Sẽ luôn có người yêu em nguyên vẹn như thuở ban đầu.

Quả nhiên, người anh thực lòng yêu thích vẫn là cô ấy.

Chỉ vì tức gi/ận khi cô ta đưa ảnh chụp màn hình cho Khương Tri Ý, nên mới trút gi/ận lên cô.

Hôm nay ở công ty, cô cũng đã suy nghĩ kỹ vấn đề này, đúng là mình quá bất cẩn, không nên để Khương Tri Ý nắm trong tay bằng chứng.

Khi cô tới quán bar, Phó Hoài Nam vẫn ôm ch/ặt chai rư/ợu không chịu buông tay.

Một chai rư/ợu ngoại nguyên vẹn.

Đều đã chui vào bụng anh.

Vốn dĩ tửu lượng đã kém, không say mới là chuyện lạ.

Mấy người trong phòng VIP thấy cô tới đều thở phào nhẹ nhõm.

- Mau đưa anh ấy về đi, uống tiếp thế này chắc phải gọi xe cấp c/ứu mất.

- Vâng, em sẽ đưa anh ấy về ngay.

Hứa Hữu Ninh gật đầu lia lịa, nhờ họ đỡ anh dậy:

- Hoài Nam, về nhà thôi, được không?

Phó Hoài Nam lẩm bẩm:

- Về nhà... Tao muốn về nhà... Bảo cô ấy tới đón tao...

Nghe vậy, Hứa Hữu Ninh bật cười:

- Em tới đón anh rồi còn gì? Về nhà thôi nào.

Cô cùng một người bạn của Phó Hoài Nam cố gắng đỡ anh dậy. Ban đầu anh còn hợp tác, nhưng khi mở mắt trong cơn say, lập tức gi/ật phắt tay cô ra:

- Sao lại là mày? Tri Ý đâu? Tao muốn gặp Tri Ý!

Hứa Hữu Ninh cứng đờ người tại chỗ. Cô gắng kiểm soát biểu cảm:

- Hoài Nam, hai người đã chia tay rồi. Em biết anh đ/au lòng, nhưng muộn rồi, về nhà trước đi được không?

- Về nhà? - Phó Hoài Nam ngã vật ra sofa, giọng lạnh băng - Nhà nào giữa tao và mày?

- Hứa Hữu Ninh, đừng tưởng tao không biết mày đã làm gì.

Bầu không khí trong phòng lập tức đóng băng. Hứa Hữu Ninh hỏi ngược lại:

- Em đã làm gì chứ?

Dù say xỉn nhưng Phó Hoài Nam vạch trần cô một cách tỉnh táo lạ thường, như thể những lời này đã chất chứa trong lòng bấy lâu:

- Tri Ý bị mày ép bỏ đi. Giờ tao không thể x/á/c minh với cô ấy về ảnh chụp màn hình chat, nhưng tao rõ hơn ai hết - cô ấy không phải loại người đó. Chính mày đã gửi cho cô ấy!

- Giờ anh tin cô ta rồi sao?

Bị làm mất mặt trước đám đông, Hứa Hữu Ninh không nhịn nổi nữa, gi/ận dữ gào lên:

- Em nói vết sơn trước cửa là do cô ta thuê người vẽ, anh chẳng cũng tin sao? Phó Hoài Nam, anh giả tạo đến thế là làm kịch cho ai xem vậy? Khương Tri Ý không thấy đâu! Cô ta chỉ thấy anh kinh t/ởm!

- Tất cả là do mày! - Phó Hoài Nam trừng mắt - Hôm nay tao đã kiểm tra bộ phận tài chính. Mấy lần công tác, mày đều không thanh toán chi phí phòng của mình! Một lần có thể nói là sơ suất, chứ hai ba lần liên tiếp? Mày cố tình để Tri Ý hiểu lầm qu/an h/ệ giữa chúng ta phải không?

- Hiểu lầm? - Hứa Hữu Ninh cười nhạt - Phó Hoài Nam, mỗi lần dẫn em đi công tác, ai là người suýt nữa thì vượt quá giới hạn?

Cả phòng ch*t lặng. Chủ đề này đã vượt quá giới hạn cho phép. Mấy người bạn của Phó Hoài Nam không biết nên đi hay ở.

Phó Hoài Nam không ngờ cô ta bất chấp hết, buông lời như đàn bà đầu đường xó chợ. Hơi men trong người tỉnh bớt một nửa. Hứa Hữu Ninh tiếp tục:

- Hoài Nam, đừng đổ hết trách nhiệm. Chẳng phải anh cũng từng muốn phản bội cô ta sao? Đêm trước ngày cô ấy đi, rõ ràng đã gọi điện thúc anh về, nhưng anh không coi cô ấy ra gì.

- Khương Tri Ý rất tốt, nhưng người như anh chỉ đáng xứng với em. Phó Hoài Nam à, em là đồ bỏ đi, nhưng anh cũng chẳng hơn gì.

**Chương 18**

Người khác có lẽ sẽ không ngừng bôi nhọ Khương Tri Ý, nhưng Hứa Hữu Ninh thì không. Cô ta hiểu Phó Hoài Nam quá rõ. Cô ta muốn nhắc đi nhắc lại, đ/âm sâu hơn cái gai tên "Khương Tri Ý" vào tim anh, khiến Phó Hoài Nam cả đời sống trong hối h/ận. Chỉ như vậy, anh mới không còn tâm trí để đổi bạn tình liên tục. Cô ta mới có thể đạt được thứ mình muốn.

Hai ngày trước đám cưới Khương Tri Ý, Trần Lâm xin nghỉ phép sự vụ, bay thẳng đến Bắc Kinh. Tờ đơn xin nghỉ do Phó Hoài Nam phê duyệt. Anh nhìn lý do nghỉ phép mà ngẩn người rất lâu:

*Tham dự đám cưới bạn thân ở ngoại tỉnh.*

Đáng lẽ... tờ đơn này của Trần Lâm nên dùng cho đám cưới của anh và Tri Ý. Thế mà giờ đây, người phụ nữ từng gắn bó với anh sáu năm trời, ngày mai sẽ đứng bên một kẻ khác.

Phó Hoài Nam chống bàn đứng dậy, từng bước đến phòng thiết kế. Bộ phận đã có tổng giám đốc mới, nhưng văn phòng của Khương Tri Ý vẫn trống trơn. Cô dọn sạch đồ ở nhà, nhưng nơi làm vẫn còn vài dấu vết. Cô thích dùng đ/á khuếch tán hương trong phòng, đến giờ vẫn còn mùi thơm nhẹ - mùi hương quen thuộc trên người cô.

- Tổng giám đốc Phó...

Giám đốc bộ phận thị trường gõ cửa vào, ngập ngừng:

- Trước đây ngài bảo tôi chuẩn bị thiệp mời đám cưới của giám đốc đầu tư Ruida, tôi... đã xin được. Đám cưới vào Chủ nhật tuần này, ngài...

Cả công ty đều biết mối tình của anh với Khương Tri Ý. Chẳng ai nghĩ họ sẽ chia tay, lại bằng cách không mấy êm đẹp như thế. Phó Hoài Nam lau vội khuôn mặt, kìm nén cảm xúc:

- Để trên bàn đi.

- Vâng.

Vị giám đốc vội đặt thiệp xuống rồi nhanh chóng rời đi, sợ vướng phải uất khí. Phó Hoài Nam đợi cửa đóng lại mới chậm rãi cầm tấm thiệp lên, mở ra.

*Khương Tri Ý - Cù Tư Hành.*

Sáu chữ đối xứng đơn giản ấy tựa lưỡi d/ao sắc nhất đ/âm sâu vào nơi thẳm sâu nhất cơ thể anh, khiến hơi thở cũng trở nên khó nhọc. Từng câu Hứa Hữu Ninh nói tối qua vẫn vang vọng trong đầu. Anh không thể phủ nhận: Phó Hoài Nam này đúng là không xứng với Khương Tri Ý, không xứng với người từng cùng anh trải qua những ngày tháng khó khăn nhất. Rốt cuộc anh đã phản bội lời hứa, phụ lòng cô.

Nhưng, không ai có thể chiếm đoạt những thứ vốn thuộc về cô. Đã là đồ bỏ đi, vậy cứ bỏ đi đến cùng vậy.

...

Trước ngày cưới một hôm, lão trại Khương gia ngập tràn tiếng cười, ai nấy đều hớn hở. Người giúp việc tất bật ra vào trang trí sân vườn và đại sảnh. Bất kỳ ai tới cũng hẳn nhận ra nhà này sắp có đại hỷ.

Danh sách chương

4 chương
06/02/2026 09:02
0
06/02/2026 08:57
0
06/02/2026 08:54
0
06/02/2026 08:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu