Bạch Đầu Dẫn

Bạch Đầu Dẫn

Chương 5

08/02/2026 09:08

Ta xắn tay áo cho Ngô Linh, bất giác gi/ật mình. Trên cánh tay hắn chi chít những vết thương nhỏ đủ mọi độ sâu, có vết đã lành hẳn, riêng một vết roj tím bầm kéo dài từ cánh tay lên lưng, trông thật thâm trọng.

Ở phủ chú, ta từng thấy gia nhân bị đ/á/nh roj, vết cũng dài như thế. Có nhà còn tẩm nước muối vào roj, chỉ vài phát đã khiến da thịt nát tan. Ngô Linh là con trai trưởng phủ tướng quân, dù là con kế thất nhưng vẫn thuộc dòng đích, kim chi ngọc diệp, sao có người dám đ/á/nh đ/ập hắn thế này?

Ta cắn môi bôi th/uốc cho hắn. Ngô Linh cởi áo trên, vết roj quả nhiên kéo dài tới tận lưng. Lưng hắn còn kinh khủng hơn, ngập những vết s/ẹo chồng chéo khiến người xem rợn tóc gáy.

Cầm miếng vải tẩm th/uốc, ta không biết nên bắt đầu từ đâu. Ngô Linh ngoảnh mặt nhìn ta, bất chợt bật cười:

- Ngươi sợ rồi?

- Không sợ. - Ta nuốt nước mắt, hít hà rồi tiếp tục thoa th/uốc - Ta chỉ sợ ngươi đ/au.

Ánh mắt Ngô Linh dịu lại, nét cau mày tiêu tan:

- Cứ thoa đi, ta không đ/au.

Từ hôm ấy, ta với Ngô Linh thân thiết dần. Hắn theo Trấn Tây đại tướng quân bôn ba giữa Tây Vực và kinh thành, đi khắp chín phương trời. Mỗi lần về kinh, hắn đều tìm đến ta.

Có lần, hắn lại trèo tường vào phủ bá tước. Thấy vẻ mặt ủ rũ của hắn, ta đột nhiên quyết định cùng hắn đào tẩu. Chúng ta phi ngựa hát vang ngoại ô, nhìn nụ cười rạng rỡ hiếm hoi của hắn, ta thấy việc vượt tường thật đáng giá.

- Là mẫu thân đ/á/nh ta. - Hắn thổ lộ - Mẫu thân tuy là chính thất nhưng tổ mẫu cùng phụ thân chỉ để mắt tới huynh trưởng. Bà đ/á/nh ta thật tà/n nh/ẫn, nói rằng chỉ khi ta thành danh thì hai mẹ con mới có đường sống.

Ta đang phủi bụi trên yên ngựa, bàn tay khựng lại. Từ nhỏ sống nhờ họ hàng, ta chỉ phải làm lụng vất vả, thiếu ăn thiếu mặc, chịu đựng lời ra tiếng vào. Nhưng chú thím còn mong ta gả được vào nhà quyền quý để nối liền qu/an h/ệ, tuyệt đối không dám đ/á/nh đ/ập.

Vừa thương Ngô Linh từ nhỏ chịu khổ, ta lại gh/en tị vì hắn ít ra có người kỳ vọng.

- Giờ đã khác rồi, đại tướng quân trọng dụng ngươi, chỉ mang theo mình ngươi. Mẫu thân ngươi cũng được hưởng phúc.

Ngô Linh thở dài:

- Cha con ta bôn ba bên ngoài, mẫu thân một mình trong hậu viện sâu thẳm, làm gì có phúc?

Ta vỗ vỗ cánh tay hắn:

- Ít nhất ngươi có chí khí, bà ấy có niềm hy vọng. Những ngày tháng ấy, dù sao cũng dễ chịu hơn.

Ngô Linh gật đầu, đường nét hắn nhuốm ánh hoàng hôn như được dát vàng. Cùng dắt ngựa ngắm mặt trời lặn, hắn đột nhiên nói:

- Nhất định có ngày, ta sẽ khiến mọi người bên cạnh đều hạnh phúc.

- Ngươi làm được mà. - Ta đáp

Ngô Linh xứng danh "thiếu niên hữu vi", lu mờ cả huynh trưởng, khiến đại tướng quân phải thừa nhận tài năng và nỗ lực của đứa con thứ bị bỏ quên. Ta tin hắn sẽ thành công.

- Kể cả ngươi. - Ngô Linh quay sang nhìn ta thẳng mặt.

Vẻ k/inh h/oàng của ta lập tức hiện rõ trong mắt hắn. Ánh nhìn hắn đăm đăm như muốn xuyên thấu tận đáy lòng ta.

***

Giấc ngủ chập chờn bị tiếng đàn c/ắt ngang. Điệu "Lương Tiêu Dẫn" yêu thích vang lên, người gảy đàn quen thuộc - Triệu Hành.

Ta lững thững xuống giường thi lễ:

- Hoàng thượng, đêm khuya còn đến dùng tiểu dạ?

Ngón đàn của hắn khựng lại, liếc ta một cái:

- Chỗ của ái phi đâu phải ngự thiện phòng.

Nghe thế ta bỗng tỉnh táo hẳn, mắt sáng rực:

- Thế Hoàng thượng hôm nay mang bảo vật gì đến?

- Muốn bảo vật thì tự đến khố phòng chọn, trẫm không làm truyền lệnh quan cho nàng. - Triệu Hành quay lại gảy đàn, không thèm nhìn ta nữa.

Ngồi trên sập nghe hắn gảy đàn, khúc nhạc tuy hay nhưng đêm khuya nghe càng thêm rộn ràng. Thấy hắn đang tâm trạng bất ổn, ta rụt cổ không dám chọc gi/ận.

May mà Chung Thúy cung ở xa, bằng không hậu cung lại thêm một kẻ gh/ét ta.

- Ái phi không có gì muốn nói? - Triệu Hành hỏi khi khúc đàn dứt.

- Khúc nhạc của Hoàng thượng thật tuyệt, âm thanh ngân vang ba ngày không dứt, nhu cương đầy đủ, mây trôi nước chảy. - Ta vỗ tay hết mình.

Triệu Hành nhìn ta đầy phiền n/ão:

- Trẫm đang nói về yến tiệc tối nay.

Câu hỏi vượt khuôn khổ này như cạm bẫy ch*t người. Theo ta phân tích, thái độ của hắn là để lại ấn tượng cao sơn ngưỡng chỉ cho bạch nguyệt quang, khiến tình cũ phải hối h/ận thổn thức.

Vậy ta nên khen hắn hào phóng hay chê tỷ tỷ không còn phong thái xưa? Nhưng nói dối trắng trợn thế nào được? Bộ dạng so đo này của hắn đâu có hào phóng, còn tỷ tỷ ta vẫn phong hoa tuyệt đại, hơn xưa gấp bội.

Vẻ khó xử của ta lọt vào mắt Triệu Hành. Hắn khẽ cười lạnh:

- Đến thế cũng không buông bỏ được sao?

Ta như bị đặt lên bếp lửa. Hoàng thượng, chính ngài không buông được lại còn hỏi ta? Ngài nghe nổi lời thật sao?

Càng lúc càng bối rối, mồ hôi ta vã ra như tắm. Triệu Hành áp sát, đáy mắt âm trầm khiến ta sợ hãi.

Kết hôn ba năm, hắn luôn đối đãi ôn hòa với ta vì tính tình tương đồng. Giờ ta mới nhận ra hắn là hoàng đế nắm quyền sinh sát, chỉ một bước sai lầm sẽ rơi vào vực thẳm.

- Đã thành thân ba năm, sao vẫn còn vấn vương? - Hắn nâng mặt ta lên, nghiến răng hỏi.

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 17:34
0
26/01/2026 17:34
0
08/02/2026 09:08
0
08/02/2026 09:07
0
08/02/2026 09:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu