Đám Đông Khẩn Cầu: Nàng Ơi Đừng Ném Tú Cầu!

Cây quạt gấp trên tay bị hắn quẳng trả lại cho Tịch Chính Khanh.

Ta bất đắc dĩ nhìn hắn.

Chỉ thấy Niết Tang đang dùng một tay túm lấy mái tóc, miệng ngậm dải buộc tóc màu lam, cố gắng buộc lại.

Thấy cảnh tượng ấy không thể nhịn được, ta liền gi/ật lấy dải lụa trong miệng hắn định giúp hắn búi tóc.

Thấy động tác của ta, Niết Tang vui sướng ngồi xổm xuống, sợ ta với không tới.

Nhưng vẫn không quên mách lẻo:

- Giản Dực cái tên khốn này bất tín bất nghĩa, đ/á/nh không lại liền gi/ật tóc ta, suýt nữa làm đ/ứt dải lụa mà nàng tặng.

- Ta đ/au lòng lắm.

- Quà nàng tặng vốn đã ít ỏi, dải lụa này còn là sinh thần lễ năm ngoái.

Ta đã hiểu - sinh nhật hắn sắp đến rồi.

Ta cẩn thận buộc cho hắn một búi tóc đuôi ngựa cao đẹp mắt.

- Không sao, đợi sau này thành thân, ngày nào ta cũng sẽ tặng ngươi dải lụa, mỗi ngày đều vấn tóc cho ngươi.

Nghe vậy, Niết Tang cười đến lộ cả lợi.

Giản Dực không cam chịu bị bỏ rơi, chen vào:

- Thế em đây? Em đây? Chị Khuynh có quà cho em không? Hắn đã có dải lụa rồi thì em không cần nữa, chị m/ua cho em mấy cái chuông nhỏ đi!

- Loại chuông có thể đan vào tóc ấy, bước một bước vang một tiếng, bước một bước một nỗi nhớ. Em muốn chị nghe thấy âm thanh là nhớ đến em, trong lòng lúc nào cũng nhớ thương em.

Ta cảm thấy không đỡ nổi.

Ân tình mỹ nhân quả thật khó tiêu!

Đáng gh/ét thay, Tịch Chính Khanh cũng chen ngang vào:

- Hai người họ đều đòi Khuynh Khuynh tặng quà, ta lại có món quà muốn tặng nàng.

Trên tay hắn bỗng xuất hiện một chiếc trâm vàng tinh xảo - đúng loại ta thích.

Đàn ông tặng trâm cài cho phụ nữ vốn đã mang ý định tình, lúc này hắn lấy ra lại càng khiến người khác thua kém.

Chỉ một câu nói đã đ/á/nh bại hai người bên cạnh.

Đang lúc không biết xử trí ra sao, phụ thân vốn đã lẻn đi từ nãy bỗng quay lại.

- Ahem, các ngươi còn chưa thành thân, chú ý chút vào! Đặc biệt là Giản Dực - hai người kia được, còn ngươi thì không!

- Lại đây ngay! Ta có chuyện cần nói rõ với ngươi!

Giản Dực bị phụ thân túm tai lôi đi, chỉ dám kêu đ/au mà không dám giãy giụa.

- Chị Khuynh chờ em nhé! Em sẽ không từ bỏ đâu!

- Nhạc phụ nhẹ tay thôi! Làm hỏng thì chị Khuynh sẽ đ/au lòng lắm! Nàng thích nhất khuôn mặt này của em mà!

- À mà cầu thêu! Chị Khuynh giữ giúp em nhé! Sau này em phải cất làm kỷ niệm, đừng để nhạc phụ cư/ớp mất!

9

Không biết phụ thân đã làm gì, Giản Dực bị người của trưởng công chúa đ/á/nh cho ngất rồi mang đi ngay trong đêm.

Ta biết hắn không thích việc ta một lần phóng cầu cưới nhiều phu quân như thế, lại còn vướng vào nhân vật quyền thế.

Điều trước là do hắn quá cổ hủ, điều sau là lo ta vướng vào thị phi mà hắn không bảo vệ được.

Nhưng ta biết, sau hôm nay hắn sẽ đồng ý.

Bởi hai kẻ nam nữ chính bị đi/ên kia sau khi tỉnh dậy đã bị ám vệ đến muộn của họ đưa đi.

Trước khi đi, chúng còn sai ám vệ gi*t cả nhà ta.

Nhưng đạn mục đã giúp ta giám sát chúng.

Vừa có động tĩnh, liền bị võ lâm cao thủ do ta bố trí bắt gọn.

Riêng nam nữ chính thì cố ý thả đi.

Hai kẻ này ng/u ngốc hơn ta tưởng, đi chơi mà dám cố ý xua đuổi ám vệ.

Có chủ nhân như vậy, đưa chúng đi đầu th/ai sớm cũng là công đức vô lượng của ta.

Đời trước chúng chỉ dựa vào thân phận quyền thế, còn ta chỉ là tiểu thư thương hộ bình thường.

[Khuynh Khuynh, lỡ chơi quá tay thì sao? Hai đứa này là nam nữ chính, không biết có vầng sáng gì không?]

[Đúng đấy, nên gi*t càng sớm càng tốt, bọn chúng rất hay th/ù h/ận.]

[Cơ Dục giờ chỉ là hoàng tử thất sủng, nhưng khi oan khuất mẹ hắn thông gian được giải, hắn sẽ thành bảo bối của hoàng đế, lúc đó khó gi*t lắm.]

Ta vốn là người không nghe khuyên, nhưng cũng biết nghe lời.

Vậy nên...

- Trước đó ở đại sảnh, ta đã thông qua vết thương của chúng mà trúng đ/ộc.

Áo tay vén lên, con rắn nhỏ ở cổ tay mở mắt.

Thân hình linh hoạt quấn quanh ngón tay ta, đầu rắn thân thiết cọ cọ.

[Hóa ra không phải vòng tay, thần kỳ quá!]

[Không phải, con rắn này sao giống chó thế? Khuynh Khuynh dùng thứ này hạ đ/ộc à?]

[Trời ạ, mọi người không nhận ra sao? Con rắn này chính là bản mệnh cổ của đại phản diện suýt gi*t nam nữ chính trong sách mà!]

Đạn mục biết khá nhiều.

Đại phản diện?

Cái cậu bé Miêu Cương hay ngại ngùng, thích đồ trang sức bạc đẹp mắt, có đôi mắt dị sắc lam ngọc - đào nhạt hiếm có, luôn che mắt bằng lụa trắng mỏng kia mà lợi hại đến thế sao?

[Khai thật đi, Khuynh Khuynh còn nuôi đàn ông hoang nào nữa?]

[Bản mệnh cổ đều đưa cho người rồi, đúng là trao cả mạng sống. Thứ này dùng để c/ứu mạng có thể khiến người ch*t sống lại.]

[Chắc là Diệp Tiên Tiên - đại phản diện đó! Mặt mũi tiên tử ngây thơ vô hại, tưởng không biết gì nhưng thuật cổ đ/ộc chơi rất lợi hại, gi*t người cực nhanh.]

[Nếu là hắn thì Khuynh Khuynh phải cẩn thận, người Miêu Cương không được phép nhập tịch. Nhưng tính cách phản diện trong sách rất quái dị, hẹp hòi.]

[Đúng vậy, nữ chính lỡ gi*t một con cổ trùng của hắn, hắn liền truy sát nam nữ chính suốt mười năm khiến chúng ăn không ngon ngủ không yên.]

Điểm này ta rất tán đồng.

Như lúc này, hắn hẳn đang trốn trong bóng tối cách ta không quá năm mươi mét.

Chỉ đợi ta gọi tên.

Nhưng ta còn chính sự chưa xử lý, chưa vội dỗ chó con.

Tiếng gõ cửa vang lên, ta theo quản gia đến mật thất sau núi giả.

Tên ăn mày ban ngày đang bị trói trên giá hành hình, thân thể đầy thương tích.

Gân chân tay bị ch/ặt đ/ứt, xươ/ng bả vai bị đ/âm thủng, khuôn mặt ưa nhìn dưới lớp bùn đã bị cào nát.

Đặc biệt giữa hai đùi hắn m/áu me be bét, rõ ràng đã bị thiến gọn.

Quản gia cung kính dâng roj gai sạch sẽ để ta trút gi/ận.

- Tiểu thư, đã tra ra rồi. Tên ăn mày này xuất hiện ở hiện trường phóng cầu của tiểu thư là do có người cố ý đưa vào.

10

Nói đến đây, giọng quản gia đầy phẫn nộ:

- Kẻ đó chính là ả đàn bà tự xưng Thất vương phi, nói thương hại tên ăn mày không xin được đồng nào nên giúp hắn lẻn vào hiện trường phóng cầu.

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 17:48
0
26/01/2026 17:48
0
09/02/2026 09:41
0
09/02/2026 09:36
0
09/02/2026 09:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu