Mẹ ruột ép tôi uống thuốc độc, mẹ kế đá bay bà ta văng ra xa.

Bố đứng dậy, ôm tôi vào lòng. Vòng tay ông có chút gượng gạo nhưng siết thật ch/ặt.

"Xin lỗi con, Đường Đường, là bố không bảo vệ được con."

Nước mắt tôi không thể kìm được nữa. Tôi áp mặt vào vai bố, gào lên thật to, giải tỏa hết những uất ức, sợ hãi và bất an suốt một năm qua.

Ngôi nhà này quá ấm áp. Ấm áp đến mức khiến tôi sợ hãi. Tôi sợ tất cả chỉ là ảo ảnh, như bong bóng xà phòng lấp lánh, chạm nhẹ là vỡ tan. Và cây kim chọc thủng bong bóng ấy chính là lọ th/uốc đ/ộc trong túi tôi.

Càng cảm nhận được tình yêu thương của họ, tôi lại càng h/oảng s/ợ. Tôi không dám tưởng tượng ánh mắt họ sẽ nhìn tôi thế nào khi biết được sự thật.

Lâm Sơ Vũ không cho tôi nhiều thời gian do dự. Cô ta bắt đầu nhắn tin cho tôi từ một số lạ.

"Đường Đường, việc đến đâu rồi?"

"Con đừng quên đoạn ghi âm vẫn trong tay mẹ."

"Không hành động nhanh, đợi đứa nhỏ đó lớn lên, con sẽ không còn chỗ đứng trong nhà này nữa!"

Từng dòng tin nhắn như những con rắn đ/ộc siết ch/ặt lồng ng/ực khiến tôi ngạt thở. Tôi bắt đầu mất ngủ, ăn uống không ngon miệng.

Chu Thu Mẫn nhanh chóng nhận ra sự bất ổn của tôi. Sau bữa tối, cô gọi tôi vào phòng.

"Đường Đường, dạo này con có tâm sự gì sao? Kể cho dì nghe được không?"

Cô ngồi xuống cạnh tôi, ánh mắt dịu dàng. Tôi lắc đầu, cúi gằm mặt vào đầu gối. Tôi không dám nói ra.

Chu Thu Mẫn không ép, chỉ lặng lẽ ngồi bên tôi. Rất lâu sau, cô khẽ nói: "Dù có chuyện gì xảy ra, con cũng không cô đơn đâu. Đây là nhà của con, chúng ta là gia đình của con."

"Bố con, dì, và cả em gái nữa, tất cả đều sẽ bảo vệ con."

Tim tôi thắt lại. Bảo vệ tôi ư? Ngay cả mẹ ruột còn muốn lợi dụng, h/ãm h/ại tôi. Một người dì ghẻ không cùng huyết thống, liệu thật sự sẽ bảo vệ tôi?

Đêm đó, tôi quyết định. Lén lấy điện thoại của Chu Thu Mẫn, tôi tìm số của Lâm Sơ Vũ và nhắn lại: "Con không dám".

Điện thoại của Lâm Sơ Vũ lập tức gọi đến. Tôi hoảng hốt cúp máy, vặn im lặng rồi đặt điện thoại về chỗ cũ. Ngay sau đó, chiếc điện thoại cũ (do Lâm Sơ Vũ để lại liên lạc) rung lên dồn dập.

Là những tin nhắn đe dọa của Lâm Sơ Vũ:

"Con dám cúp máy mẹ à?"

"Tống Đường, con muốn chống lại mẹ phải không?"

"Đừng có mà không biết điều! Con tưởng người đàn bà đó thật lòng tốt với con? Cô ta chỉ đang diễn kịch trước mặt bố con thôi!"

"Đi làm ngay! Cho th/uốc vào sữa! Không thì ngày mai mẹ sẽ đến trường con phát đoạn ghi âm cho cả trường nghe!"

Nhìn những dòng chữ trên màn hình, tôi như thấy khuôn mặt méo mó của Lâm Sơ Vũ. Nỗi sợ hãi dâng lên nhấn chìm tôi.

Tôi không muốn quay lại cuộc sống trước đây nữa. Không muốn tiếp tục bị cô ta kh/ống ch/ế.

Trong nỗi sợ và giằng x/é tột cùng, đôi mắt ấm áp của Chu Thu Mẫn hiện lên trong tâm trí: "Dù có chuyện gì, chúng ta cũng sẽ bảo vệ con".

Một ý nghĩ đi/ên rồ lóe lên. Đánh cược một lần. Cược rằng lời Chu Thu Mẫn là thật.

Tôi trườn khỏi giường, chạy bộ ra phòng khách với đôi chân trần. Chu Thu Mẫn và bố đang xem tivi. Tôi bước tới trước mặt họ, rút từ túi áo ngủ ra lọ th/uốc nhỏ màu trắng.

R/un r/ẩy, tôi đưa lọ th/uốc cho Chu Thu Mẫn: "Dì... đây là... mẹ con đưa cho con... bảo con bỏ vào sữa bột của em bé."

Phòng khách chìm vào im lặng đặc quánh. Bố đứng phắt dậy, gi/ật lấy lọ th/uốc trong tay tôi. Ông nhìn chằm chằm vào lọ th/uốc, mặt tái xanh, các đ/ốt ngón tay trắng bệch vì siết quá ch/ặt.

"Lâm! Sơ! Vũ!" - Giọng ông nghiến ra từng chữ, ngập tràn phẫn nộ.

Tôi co rúm người, nước mắt lăn dài. Xong rồi. Hẳn họ nghĩ tôi là quái vật. Tôi không dám nhìn biểu cảm của họ, quay người định bỏ chạy.

Một bàn tay ấm áp níu lấy tôi. Là Chu Thu Mẫn. Cô không nhìn lọ th/uốc, cũng chẳng để ý đến cơn thịnh nộ của bố. Cô chỉ khom người ôm ch/ặt lấy tôi.

"Đường Đường, đừng sợ." - Giọng cô vững vàng, truyền sự bình tĩnh. "Con làm đúng rồi, con là đứa trẻ ngoan."

Tôi sững người. Cô không m/ắng, không nghi ngờ, không nhìn tôi bằng ánh mắt gh/ê t/ởm. Cô chỉ ôm tôi và nói rằng tôi đã làm đúng. Tôi không kìm được nữa, khóc đến nghẹn thở trên vai cô.

Chu Thu Mẫn vỗ nhẹ lưng tôi cho đến khi tiếng khóc lắng xuống. Cô ngẩng lên, ánh mắt dừng lại ở cánh tay tôi. Tay áo ngủ tuột xuống để lộ vết bầm tím chưa tan. Đôi mắt cô đột nhiên lạnh giá - thứ ánh lạnh tôi chưa từng thấy bao giờ.

Cô đứng dậy, cầm lọ th/uốc từ tay bố, liếc nhìn. Rồi cô lấy chiếc điện thoại cũ của tôi, xem những tin nhắn đe dọa của Lâm Sơ Vũ.

"Tống Tri Hàn." - Cô gọi tên bố bằng giọng điệu bình thản đến rợn người. "Gọi cảnh sát."

Bố định bấm máy thì bị cô ngăn lại.

"Khoan đã." - Chu Thu Mẫn nhìn chằm chằm vào tin nhắn, mắt nheo lại. "Cô ta nói sẽ đến trường tìm Đường Đường?"

Bố gật đầu, mặt tối sầm: "Cô ta dọa nếu Đường Đường không làm theo sẽ phát ghi âm cho cả trường."

Chu Thu Mẫn im lặng giây lát rồi ngẩng lên: "Báo cảnh sát bây giờ chứng cứ không đủ."

"Xúi giục trẻ vị thành niên phạm tội cộng với những tin nhắn đe dọa này, may ra chỉ khiến cô ta bị giam vài ngày. Nhưng kiểu người như cô ta khi ra tù sẽ còn tệ hại hơn, Đường Đường sau này không thể yên ổn."

Bố siết ch/ặt tay đến phát răng rắc: "Vậy phải làm sao? Mặc kệ cho cô ta hoành hành?"

Chu Thu Mẫn khẽ nhếch mép: "Cô ta muốn chơi ư? Vậy chúng ta sẽ chơi lớn."

Cô quay sang tôi, ánh mắt lại dịu dàng: "Đường Đường, con có tin tưởng dì không?"

Tôi nhìn cô, gật đầu thật mạnh.

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 16:16
0
26/01/2026 16:16
0
06/02/2026 12:17
0
06/02/2026 12:13
0
06/02/2026 12:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu