ trùng món.
[Năm cân em tăng đều là bằng chứng hùng h/ồn đó!]
Nhắc đến cái này là tôi tức đi/ên lên được. Vốn dĩ kiểm soát ăn uống rất tốt, từ khi quen Thời Vũ lại buông thả bản thân. Được anh nuông chiều, chẳng làm gì chỉ biết ăn. Thấy tôi m/ập lên, anh còn tỏ ra đắc ý.
Tôi liền gửi mấy cái biểu tượng mặt gi/ận dỗi:
[Vậy ph/ạt anh tối nay không được thơm.]
Thời Vũ hoảng hốt, vội gọi video đến nhưng tôi từ chối. Anh nhắn tin, tôi giả vờ không thấy, úp điện thoại xuống bàn.
Trần Dực lúc nào đã đến bên cạnh, đặt ly trà vừa pha trước mặt tôi:
- Uống chút trà đi, anh tự tay pha đấy.
Tôi vội vàng nâng ly lên cảm ơn.
- Sao thế? Cãi nhau với bạn à?
Tôi bực bọc lắc đầu, vừa định mở miệng thì...
Rầm! Một tập hồ sơ nện mạnh xuống bàn, âm thanh chát chúa khiến đồng nghiệp xung quanh ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Trương Tuấn mặt xám xịt:
- Tài liệu này thế nào? Hôm qua họp không bảo sửa sao?
- Xem lời tôi như gió thoảng ngoài tai à?
- Nhân viên mới mà làm việc cẩu thả thế này, sau này ai dám giao việc quan trọng?
Tôi mở ra xem - rõ ràng là bản cũ từ hôm qua. Kể từ lần Trương Tuấn đưa tôi về, thái độ của anh ta thay đổi 180 độ. Liên tục bắt bẻ tôi trong công việc, khác hẳn vẻ độ lượng trước đây. Lần này còn lấy bản cũ để gây sự.
Tôi không nhịn được nữa, vừa định cãi lại thì Trần Dực kéo tay tôi, nhanh miệng đỡ lời:
- Tài liệu cuối cùng do em chỉnh sửa và kiểm tra, có lẽ do tối qua làm khuya quá nên sơ suất.
- Xin lỗi tổ trưởng Trương, em sẽ sửa ngay.
Trương Tuấn thấy Trần Dực đứng ra bênh tôi, liếc nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy ẩn ý. Nhưng e ngại hậu thuẫn vững chắc của Trần Dực, hắn chỉ dặn dò vài câu rồi bỏ đi. Nếu là tôi, chắc đã bị m/ắng té t/át.
Nhưng tôi không hiểu nổi - rõ ràng không phải lỗi của mình. Trần Dực khẽ thở dài:
- Trong công sở vốn không tồn tại đúng sai.
- Kẻ địa vị thấp chỉ có thể nhận lỗi hoặc chịu ấm ức.
- Dù em chứng minh được là lỗi của hắn, em được lợi gì?
- Nhưng nếu em làm mất mặt hắn trước đám đông, những ngày sau này sẽ rất khó khăn.
Nghe xong, tôi lặng người. Tôi đến đây để làm việc chứ không phải chịu đựng. Nhưng dù sao Trần Dực cũng đứng về phía tôi, thậm chí còn nhận lỗi thay. Về tình về lý tôi đều nên cảm ơn anh ấy.
7
Vật vã đến cuối ngày làm việc. Trời không chiều lòng người, mưa lất phất rơi. Tôi đứng trước cổng mà không thấy bóng Thời Vũ đâu - hiếm khi anh đến muộn thế này.
Đợi thêm lúc, Trần Dực đuổi theo từ phía sau:
- Trời mưa rồi, em không có ô, cầm tạm cái này đi.
- Không cần đâu, cảm ơn anh. Có người đến đón em rồi.
Tôi chỉ tay về phía Thời Vũ đang chầm chậm bước tới, một tay cầm ô, tay kia xách hộp bánh.
- Xin lỗi em, anh đến muộn.
- Ra khỏi nhà quên không mang ô, phải tạt vào siêu thị m/ua nên trễ chút.
Thời Vũ vẫn làm lơ Trần Dực. Vội vàng chào tạm biệt, tôi nép vào lòng anh, cố thu mình trong chiếc ô nhỏ. Thời Vũ vô thức nghiêng ô về phía tôi, để mặc mưa ướt nửa vai áo.
Anh ôm tôi vào một nhà hàng. Vừa bước vào phòng riêng, tôi với tay cởi áo anh:
- Cởi áo mau đi.
Thời Vũ ngơ ngác, mặt đỏ bừng:
- Hả? Ở... đây á?
- Không tiện đâu.
Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của anh, tôi chợt hiểu. Cái đầu anh toàn nghĩ chuyện gì vậy?
- Nghĩ gì đấy?
- Ý em là anh cởi áo khoác ướt ra kẻo cảm lạnh, không ai chăm em đâu.
Không ngờ anh chẳng bận tâm chuyện đó, hỏi luôn:
- Vậy tối nay được thơm em chứ?
- Thơm thơm thơm! Anh...
Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó. Chưa kịp dứt lời, Thời Vũ đã c/ắt ngang:
- Em tự nói đấy nhé.
Ngay lập tức, anh nâng mặt tôi lên hôn say đắm. Anh thật sự dám làm chuyện này ở đây sao? Tôi dần chìm theo nhịp điệu của anh.
Cốc cốc cốc!
Tiếng gõ cửa bất ngờ khiến tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực. Tôi giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh, nào ngờ anh ôm càng siết ch/ặt hơn. Nụ hôn không ngừng nghỉ, không chút sợ bị phát hiện mà ngược lại càng thêm cuồ/ng nhiệt.
Phải đến cả phút sau, Thời Vũ mới chịu buông tôi ra, thở gấp dựa vào vai tôi. Cơn gi/ận cả ngày của tôi tan biến trong nụ hôn đó.
Khi Thời Vũ mở cửa, ánh mắt phục vụ viên lấm lét nhìn chúng tôi rồi vội cúi mặt xuống. Từ đó về sau, mỗi lần dọn món, cô ấy không dám nhìn thẳng vào chúng tôi nữa.
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 13
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook