Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sắc mặt Cố Ngôn tái nhợt hẳn. Ánh mắt bố mẹ tôi vừa còn đầy xót xa dành cho tôi, giờ đã hóa thành những tia nhìn sắc lạnh, đóng ch/ặt vào người hắn.
"Cố Ngôn." Giọng bố tôi lạnh như băng giữa mùa đông, "Dây chuyền đó, sao lại đeo trên tay Tô Tình?"
Ánh mắt Cố Ngôn lo/ạn lạc, liếc qua tôi rồi lại màn hình. "Bác... cháu... cháu cũng không biết..."
Hắn ấp úng biện minh, "Có lẽ Tô Tình... tự lấy tr/ộm! Đúng vậy! Chắc chắn cô ta đã ăn cắp!"
"Ăn cắp?" Mẹ tôi cười lạnh, tiến từng bước áp sát, "Món đồ giới hạn toàn cầu, chưa kịp giao đến tay Tình Tình, thì Tô Tình đi đâu mà tr/ộm được? Hay là... từ lâu cháu đã tặng nó cho cô ta?"
Cố Ngôn bị dồn vào chân tường. "Cháu và Tô Tình, rốt cuộc là qu/an h/ệ gì?"
Vẻ hoảng lo/ạn trong mắt hắn dần bị thay thế bởi sự đi/ên cuồ/ng tuyệt vọng. "Không phải đâu! Cô ơi! Người cháu yêu luôn là Tình Tình mà!"
Hắn đột nhiên nắm ch/ặt tay tôi, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xươ/ng. "Tình Tình, em tin anh! Anh và cô ta không có gì hết! Bọn cư/ớp nhất định nhầm lẫn, người chúng thực sự muốn bắt chính là Tô Tình!"
Rầm!
Đầu óc tôi trống rỗng. Hắn vừa nói gì cơ? Kẻ bọn cư/ớp thực sự muốn bắt... là Tô Tình?
Bố tôi cũng chộp lấy sơ hở trong lời hắn, đẩy mạnh hắn ra khỏi tôi. "Ý cháu là gì?! Sao cháu biết bọn cư/ớp định bắt ai?!"
5
Cố Ngôn chợt nhận ra lỡ lời, môi r/un r/ẩy không thốt nên lời. Hắn quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt c/ầu x/in.
"Tình Tình, Tô Tình cô ấy... cô ấy trước có nói rất ngưỡng m/ộ chúng ta, rất thích chiếc dây chuyền đó, chỉ muốn mượn đeo chụp ảnh... Anh..."
"Anh thấy cô ấy là bạn thân của em nên mới... Anh chỉ muốn em vui... Anh thực sự không ngờ lại xảy ra chuyện này!"
Tôi không nói gì. Chỉ im lặng nhìn hắn đổ hết tội lỗi lên người Tô Tình. Những giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống như mưa đ/á. Không tiếng nức nở, không tiếng thút thít, chỉ lặng lẽ tuôn rơi. Lời cáo trạng im lặng này còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lời chất vấn nào.
Bố tôi thấy tôi khóc, lập tức quát lạnh với Cố Ngôn: "Cố Ngôn, buông con gái ta ra."
Cố Ngôn như bị bỏng, vội buông tay tôi ra. Ngay lúc này, màn hình livestream đột nhiên hỗn lo/ạn.
Bọn cư/ớp cuối cùng đã thấy được bình luận của cư dân mạng. Tô Tình không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ gia đình tôi, cũng im bặt. Áp lực dư luận khiến bọn cư/ớp càng thêm đi/ên cuồ/ng. Chúng bắt đầu dùng báng sú/ng đẩy những con tin khác, hiện trường hỗn lo/ạn.
Một tên cư/ớp đột nhiên lao về phía Tô Tình. Cô ta hét lên, theo phản xạ đẩy mạnh một nữ hành khách người Hoa bên cạnh về phía hắng ta!
Người phụ nữ loạng choạng đ/âm vào họng sú/ng. Chi tiết này được camera livestream độ phân giải cao ghi lại rõ ràng.
Dù chỉ một giây, nhưng vô số cặp mắt đã nhìn thấy. Bình luận livestream đột nhiên tĩnh lặng. Vài giây sau, bùng n/ổ dữ dội.
[??? Cô ta đẩy người?]
[Tôi không lóa mắt chứ? Cô ta đẩy người bên cạnh ra làm lá chắn!]
[Trời ơi! Đây là thiên tài âm nhạc chúng ta từng thương xót?]
Fan của Tô Tình cũng đồng loạt "rũ áo". Tôi nhìn sang bố. Ông lập tức hiểu ý, bước sang một góc gọi điện lần nữa.
"Điều tra xem người phụ nữ bị đẩy là ai! Phóng to đoạn video này! Ta muốn cả mạng xã hội biết con gái ngoan của ta đã kết thân với 'bạn tốt' thế nào!"
#Tô_Tình_Đẩy_Người
Hashtag này leo lên top 1 trending với tốc độ k/inh h/oàng. Cố Ngôn nhìn tin tức liên tục cập nhật trên điện thoại, mặt mũi âm u khó lường. Hắn còn nói với chúng tôi:
"Bác làm thế là đúng lắm! Đối với loại đàn bà trơ trẽn này, phải cho cô ta biết thế nào là cái ch*t xã hội!"
6
Cảnh Tô Tình r/un r/ẩy sợ hãi trong livestream và vẻ mặt đạo mạo của Cố Ngôn tạo thành sự tương phản rõ rệt trước mắt chúng tôi.
Vụ cư/ớp máy bay nhanh chóng kết thúc nhờ sự can thiệp của cảnh sát quốc tế. Toàn bộ tội phạm bị bắt giữ, hóa ra chúng chỉ mang một khẩu sú/ng thật - chính là khẩu chĩa vào đầu tôi lúc trước.
Tô Tình cũng được đón về nước với danh nghĩa "người sống sót" và "anh hùng". Dưới vô số ánh đèn flash, cô ta mặt tái mét, mắt đỏ hoe, vẻ mặt như vừa trải qua cơn á/c mộng.
Nhưng cô ta không chạy về phía bố mẹ đến đón, mà lao thẳng đến ống kính truyền thông lớn nhất.
"Tình Tình đâu? Lâm Tình Tình có sao không?"
"Chúng tôi rõ ràng hẹn nhau đi Paris, sao tôi không thấy cô ấy trên máy bay?"
Cô ta nhìn thẳng vào ống kính, giọng nghẹn ngào từng chữ. "Khi bọn cư/ớp bắt người, tôi sợ lắm. Tôi sợ chúng không tìm thấy Tình Tình sẽ làm hại người vô tội."
"Vì thế tôi mới... mới giả làm cô ấy..."
Cô ta hoàn toàn không nhắc đến việc mạo danh tôi để lên máy bay. Trái lại, còn đổ lỗi ngầm ý rằng tôi đã bỏ chạy, còn cô ta vì bảo vệ mọi người mà phải hi sinh bản thân.
Luồng dư luận trên mạng lập tức chia phe.
[Hóa ra là vậy! Tôi đã nói sao Tô Tình lại mạo danh, cô ấy thật cao thượng!]
[Thế là Lâm Tình Tình sợ đến mức không dám xuất hiện sao? Buồn cười thật.]
[Mấy người trên kia đừng nói bừa, tiểu thư đại gia đâu phải không có lý do!]
[Thôi đi, sự thật rành rành rồi, còn gì để thanh minh?]
Lợi dụng dư luận, hôm sau Tô Tình đã liên hệ với nhà tổ chức buổi hòa nhạc vốn thuộc về tôi. Cùng lúc đó, Cố Ngôn lại xuất hiện trước giường bệ/nh của tôi.
Hắn mang theo bó hoa loa kèn, nụ cười đầy mệt mỏi. "Tình Tình, em khổ sở rồi."
"Chuyện trên mạng đừng xem, toàn nói nhảm. Nhưng mà..." Hắn đặt hoa xuống đầu giường, rồi chuyển giọng. "Lần này Tô Tình... thực sự hi sinh rất nhiều. Giờ bên ngoài đều khen cô ấy, danh tiếng của em ngược lại... không được tốt."
"Hay là... buổi biểu diễn Paris này, nhường cho cô ấy trước đi?"
Chương 13
Chương 10
Chương 17
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook