Kẻ bệnh chấp niệm

Kẻ bệnh chấp niệm

Chương 6

09/02/2026 07:00

“Chúng sinh muốn thoát khỏi sinh tử, tránh vòng luân hồi, trước hết phải đoạn tuyệt tham dục, diệt trừ khát ái.”

“Lục thí chủ, nếu ngươi muốn hết đ/au, cũng nên đoạn bỏ đi.”

Lục Duy Chương cười.

Nụ cười ấy thê lương và xót xa, khóe mắt hắn lặng lẽ rỉ ra giọt lệ đục ngầu.

“Không đoạn được.”

“Đại sư, ta tuy đọc qua mấy quyển kinh Phật, cũng hiểu rõ đạo lý ‘Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng’, nhưng đạo lý vẫn chỉ là đạo lý…”

“Ta cùng nàng chung sống mấy chục năm, giờ nàng đi rồi, ta chỉ cảm thấy một nửa bản thân cũng theo nàng mà mất.”

“Ta rõ biết nàng là hư ảo, ta là hư ảo, ân ái này cũng là hư ảo, nhưng kẻ đang mắc kẹt trong ảo mộng này, lại cứ đắm đuối chút hơi ấm hư vọng kia.”

Lão hòa thượng nhìn hắn, ánh mắt đầy xót thương:

“Lục thí chủ, nên biết rằng luân hồi, ái chính là căn nguyên.”

Lục Duy Chương ngẩng đầu, đôi mắt hoang mang lẫn đ/au đớn.

Giọng lão hòa thượng trầm ấm mà n/ão nuột:

“Tất cả chúng sinh từ vô thủy kiếp đến nay, bởi vọng niệm ân ái tham dục nên mới có luân hồi.”

“D/ục v/ọng sinh từ ái, sinh mệnh sinh từ dục.”

“Ngươi yêu nàng, liền sinh ra tham luyến, tham luyến không được, liền sinh ra sầu khổ, nếu gặp nghịch cảnh, thậm chí còn sinh ra h/ận th/ù đố kỵ, tạo vô số nghiệp chướng.”

Lão hòa thượng ngừng giây lát:

“Ái dục là nhân, ái mệnh là quả.”

“Chỉ cần trong lòng ngươi còn ái dục, vòng luân hồi này sẽ mãi không dứt, sinh tử tiếp nối không ngừng.

“Như vậy chẳng tốt sao, được cùng người mình yêu thương trải qua hết kiếp này sang kiếp khác.” Lục Duy Chương nói trong mê muội.

Lão hòa thượng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lắc đầu, nhắm mắt không nói nữa.

Lục Duy Chương cáo biệt lão hòa thượng, tìm đến rừng trúc sau núi.

Nơi ấy là chỗ Thẩm Diệu Vi lúc sinh thời yêu thích nhất, cũng là nơi nàng yên nghỉ ngàn thu.

Lục Duy Chương ngồi trên nền tuyết trước ngôi m/ộ cô quạnh, từ trong ng/ực lấy ra một chiếc hộp gấm.

Trong hộp đựng hai bức tượng người đất đã vỡ rồi vá, vá rồi lại nứt.

Lục Duy Chương đưa tay nắm ch/ặt hai bức tượng trong lòng bàn tay.

Rất ch/ặt.

Đốt ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên muốn rá/ch da.

Người đất vỡ tan.

Những thứ vàng son, màu sắc, keo dán gượng ép, tất cả đều tan thành tro bụi trong lòng bàn tay ấy.

Hắn mở bàn tay.

Gió lạnh gào thét cuốn lớp bụi đất trong tay hắn, tản mác khắp trời đất, rơi vào lớp tuyết dày, không còn phân biệt được đâu là đất đâu là tro.

Thật sự tan rồi.

Thật sự chẳng còn gì.

Lục Duy Chương nhìn bàn tay trống rỗng, nước mắt cuối cùng cũng trào ra.

Hắn hướng về khoảng không hư vô ấy, hướng về ngôi m/ộ cô đ/ộc kia, như kẻ đi/ên kh/ùng lẩm bẩm:

“Diệu Vi…”

“Lão hòa thượng nói, chúng sinh muốn thoát sinh tử, trước hết phải đoạn tham dục, diệt khát ái.”

Hắn từ từ khom người xuống, trán chạm đất lạnh giá, giọng r/un r/ẩy:

“Kiếp này… ta làm không được rồi.”

“Ta tham luyến hơi ấm của nàng, ta khát khao kiếp sau có nàng.”

“Ta là kẻ phàm tục, ta chỉ muốn có nàng.”

“Ta không muốn giải thoát, ta cam tâm ch*t đuối trong biển khổ có nàng.”

Ngón tay hắn cào sâu vào lớp đất lạnh, như muốn nắm lấy vạt áo người nằm dưới lòng đất:

“Diệu Vi, không biết nàng đã thoát khỏi luân hồi chưa.”

“Nếu chưa, nếu nàng vẫn còn lưu lạc trong lục đạo này…”

“Vậy thì ta nguyện đời đời kiếp kiếp vướng víu cùng nàng, dù có giày vò lẫn nhau, ta cũng tuyệt không buông tay.”

Gió càng thêm gào thét, cuốn lên trận bão tuyết m/ù mịt, dần nuốt chửng bóng hình hắn.

Lục Duy Chương nhắm nghiền mắt, hai dòng lệ trong vắt rơi xuống nền đất.

Hắn r/un r/ẩy phủ phục trước m/ộ phần người vợ đã khuất, hành lễ năm vóc sát đất.

“Nếu như… nàng đã thoát khỏi luân hồi, nếu như nàng đã chứng được Bồ đề, đạt đại tự tại…”

“Diệu Vi, ta c/ầu x/in nàng.”

“Thương ta, xót ta, hãy mở lòng từ bi.”

“Xin hãy trở lại cõi nhân gian khổ hải này.”

“Độ ta.”

-Hết-

Danh sách chương

3 chương
09/02/2026 07:00
0
08/02/2026 09:16
0
08/02/2026 09:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu