Khi em không còn yêu anh, anh lại khẩn khoản níu kéo

Sau này, hai nhà sắp đặt cho chúng tôi đính hôn, vẻ mặt hắn không hề khó chịu.

Lúc ấy, chúng tôi mới 18 tuổi, đúng lứa tuổi ham vui.

Hắn thường lén đưa tôi trốn khỏi yến tiệc tân niên, cùng ngắm trăng sáng giữa đồng hoang.

Cũng có khi hồ hởi đòi tôi ngồi lên chiếc xe thể thao mới tậu, phóng vút qua những con phố vắng lúc nửa đêm.

Hắn còn dẫn tôi đến gặp hội bạn thân, tự tay pha cho tôi ly cocktail màu xanh huỳnh quang, đường hoàng giới thiệu với mọi người: "Đây là vị hôn thê của tôi".

Quá nhiều ký ức ngày ấy, từng mảnh từng mảnh, chìm dần trong cát bụi thời gian.

Tôi đi/ên cuồ/ng đào xới quá khứ, cố chống lại sự bào mòn của năm tháng, gắng sức níu giữ mối qu/an h/ệ này.

Nhưng rốt cuộc, chỉ là uổng công vô ích.

...

Những hạt tuyết chưa tan bám đầy mái tóc Cố Ngôn Châu.

Thấy tôi im lặng, hắn có chút ngã lòng.

Còn tôi nhìn ra biển tuyết trắng mênh mông, lòng chẳng khởi lên gợn sóng.

Thực ra, tôi không thích trượt tuyết.

Thậm chí có thể nói, cực kỳ gh/ét cay gh/ét đắng.

Thuở nhỏ, bà nội tặng tôi cả ngọn núi tuyết ở ngoại ô thị trấn châu Âu.

Ông nội tự mời huấn luyện viên cho tôi.

Nhưng dường như tôi sinh ra đã không hợp với môn này.

Ngã hết lần này đến lần khác.

Thường xuyên lao khỏi đường trượt không kiểm soát.

Có lần bay người trên không, thân thể đ/ập mạnh xuống đất đến mức chấn động n/ão.

Từ đó, trượt tuyết thành nỗi ám ảnh trong lòng tôi.

Cố Ngôn Châu không phải không biết.

Chỉ là hắn chưa từng để tâm.

...

Tôi vốn không thích các môn thể thao mạo hiểm.

Nhưng tôi tin rằng yêu một người, nên cố gắng hòa hợp cùng sở thích của họ.

Thế là năm 22 tuổi, khi Cố Ngôn Châu chọn Thụy Sĩ làm điểm đến tốt nghiệp, tôi không từ chối.

Giờ đây, sau ba năm, tôi trở lại nơi từng cầu hôn hắn, để nói lời chia tay.

Coi như có đầu có đuôi.

...

Tôi và Cố Ngôn Châu trở về phòng nghỉ VIP gần đó.

Hắn thay đồ xong, đẩy cửa bước vào.

"Trục Nguyệt, chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc."

Tôi đang cầm tách trà nóng hơ tay.

Nghe vậy, không ngoảnh lại.

Từ nhỏ, mọi người quanh tôi đều bảo tôi là đứa bướng bỉnh.

Một khi đã quyết, tuyệt đối không quay đầu.

Tôi chưa từng hối h/ận vì bất cứ quyết định nào của mình.

Việc không thành.

Người không giữ được.

Trái tim không cột được.

Đều tại tôi bất tài.

Tôi nhận.

Sẵn sàng trả giá cho nhận thức của mình.

Buông tay dứt khoát.

Đó là điều duy nhất tôi có thể làm.

...

"Tại sao lại là bây giờ, Trục Nguyệt?"

Cố Ngôn Châu ngồi đối diện, vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Tại sao đúng lúc tôi vui nhất, em lại đòi chia tay?"

Tôi ngẩng đầu, đối diện ánh mắt hắn.

"Có lẽ tại em sinh ra đã là người phá hỏng hứng thú của người khác."

"Như hai năm trước, đúng lúc anh hân hoan nhất, em nói đứa bé của chúng ta không còn."

Đứa bé của tôi, chắc không thích cặp cha mẹ này.

Lặng lẽ đến, rồi lặng lẽ đi.

Chẳng ai giữ được.

"Em thật sự không yêu anh nữa sao? Em nỡ đành đoạn tình cảm này?" Cố Ngôn Châu lại hỏi.

Hắn dường như ám ảnh vấn đề này.

Như thể đó là điều hệ trọng bậc nhất.

Nhưng hắn quá khắc nghiệt với tình cảm này.

Hắn không yêu tôi.

Nhưng lại đòi hỏi tôi phải yêu hắn.

"Có phải vì anh đưa em đi trượt tuyết?" Đôi mắt Cố Ngôn Châu đỏ lên không hiểu từ lúc nào.

"Trục Nguyệt, anh xin lỗi."

"Anh biết em không thích, nhưng vẫn ích kỷ muốn em đồng hành."

"Chúng ta hủy chuyến đi này nhé? Cùng về Hồng Kông."

"Cùng nói rõ, cùng gỡ hiểu lầm. Đừng từ bỏ chuyện tình cảm được không?"

"Xin lỗi, Cố Ngôn Châu." Tôi thở dài.

"Em mệt rồi, chúng ta chia tay trong hòa bình đi."

Ngày trước tôi chắc không ngờ, kẻ chấm dứt mối qu/an h/ệ này lại chính là tôi.

Vì yêu quá cuồ/ng si, năm 22 tuổi, tôi bất chấp tất cả cầu hôn Cố Ngôn Châu.

Vì đặt cược toàn bộ, năm 24 tuổi, dưới ánh mắt hai họ, vì đứa bé đến bất ngờ trong bụng, tôi vội vàng kết hôn với hắn.

Yêu thật ngốc nghếch, thật ngây thơ.

Tôi không còn là Tống Trục Nguyệt năm 22 tuổi nữa.

Không còn sức để đuổi theo người vốn không thuộc về mình.

Thấy tôi im lặng, Cố Ngôn Châu bỗng cười khổ.

"Trục Nguyệt, em như vậy có công bằng với anh không?"

"Cưới là em đề nghị."

"Anh từ chối, hai năm sau em lại bảo có th/ai, buộc phải kết hôn."

"Tại sao? Tại sao người mở đầu là em, kẻ kết thúc cũng là em?"

"Lẽ nào anh mãi phải chiều theo ý em?"

Tôi đứng ch/ôn chân rất lâu, bật cười.

Cười đến nỗi nước mắt giàn giụa.

"Cố Ngôn Châu."

"Hóa ra anh đã nghĩ về em như thế."

...

Quay mặt lau khóe mắt, ký ức năm xưa lại ùa về.

Năm 20 tuổi, mấy đứa bạn thân Cố Ngôn Châu sang nước chúng tôi du học.

Để tỏ lòng hiếu khách, chúng tôi mở tiệc tại biệt thự.

Lúc men rư/ợu ngấm, mọi người bắt đầu buông lời.

Tôi dặn bác giúp việc nấu sẵn canh giải rư/ợu.

Bạn hắn cười đùa:

"Ngôn Châu vận may quá, cưới được vợ hiền."

"Nhà hôn thê cậu còn chị em gì không? Nếu hôn nhân vì lợi ích thương mại mà như này, tôi không ngại đâu."

Cố Ngôn Châu mở chai rư/ợu mới, cười đáp:

"Đừng trêu vợ sắp cưới của tôi, cô ấy dễ ngại lắm."

"Chúng tôi sao gọi là hôn nhân vụ lợi? Không đọc báo lá cải à? Báo chí bảo chúng tôi là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi."

"Sau này tốt nghiệp là cưới, mấy cậu nhớ chuẩn bị phong bì hậu hĩnh đấy."

Tôi tin thật.

Tin bằng cả trái tim.

Nên năm 22 tuổi, tôi đứng trên đỉnh núi tuyết hỏi Cố Ngôn Châu có muốn cưới tôi không.

Tôi luôn nghĩ lời thề là thứ chân thành nhất.

Nhưng quên hỏi đối phương, liệu đó có phải chỉ là lời đùa trẻ con.

...

Năm 24 tuổi, Cố Ngôn Châu có được mẫu vật bướm hằng mong ước.

Chúng tôi uống chút rư/ợu vang ăn mừng.

Nhân lúc tình nồng, hắn an ủi tôi:

"Sợ gì? Có bầu thì sinh."

"Chúng ta cũng đến tuổi kết hôn rồi."

Danh sách chương

4 chương
26/01/2026 16:12
0
26/01/2026 16:12
0
06/02/2026 11:27
0
06/02/2026 11:22
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu