Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giang Thanh Bạch là mỹ nam nổi tiếng nhất trường.
Anh đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ, diễm lệ phi phàm.
Tính cách lại lạnh lùng khó gần, ngay cả khuy áo cũng cài kín đến tận cổ.
Ai nấy đều bảo anh là đóa hoa trên đỉnh núi cao chỉ có thể ngắm từ xa.
Cho đến khi tôi thấy anh đ/á/nh nhau với một đám du côn trong hẻm.
Chiêu thức tà/n nh/ẫn, không chút nương tay.
Đẹp mắt vô cùng.
Hạ gục hết mọi người, cuối cùng anh từ từ ngẩng đầu nhìn tôi.
"Cậu cũng muốn đ/á/nh à?"
Đánh? Đánh cái gì? Đánh ở đâu?
Trên mấy thứ hình chữ nhật 1.8x2.0 kia ư?
Đùa thôi, tôi là thẳng mà.
1
Giang Thanh Bạch vẫn đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt đi/ên cuồ/ng thích chiến đấu trong mắt anh chưa hề biến mất, khóe miệng nhếch lên nụ cười háo hức.
Hoang dại, xinh đẹp.
Tôi giơ tay lên, nhe răng cười với anh.
"Không đ/á/nh."
Vẻ mặt Giang Thanh Bạch lập tức thu lại, trở lại dáng vẻ lạnh lùng khó gần.
Anh nhặt chiếc túi dưới đất lên, tùy ý dùng mu bàn tay lau khóe miệng.
Rồi mắt không liếc ngang, thẳng bước đi qua người tôi.
Như thể tôi chỉ là đống không khí vô hình.
Thật kiêu ngạo và lãnh đạm.
Nhưng tôi lại chẳng thể nổi gi/ận.
Mắt tôi hứng thú dõi theo bóng lưng anh.
Đến khi anh khuất khỏi tầm mắt, tôi mới chậm rãi mím môi.
Tính cách Giang Thanh Bạch quả nhiên đúng như lời đồn.
Lạnh lùng và chẳng dễ mến.
Nhưng mà.
Anh ta đẹp thật đấy.
2
Rời khỏi con hẻm, tôi thong thả tìm Bành Nguyên.
Hắn vừa thất tình, nhất định kéo tôi đi nhậu.
Trong quán bar, vừa nghe Bành Nguyên vừa khóc vừa gào, tôi vừa chán ngán nhấp ngụm nước lọc.
Trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Giang Thanh Bạch lúc nãy trong hẻm.
Vẻ mặt đi/ên cuồ/ng, thậm chí phảng phất khoái cảm khi đ/á/nh nhau.
Khác hẳn với hình tượng đóa hoa trên núi cao không ăn cơm trần thế.
Rõ ràng là bụi gai hoang dại mọc trên thảo nguyên.
Không hiểu sao mọi người trong trường có thể nói sai sự thật đến thế.
Tôi nghĩ về những lời đ/á/nh giá dành cho Giang Thanh Bạch.
Lạnh lùng khắc khổ, bất cận nhân tình.
Ừm... bất cận nhân tình thì đúng, còn khắc khổ...
Nghĩ đến hai chữ này, lòng tôi đột nhiên rung động.
Giang Thanh Bạch đ/á/nh nhau dữ dội thế, nhưng khuy áo hình như chẳng cái nào bung ra.
Không biết dưới lớp áo sơ mi trắng tinh tươm kia...
"Hạ Hướng An, cậu có nghe tôi nói không?"
Bành Nguyên khụt khịt, đỏ mắt trừng tôi.
"Cậu còn phải là bạn thân nhất của tôi không?
"Tôi đ/au khổ thế này, cậu lại còn đăm đắm nghĩ gì đấy?
"Khai mau! Đang nghĩ về tiểu yêu tinh nào vậy?"
Tôi nổi hết da gà vì cách diễn đạt của hắn.
Bành Nguyên thật sự say rồi.
Vừa chất vấn xong, chưa kịp tôi đáp lại, hắn đã tu tiếp ly rư/ợu rồi lại gào khóc.
"Hu hu... Cô ấy không yêu tôi!"
Tôi: "..."
Sau khi nghe hắn kể đi kể lại chuyện tình đến lần thứ mười ba, tôi không nhịn được nữa.
Giả vờ có cuộc gọi, tôi nhanh chóng chuồn khỏi quán bar.
Không khí bên ngoài trong lành đến phát khóc.
Vừa định hít thở thỏa thuê, tôi đã thấy đối diện có mấy người đang đỡ một kẻ say khướt bước ra.
3
Bọn họ dìu người kia vào con hẻm tối om bên cạnh.
Trông chẳng giống làm chuyện gì tử tế.
Nhìn vài giây, tôi chợt thấy dáng người bị dìu kia quen quen.
Đặc biệt là mái tóc dài ấy.
Chiều tối khi đ/á/nh nhau còn buộc cao gọn gàng.
Giờ đã xõa tung, khiến chủ nhân trông thật thảm hại.
Khốn kiếp, là Giang Thanh Bạch!
Tôi rủa thầm, theo bản năng chạy về phía con hẻm.
Dù sao cũng cùng trường, tôi không thể làm ngơ được.
Nhưng vừa đến cửa hẻm, tôi đã nghe thấy một tràng thét gào.
Giây tiếp theo, hai người loạng choạng chạy ra.
Vừa chạy vừa chỉ vào trong hẻm dọa dẫm:
"Mày đợi đấy!"
Tôi: "..."
Tôi giơ chân ra, hai người không kịp tránh, cùng nhau vấp ngã.
Nhưng có lẽ bị Giang Thanh Bạch đ/á/nh cho sợ.
Hai người đứng dậy chỉ liếc tôi một cái.
Rồi không nói lời nào, biến mất tăm.
Tôi thầm thương hại cho khí tiết của bọn họ.
Xoay người nghĩ "con hẻm" này chắc có trận pháp giải ấn của Giang Thanh Bạch.
Sao một ngày hai lần vào hẻm, lần nào cũng đ/á/nh nhau.
Lần nào cũng vừa hay gặp tôi.
Nghĩ đến thái độ của Giang Thanh Bạch chiều nay, tôi do dự một chút, vẫn quyết định xem tình hình anh ta thế nào.
Dù sao lúc bị dìu đi trông anh ta không ổn lắm.
Cùng lắm lại bị coi như không khí.
Không khí thì sao?
Không có không khí anh ta sống được không?
Nghĩ vậy, tôi đột nhiên cảm thấy mình rất quan trọng với anh ta, thế là yên tâm rẽ vào hẻm.
Nhưng không ngờ, ánh mắt lạnh lùng tôi tưởng tượng không xuất hiện.
Vừa vào hẻm, tôi đã cảm thấy một thân hình nóng hổi đ/âm vào ng/ực.
Tôi cứng người, gò má bị mái tóc dài quệt qua ngứa ngáy.
Giọng nói trong trẻo nhưng khàn khàn vang lên:
"Đưa tôi đến khách sạn."
Khách sạn?
Ai?
Tôi và anh ta?
Đã bảo tôi là thẳng mà.
"Cái này không ổn lắm..."
Tôi ôm anh, do dự từ chối.
Giang Thanh Bạch từ từ ngẩng đầu.
Má anh ửng hồng, đôi mắt đẹp mờ đục phủ sương m/ù.
Đa tình mà mê hoặc.
Tôi nín thở.
Giây tiếp theo, hơi thở anh phả vào cổ tôi.
"Im đi.
"Nói nữa đ/á/nh ch*t."
Được rồi.
Đến khách sạn thì đến.
Dù sao tôi cũng là thẳng.
Sợ gì chứ?
4
Tôi nhắn tin cho Bành Nguyên bảo có việc phải đi trước.
Rồi nửa đỡ nửa kéo Giang Thanh Bạch đến khách sạn.
Giang Thanh Bạch đẹp nhưng không hề thấp bé.
Chỉ là giờ người mềm nhũn, dồn hết trọng lượng lên người tôi, trông có chút yếu đuối.
Thêm mái tóc dài nữa.
Lúc làm thủ tục, ánh mắt lễ tân nhìn tôi khác hẳn.
Tôi gắng gượng vẻ mặt chính nghĩa đưa Giang Thanh Bạch về phòng, quăng lên giường.
Rồi nhảy ngay khỏi giường, một mạch chạy đến ghế sofa bên kia.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 21
Bình luận
Bình luận Facebook