Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Bên ngoài lạnh lắm phải không? Vào đây cho ấm.”
Bàn tay cô ấy thật ấm áp.
Tôi căng thẳng nắm ch/ặt lọ th/uốc trong túi, người cứng đờ như khúc gỗ.
Bố bước ra từ phòng, nhìn thấy tôi, bước chân khựng lại.
Ông g/ầy đi, tiều tụy hẳn.
“Đường Đường.”
Bố bước tới, định ôm tôi, tay giơ lên nửa chừng lại dừng lại.
Tôi vô thức co người lại.
Một năm qua khiến tôi sợ hãi mọi sự đụng chạm.
Bàn tay bố lơ lửng giữa không trung, ánh mắt vụt tắt.
Châu Thu Mạn đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay bố.
“Đừng vội, con bé mới về còn chưa quen.”
Cô quay sang tôi, giọng càng dịu dàng hơn.
“Đường Đường, đói không? Dì nấu bánh hoành thánh nhỏ cho con này, nhân tôm con thích nhất.”
Tôi sững người.
Sao cô ấy biết tôi thích bánh hoành thánh nhân tôm?
Cô nắm tay dắt tôi vào phòng ăn.
Trên bàn là bát hoành thánh bốc khói nghi ngút, rắc hành xanh mướt cùng sợi trứng vàng ruộm.
Hương thơm xộc vào mũi, cái bụng đói meo cả ngày của tôi không kìm được mà réo ầm lên.
Mặt tôi đỏ bừng, cúi gằm xuống.
Châu Thu Mạn như không nghe thấy, đưa đũa cho tôi.
“Ăn đi con, thử xem tay nghề dì thế nào.”
Tôi cầm đũa, gắp một chiếc hoành thánh, thận trọng thổi ng/uội rồi cho vào miệng.
Vị ngọt của tôm hòa quyện cùng mùi thơm đậm đà của thịt tan dần trên đầu lưỡi.
Đúng là hương vị bà nội thường làm trong ký ức tôi.
Nước mắt rơi không báo trước, rơi tõm vào bát.
Tôi vội cúi đầu, ăn vội ăn vàng, cố nuốt nghẹn cả tiếng khóc.
Một bàn tay ấm áp khẽ đặt lên lưng tôi, nhẹ nhàng xoa xoa.
“Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn đấy, trong nồi còn nhiều.”
Giọng Châu Thu Mạn.
Dịu dàng như gió xuân.
Tối hôm đó, Châu Thu Mạn tắm cho tôi.
Dòng nước nóng xối lên người, tôi mới thấy mình nhiều vết bầm dường nào.
Cánh tay, đùi, sau lưng, từng mảng xanh tím - tất cả đều là dấu vết Lâm Sơ Vũ để lại.
Khi lau người cho tôi, động tác của cô đột nhiên ngừng lại.
Tôi căng cứng người, nghĩ cô sẽ hỏi điều gì.
Nhưng cô không hỏi gì cả.
Chỉ động tác càng thêm nhẹ nhàng, như sợ làm tôi đ/au.
Cô mặc cho tôi bộ pajama màu hồng thoang thoảng mùi dâu.
Mềm mại, dễ chịu vô cùng.
Đêm ấy, tôi ngủ trong căn phòng nhỏ của mình.
Ga giường và chăn đều mới tinh, phơi qua nắng, ấm áp lạ thường.
Nhưng tôi không tài nào chợp mắt.
Nhắm mắt lại là thấy khuôn mặt dữ tợn của Lâm Sơ Vũ cùng lọ th/uốc trắng bé xíu.
Lọ th/uốc vẫn nằm trong túi áo khoác, như quả bom hẹn giờ.
Tôi gặp á/c mộng.
Trong mơ, Lâm Sơ Vũ cầm cây vỉ sắt đuổi đ/á/nh tôi, tôi chạy không nổi, ngã sóng soài.
Bà ta giơ cây vỉ lên, quất mạnh xuống.
“Á!”
Tôi hét lên tỉnh giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cánh cửa phòng bật mở, Châu Thu Mạn chạy vào.
“Đường Đường, sao thế? Gặp á/c mộng à?”
Cô bật đèn ngủ, ngồi xuống giường ôm tôi vào lòng.
Vòng tay cô ấm áp, thoảng mùi dâu giống bộ pajama.
Tôi rúc vào lòng cô, người vẫn run lẩy bẩy.
“Đừng sợ, đừng sợ, mơ thì ngược lại với thực mà.”
Cô vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi, như đang dỗ đứa trẻ sơ sinh.
Bố cũng bước vào, đứng ngoài cửa nhìn tôi đầy lo lắng.
Tôi dần bình tĩnh lại.
Châu Thu Mạn không rời đi, cô tựa vào đầu giường, ôm tôi trong lòng.
“Dì ngủ cùng con nhé?”
Tôi gật đầu, rúc sâu hơn vào lòng cô.
Hít hà mùi thơm dễ chịu, lắng nghe nhịp tim đều đặn của cô, tôi chẳng mấy chốc lại thiếp đi.
Lần này, tôi không gặp á/c mộng nữa.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Châu Thu Mạn đã không còn ở đó.
Nhưng lọ th/uốc trong túi nhắc nhở tôi: cơn á/c mộng vẫn chưa kết thúc.
Tôi phải làm sao đây?
Đưa lọ th/uốc cho cô ấy?
Kể rằng mẹ đẻ tôi muốn tôi đầu đ/ộc con cô?
Cô ấy sẽ tin tôi chứ?
Hay sẽ nghĩ tôi là đứa trẻ hư, đ/ộc á/c như Lâm Sơ Vũ?
Rồi đuổi tôi đi?
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Bữa sáng, Châu Thu Mạn pha cho tôi ly sữa nóng.
Tôi thấy cô bế chiếc chăn hồng từ phòng bước ra.
Đó chính là em gái tôi.
Em bé thật nhỏ, nhắm nghiền mắt ngủ, má ửng hồng.
Châu Thu Mạn đặt em vào nôi, nét mặt dịu dàng tôi chưa từng thấy.
Bố bước tới, cúi xuống hôn lên trán em.
Ba người họ mới giống một gia đình thực sự.
Còn tôi, chỉ là kẻ ngoài cuộc thừa thãi.
Lời Lâm Sơ Vũ lại văng vẳng bên tai:
“Mày về cũng chỉ là đồ thừa thôi.”
Trái tim tôi chìm dần, chìm dần.
3
Những ngày tiếp theo, tôi sống trong nỗi dày vò khủng khiếp.
Lọ th/uốc như cục sắt nóng, nằm trong túi áo, lúc nào cũng th/iêu đ/ốt tôi.
Châu Thu Mạn đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức khiến tôi bối rối.
Cô thay đổi thực đơn liên tục: bánh bí ngô, bánh ngọt, cánh gà sốt cola.
Cô cùng tôi vẽ tranh, đọc truyện cho tôi nghe.
Cô còn phát hiện tôi bỏ học lâu ngày, kiên nhẫn dạy lại bài mẫu giáo.
Bố cũng thay đổi.
Ông không chỉ im lặng nhìn tôi nữa.
Ông đi làm về m/ua cho tôi bộ thẻ Ultraman mới nhất.
Ông lén đến bên khi tôi làm bài tập, vụng về xoa đầu tôi.
Có lần, tôi lỡ tay làm vỡ chiếc tách trà bố thích nhất.
Tôi đứng ch/ôn chân, chờ đợi trận m/ắng và hình ph/ạt.
Suốt một năm qua, làm vỡ đồ nghĩa là trận đò/n và nhịn đói.
Bố bước tới, liếc nhìn mảnh vỡ trên sàn rồi nhìn tôi.
Tôi nhắm nghiền mắt, toàn thân r/un r/ẩy vì sợ hãi.
Nhưng cái t/át không giáng xuống.
Bố chỉ thở dài, kéo tôi ra xa.
“Con có bị đ/ứt tay không?”
Ông quỳ xuống, cẩn thận kiểm tra tay tôi.
Châu Thu Mạn mang chổi và hót rác tới, nhanh chóng dọn sạch.
Cô nói với tôi: “Đường Đường, không sao đâu, chỉ là cái tách thôi, người không sao là được.”
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook