Cứu Rỗi và Vực Thẳm

Cứu Rỗi và Vực Thẳm

Chương 4

07/02/2026 08:12

Tảng sáng, Tạ Minh Dịch gọi điện cho tôi, tôi không bắt máy.

Hắn lại nhắn tin: [Anh không đồng ý ly hôn.]

Tôi đã gửi cho Tạ Minh Dịch đơn ly hôn từ sáng hôm qua.

Nếu thuận lợi ly hôn dân sự thì quá tốt.

Không được, sẽ kiện ra tòa.

Hôm sau, bố mẹ tôi tìm đến nhà.

Họ gọi điện: "Bố mẹ ở nhà, Minh Dịch cũng đây, con mau về. Có nhà không ở? Còn bỏ đi? Thành cái thể thống gì?"

Đến giờ họ vẫn chưa hỏi một câu, tại sao tôi muốn ly hôn.

Nỗi uất ức trong lòng mãi không tan.

Tôi lạnh lùng đáp: "Hai người nên hiểu rõ, người chu cấp cho các vẫn luôn là tôi, số tiền này ngay cả Tạ Minh Dịch cũng không đồng ý chi. Nếu tôi tiếp tục ở bên hắn, sớm muộn cũng bị thuyết phục thôi."

9.

Tạ Minh Dịch từng nói: "Trên đời này, muốn sống thuận lợi thì đạo đức đừng quá cao."

Tôi gặp hắn năm mười sáu tuổi.

Lúc ấy là thời kỳ khốn khó nhất của tôi.

Ngày ngày chỉ có màn thầu, cơm trắng với dưa muối từ nhà mang theo.

Gói mì 5k là bữa sang, tôi ăn sạch cả nước lèo.

Mẹ tôi tự hào nhất vì tôi biết tiết kiệm.

"Vấn Tinh nhà tôi thương bố mẹ lắm, đưa ba chục ngàn dùng được cả tuần."

Chỉ vì ánh mắt tự hào ấy, tôi suýt ch*t đói.

Giữa cảnh đói khát ấy, tôi nhặt được một chiếc ví.

Bên trong đầy tiền mặt, năm nghìn.

Nếu giấu đi số tiền này, không chỉ no bụng, những năm cấp ba còn lại của tôi sẽ đủ ăn đủ mặc.

Nhưng nó quá nhiều.

Giá chỉ là hai chục, năm chục, tôi đã không ngần ngại bỏ túi.

Nhưng nó lại là năm nghìn.

Với tôi là cả gia tài, với người khác biết đâu là tiền c/ứu mạng?

Tôi không dám giữ.

Thở dài, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc ví, cuối cùng quyết định mang nộp.

Không ngờ có người đã theo tôi từ nãy, từ sân vận động đến tòa nhà học, từ tầng một lên tầng ba.

Khi sắp tới phòng giáo vụ, hắn lên tiếng: "Này, ví của tôi đấy, trả lại cho tôi được không?"

Về sau, tôi từng hỏi Tạ Minh Dịch: "Nếu lúc đó tôi giấu ví, anh sẽ làm gì?"

Hắn không ngẩng đầu.

"Em không làm thế."

Khẳng định chắc nịch.

Hắn nói biết rõ về tôi, học sinh xuất sắc nhất khối, được tuyển thẳng, miễn toàn bộ học phí, còn có trợ cấp sinh hoạt.

"Em hẳn còn có học bổng, tiền đâu?"

"Bố em g/ãy chân."

Bố là lao động chính, mẹ không có khả năng xử lý việc gì.

Mọi gánh nặng đ/è lên vai tôi.

Tôi chỉ có thể tiết kiệm từ chính mình.

Thế là Tạ Minh Dịch bảo tôi: "Muốn sống thuận lợi thì đạo đức đừng quá cao."

"Thẩm Vấn Tinh, trước hết em phải sống cho chính mình, bản thân em mới là quan trọng nhất."

Hắn dắt tôi, kéo tôi thoát khỏi mặc cảm tội lỗi mà bố mẹ gieo vào lòng.

Nếu không gặp Tạ Minh Dịch, tôi đã không phải là tôi của hôm nay.

Nhưng không có nghĩa tôi phải chịu đựng mọi chuyện.

Tạ Minh Dịch rõ ràng đã hứng thú với Đồ Tùng Tùng.

10.

Tạ Minh Dịch mang theo đơn ly hôn tìm tôi.

"Em thật sự muốn thế?"

"Rốt cuộc anh đã làm gì khiến em nghĩ chúng ta phải đến bước này?"

Từ lúc quyết định ly hôn đến giờ, lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào hắn.

"Cô gái bỏ th/uốc, vụ án của cô ta hình như bị hủy. Một phần vì Đồ Tùng Tùng không truy c/ứu, phần khác hình như có người can thiệp. Người đó là anh đúng không?"

Tạ Minh Dịch nhíu mày.

"Sao em phải khắt khe thế?"

Tôi cười lạnh.

"Anh không thấy sao, tất cả đều do Đồ Tùng Tùng gi/ật dây?"

Tạ Minh Dịch im lặng.

Khoảnh khắc đó tôi biết, hắn không những biết mà còn biết từ lâu.

Tôi ngả người ra ghế.

"Ly hôn đi, tôi không muốn chúng ta phải ra tòa."

Tạ Minh Dịch đứng phắt dậy.

"Tại sao cô ấy làm thế? Em đã nghĩ tới chưa?"

"Thẩm Vấn Tinh, em thật sự không thấy có lỗi sao?"

"Bố Đồ Tùng Tùng, mẹ Đồ Tùng Tùng, một người mất việc ở trường, một người bị tước giấy phép hành nghề vĩnh viễn, em dám nói không phải do em giở trò?"

Đồ Tùng Tùng vốn có gia đình êm ấm.

Cô ta mở cửa hàng nhỏ nhờ bố mẹ hỗ trợ.

Nhưng hai năm trước, bố mẹ cô ta lần lượt bị tố cáo.

Mẹ nhận phong bì khủng, bố quấy rối bệ/nh nhân vị thành niên.

Chỉ một lúc, họ đều mất việc.

N/ợ nhà, n/ợ xe đ/è xuống.

Chưa đầy vài tháng họ đã phải b/án xe b/án nhà.

Cũng không còn khả năng chu cấp cho Đồ Tùng Tùng.

"Tôi tố cáo sự thật, có điều gì sai?"

"Vậy em thừa nhận rồi?"

"Nói thật thì có gì không dám nhận?"

"Nhưng em dám nói không phải để trả th/ù?"

Tôi đ/ập bàn đ/á/nh rầm.

"Tôi trả th/ù cô ta đấy, sao nào? Năm đó cô ta làm chuyện như thế với tôi..."

"Đủ rồi!" Tạ Minh Dịch ngắt lời.

"Thẩm Vấn Tinh, chuyện đã qua bao năm, lúc đó các em còn nhỏ, chưa đủ chín chắn, không thể bỏ qua sao? Để rồi bao năm sau em vẫn phải trả đũa? Em không thấy mình đ/áng s/ợ sao?"

Tôi tưởng có thể nói chuyện với hắn.

Quả nhiên, trên đời không ai thực sự thấu hiểu nhau.

Tôi thả lỏng người ngồi xuống.

"Tôi sẽ kiện ly hôn."

"Giờ thì mời anh đi."

11.

Tạ Minh Dịch nói: "Khỏi cần."

"Em muốn ly hôn phải không? Được, vậy ly hôn!"

Hắn ký vào đơn ly hôn ngay trước mặt tôi.

Ném bút xuống, quay đi không ngoái lại.

Tôi cầm tờ đơn lên, nhìn nét chữ hắn dưới ánh đèn.

Uất khí đọng trong ng/ực bấy lâu cuối cùng cũng tan đi đôi phần.

Hôm đến văn phòng hộ tịch, Tạ Minh Dịch và Đồ Tùng Tùng đi cùng nhau.

Cô ta vừa thấy tôi đã khóc.

"Vấn Tinh, xin lỗi, đều tại tôi, là lỗi của tôi."

Tôi lạnh nhạt nhìn cô ta.

"Biết không, lúc đẹp nhất của cô là khi quỳ trước mặt tôi lạy như tế sao."

Mặt Đồ Tùng Tùng đờ ra.

Tôi quay người bước đi vài bước, rồi ngoảnh lại.

"À mà, Tạ Minh Dịch chưa nói với cô sao? Những chuyện tôi trả th/ù, cô trả th/ù, hắn đều biết cả rồi."

Danh sách chương

5 chương
26/01/2026 16:32
0
26/01/2026 16:32
0
07/02/2026 08:12
0
07/02/2026 08:08
0
07/02/2026 07:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu