Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Ngoại Thích Chi Nữ
- Chương 12
Huống hồ ta còn dùng chim tin đưa thư cho phụ thân, nói rằng ta đang ở bên cạnh Vệ Diệu, lại được hắn tín nhiệm. Nếu Vệ thị đ/á/nh vào Trung Đô, Vệ Diệu xưng đế, hoàng hậu tất là ta. Nuốt lấy cái bánh vẽ đó, phụ thân ta do dự nửa tháng mới chịu ra mặt đầu hàng. Phải nói, ta còn đ/á/nh giá cao ổng hơn chút. Ta vốn tưởng chỉ cần một ngày là đủ.
Binh mã tiến vào thành, ta vội vã chạy đến phủ thái tử. Định ra lệnh đ/ập cửa, thì cánh cổng từ bên trong mở ra. Một thân hình g/ầy gò, xanh xao, đầy m/áu me bước ra ngoài.
- A tỷ! - Ta lao tới, nàng mỉm cười ngã vào lòng ta.
- A Gia! A Gia! - Ta hoảng hốt gọi.
A Gia vội vàng tiến lên. May thay m/áu này không phải của a tỷ. Là a tỷ đ/âm thái tử mấy chục nhát, m/áu văng lên người nàng. Ta suýt quên mất. A tỷ Đậu Lâm Tiên của ta, chín phần là tiểu thư dịu dàng, một phần là đi/ên nữ.
Từ nhỏ ta đã biết chuyện này. Vì sao phụ thân chỉ có hai con trai một con gái? Bởi mẫu thân sau khi sinh ta đã hư thân thể, bị phụ thân vứt bỏ như giẻ rá/ch. Hắn nạp thiếp khắp nơi, dung túng những mỹ nhân này ứ/c hi*p mẫu thân, khiến thân thể vốn yếu ớt của bà càng thêm tàn tạ. Cuối cùng chỉ hai năm sau khi sinh ta đã bệ/nh mất.
Năm đó a tỷ bảy tuổi, nhân lúc cậu đến tế bái, đã khóc lóc xin cậu tìm cho một phương th/uốc tuyệt tự, bỏ vào sâm thang tự tay nấu cho phụ thân. Triệt để ngh/iền n/át giấc mộng sinh thêm mỹ nữ của phụ thân.
Không ai tin một bé gái bảy tuổi làm được chuyện này. Nên đến giờ phút này, phụ thân vẫn không hay biết.
23
Ta canh chừng ba ngày. A tỷ mới tỉnh dậy. Nàng nói với ta, muốn rời khỏi Trung Đô. Đi khắp nơi ngắm nhìn. Nếu mệt rồi, sẽ quay về nương nhờ ta.
- Lệnh Nghi, thật ra tỷ vốn định đợi em gả cho Vệ Diệu xong sẽ tìm đường ch*t. Nhưng đêm trước khi em xuất giá, em dựa vào vai tỷ nói rất nhiều. Em bảo muốn tỷ đặt tên hồi cho con em, muốn tỷ dạy nó đàn, thế là tỷ không nỡ ch*t. Sau này em nói sẽ c/ứu tỷ khỏi vũng bùn, tỷ không tin, tỷ chỉ cần em sống tốt là đủ, cần gì quản tỷ làm chi...
A tỷ khẽ vuốt tóc ta:
- Không ngờ em thật sự làm được. Lệnh Nghi, tỷ biết em còn một việc khác phải làm. Em là muội muội của tỷ, tỷ hiểu em. Đáng lẽ tỷ nên ở lại giúp em. Nhưng em hãy tha thứ cho sự hèn nhát của tỷ, tỷ thật sự không muốn ở lại Trung Đô nữa, cả thành này chỉ mang đến đ/au khổ cho tỷ.
A tỷ đi rồi. Ta nhờ Vệ Diệu phái một đội bộ khúc bảo vệ nàng.
Mọi việc Trung Đô đã xong, Vệ Diệu sắp đăng cơ, hắn đến tìm ta, muốn phong ta làm hoàng hậu.
Ta cười hỏi:
- Nhưng Đậu Lệnh Nghi đã ch*t, Đậu Diệu Ngôn là thê tử của họ Hoắc, ngươi muốn ai làm hoàng hậu? Đậu thị tứ nữ chăng?
- Ai bảo Đậu Lệnh Nghi ch*t? Trẫm nói ngươi chưa ch*t là chưa ch*t, ai dám cãi?
Ta trêu hắn:
- Bệ hạ oai phong thật đấy, chưa đăng cơ đã có khí phách hoàng đế rồi.
Hắn cười cùng ta một lúc, bỗng đứng dậy quỳ xuống trước mặt:
- Lệnh Nghi, làm hoàng hậu của ta được không? Ta cả đời này chỉ có ngươi, ta làm được. Nếu không làm được, ngươi gi*t ta.
Năm năm chinh chiến. Ta và Vệ Diệu nương tựa nhau. Nhưng ta chưa từng cho phép bọn họ gọi ta là phu nhân họ Đậu. Mà chỉ gọi là nương nương. Vệ Diệu thường hay quấn quýt đòi ta cho hắn một danh phận. Ta đều không đáp ứng.
- A Diệu, ta tin ngươi làm được.
Ta khẽ nắm tay hắn, bao nhiêu năm này chúng ta cùng nhau sống ch*t, bao lần c/ứu nhau nơi nguy hiểm, quên mình vì nhau, không tin hắn thì còn tin ai?
- Nhưng ta không muốn, ta không muốn làm hoàng hậu.
Đồng tử hắn khẽ run:
- Không làm hoàng hậu, ngươi muốn làm gì?
- Làm hoàng đế, được không?
Hắn sững sờ, mặt hiện vẻ khó xử. Ta định nói là đùa thôi. Nhưng hắn nghiến răng nói:
- Được! Ngươi làm hoàng đế, ta làm hoàng hậu!
Ta ngây người. Thần sắc hắn nghiêm túc, không giả dối.
- Ngươi nỡ sao?
- Với ngươi, ta không có gì không nỡ.
Ta thở dài, vốn định nói rõ ràng, giờ chỉ muốn dựa vào ng/ực hắn.
24
Ta thật sự làm như vậy.
- A Diệu, ta không làm nổi hoàng đế. Như ngươi cũng không thể không làm hoàng đế. - Ta khẽ cọ môi vào vành tai hắn - Mấy vị bác, hai huynh đệ kết nghĩa của ngươi, đều vì ngươi mà giương cờ họ Vệ. Ta làm hoàng đế, ngươi không làm, bọn họ đồng ý sao? Ngươi không làm hoàng đế, người khác làm, ai có thể phục? Ngươi định gi*t hết những kẻ phản đối, hay lại đ/á/nh năm năm, mười năm, đến mức sinh linh đồ thán?
Vệ Diệu ôm ch/ặt ta:
- Nhưng ta... ngươi...
Hắn muốn khuyên ta làm hoàng hậu, cùng hắn song hành. Nhưng ta ngồi thẳng nhìn hắn, hắn lại không nói được nữa. Như ta hiểu hắn, hắn cũng hiểu ta.
Nếu ta làm hoàng hậu, họ Đậu sẽ như xưa, quay vòng lại, tất sẽ tiếp tục làm cái vai ngoại thích đổi gái lấy gấm lụa. Nhưng ta không muốn. Ta muốn họ Đậu sinh ra nữ trung hào kiệt, muốn thiên hạ đều thấy rõ, sinh con gái không chỉ gả đi mới đổi lấy lợi ích cho gia tộc. Ta muốn thiên hạ biết rằng, nữ tử cũng có thể khuấy động phong vân!
Vệ Diệu đỏ mắt nhìn ta, giọng khàn đặc:
- Vậy ngươi muốn ta... ngươi muốn gì...
- Ta muốn làm vương hầu. Không phải dựa vào tình riêng của đôi ta, mà bằng công tích của ta. Ta có công mưu lương, công thủ Uyển Lăng, công hiến kế vượt sông, công phá Tây Lăng khéo léo... không sao kể xiết, dù luận công ban thưởng cũng đáng phong hầu! Bệ hạ, phu quân...
Ta khẽ lắc tay áo hắn:
- Người hãy chiều lòng ta đi.
Vệ Diệu cúi mắt, hàng mi dài rung rung. Nhưng cuối cùng vẫn nói:
- Được.
25
Ta được phong Đan Dương vương. Triều dã trên dưới, cựu thần họ Vệ, dù xôn xao nhưng không ai phản đối. Như lời ta nói với Vệ Diệu. Không dựa vào tình riêng, những năm nay công tích của ta cũng đủ phong vương.
Phủ vương chưa xây xong, ta về tạm trú ở họ Đậu. Đón tiếp ta chính là cái t/át của phụ thân.
Thân vệ vội vàng chặn lại, đẩy ông ta ra:
- To gan! Dám vô lễ với Đan Dương vương!
- Đan Dương vương cái gì! Một nữ tử làm cái gì vương hầu! Mau vào cầu kiến bệ hạ, xin người đổi chỉ, phong đại ca ngươi làm Đan Dương vương, còn ngươi làm hoàng hậu! Mau đi!
Ta mỉm cười ngồi xuống chủ tọa.
Chương 13
Ngoại truyện
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 5
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook