Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Anh… Sấm chớp rồi, để em đón anh về nhà nhé, em ôm anh thì anh sẽ không sợ nữa.”
Tôi gần như vô thức siết ch/ặt bàn tay đang nắm trong lòng bàn tay mình.
Tôi chưa thấy rõ toàn cảnh câu chuyện, nhưng tôi không muốn buông tay Ngọc Tịch Thần.
Tôi chỉ là kẻ ngoài cuộc không có tư cách lên tiếng, nhưng khi thấy Ngọc Tịch Thần bị oan ức, lòng tôi quặn thắt.
Ánh mắt chàng lấp lánh nước, chỉ là giọt lệ chưa rơi.
Tiếng nức nở khẽ khàng hòa cùng lời c/ầu x/in yếu ớt trong đêm mưa.
“Anh…”
Ánh đèn rọi sáng bóng người co ro giữa màn mưa, từ chiếc xe đỗ xa có chàng trai chạy đến. Chiếc dù che nghiêng một góc, lộ ra gương mặt giống Ngọc Tịch Thần đến sáu phần.
Trẻ trung, non nớt, tràn đầy sức sống.
Chiếc ô của chàng trai che lên đầu Tưởng Tố Chu.
Ngọc Tịch Thần tắt máy.
Cuộc giằng co ngoài cửa sổ vẫn tiếp diễn.
Tưởng Tố Chu đẩy chiếc ô cùng vòng tay ôm của người kia ra xa.
Anh ta gọi đi gọi lại số của Ngọc Tịch Thần, giai điệu dịu dàng, ngây thơ và xúc động vang khắp căn phòng.
Khoảng cách giữa Ngọc Tịch Thần và Tưởng Tố Chu gần mà xa.
Gần đến mức Tưởng Tố Chu chỉ cần quay đầu là thấy Ngọc Tịch Thần đang lặng lẽ nhìn mình.
Xa đến mức anh ta chẳng buồn quay lại, cho đến khi rời đi.
Tiếng sấm nhỏ dần, tia chớp x/é toạc màn đêm.
Mưa vẫn trút xuống.
Cơn mưa rào ngoài cửa sổ, trận mưa giông trong lòng Ngọc Tịch Thần, cùng hạt mưa bụi trong đôi mắt ấy.
Đã khơi dậy cơn địa chấn trong tim tôi.
Tôi vẫn luôn nghĩ, chàng sống trong hạnh phúc.
Tôi khom người xuống, ngước nhìn chàng từ vị trí thấp hơn nửa cái đầu.
Hoa diên vĩ nở rộ bên cổ chàng, chú bướm hôn lên đôi mày thanh tú.
Tôi giơ tay định lau đi nỗi buồn của chàng, nhưng chàng nghiêng đầu né tránh.
6
Chàng soi gương rất lâu.
Tôi lo sợ chàng không hài lòng.
“Chỗ nào cần chỉnh sửa cứ nói nhé.”
“Đây chỉ là bản vẽ màu thôi, sắc độ sẽ đậm hơn. Khi xăm chính thức, màu sẽ trong và mềm mại hơn. Tôi sẽ thêm độ sáng tối để hoa lá, đặc biệt là cánh bướm có chiều sâu.”
Chàng đặt tấm gương xuống.
Tâm trạng đã ổn định trở lại.
“Vậy là đẹp lắm rồi.”
Thực ra chẳng đẹp như vậy đâu, dù có chỉnh sửa tinh xảo đến đâu cũng không thể so được với vẻ hoàn mỹ vốn có của chàng.
“Bản thiết kế tuyệt vời như thế này, nói đến tiền thì thật tục. Nhưng cậu cứ báo giá đi, để xem tôi có đủ khả năng chi trả không.”
“Nếu không đủ…” Chàng cười, giọng đùa cợt. “Tôi viết giấy v/ay trước, sau này trả lại.”
Tôi vội vã khoát tay.
“Thật sự không cần tiền đâu.”
“Không cần anh trả.”
Tôi ngẩng đầu, gặp ánh mắt chàng.
“Được anh chọn lựa, đó chính là ý nghĩa lớn nhất của sự tồn tại này.”
Trong cửa hàng chỉ còn một chiếc ô.
Chúng tôi trao đổi số liên lạc.
Hẹn ngày xăm chính thức.
Tôi không tiễn chàng.
Nếu tiễn, sợ rằng tôi sẽ không nỡ để chàng đi.
Tắt đèn, đóng cửa tiệm.
Đêm đã khuya, trên đường lái xe về nhà.
Lại gặp Ngọc Tịch Thần bên vệ đường.
Chiếc áo choàng mỏng không đủ chống chọi cơn gió đêm thu, một tay chàng che ô, tay kia kéo vali.
Từ lúc nào có vali vậy?
Lúc đến tôi không thấy, lúc đi tôi không dám nhìn.
Tôi dừng xe, hạ kính, ngăn cách bởi màn mưa mỏng.
“Anh đi đâu, em tiễn nhé.”
Chàng thoải mái lên xe, tôi bật hết công suất máy sưởi.
“Chỉ cần khách sạn nào gần đây cũng được.”
Tôi chớp mắt, cố hỏi thật tự nhiên.
“Hai người cãi nhau rồi, hay từ nay không về nữa?”
Vô lăng trong tay tôi siết ch/ặt.
Chàng trả lời không chút do dự.
“Không về nữa, ngày mai sẽ đi tìm nhà.”
Tôi lái xe đưa người về khu mình ở.
Liều lĩnh đến mức chính tôi cũng sợ.
“Bạn cùng phòng của em vừa chuyển đi, còn trống một phòng, anh muốn ở ghép không?”
Nói dối đấy, căn hộ là của tôi, chỉ hơi nhỏ thôi.
“Em rất sạch sẽ, không làm phiền anh đâu. Em còn biết nấu ăn, dọn dẹp cũng không cần anh động tay.”
Điều này là thật.
“Với lại như thế em còn có thể quan sát tình trạng lên màu da của anh, em còn có thể xăm hình cho anh tại nhà…”
Nói đến mức chính tôi cũng thấy mình như kẻ buôn người.
Ngọc Tịch Thần bên cạnh không động đậy, lặng lẽ nhìn những ánh đèn còn thức trong đêm.
Như một lời từ chối không lời.
“Thôi, em đưa anh đến khách sạn vậy.”
“Tiền thuê có tính không?”
Mắt tôi sáng rực.
“Không.”
Chàng khẽ cười, với tay mở cửa xe.
“Ở miễn phí thì không được.”
Tôi với tay nắm lấy vạt áo choàng chàng.
“Vậy có tính đi, anh cứ tùy ý.”
Thành công dẫn người về nhà.
Tôi mừng vì sáng nay vừa dọn dẹp xong.
Nụ hoa nhài cũng đã nở.
Căn phòng sạch sẽ ngập hương thơm ngát của hoa nhài.
Chàng hỏi tôi tùy hứng.
“Cậu thích hoa nhài lắm nhỉ?”
Tôi gật đầu.
“Rất thích.”
Đã thích nhiều năm rồi.
7
Dọn dẹp đơn giản phòng phụ xong.
Tôi nhường phòng chính cho Ngọc Tịch Thần, không gian rộng hơn, cửa sổ hướng công viên, bốn mùa đều có cảnh đẹp ngắm.
Chàng lau tóc bước ra từ phòng tắm, tôi đã dọn dẹp mọi thứ ngăn nắp.
Quá bất ngờ, tôi không chuẩn bị đủ đồ dùng.
Chỉ có thể cố gắng dành cho chàng những gì tốt nhất, những thứ chàng thích.
“Đào Nhiên.”
“Hửm?”
Chàng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khẳng định.
“Cậu biết tôi.”
Tôi không định giấu Ngọc Tịch Thần.
“Vâng, em biết.”
8
Năm mười sáu tuổi.
Lần đầu tiên tôi gặp Ngọc Tịch Thần.
Là lúc tôi bế tắc nhất.
Mẹ qu/a đ/ời, bố dượng đuổi tôi ra khỏi nhà.
Màu nước vấy đầy người tôi.
Quần áo, sách vở, bản vẽ của tôi bay tứ tung như tuyết.
“Mẹ mày ch*t rồi, còn mong tao nuôi à?”
“Có tay có chân, tự ki/ếm ăn được rồi.”
Hắn giẫm lên bản vẽ của tôi.
“Chỉ có mẹ mày mới tốn tiền cho mày học mấy thứ vô dụng này.”
Tôi khẩn khoản nài xin.
“Chỉ cần cho cháu học hết cấp ba thôi.”
“Cháu sẽ viết giấy v/ay, sau này trả lại.”
Đại học có thể xin v/ay, mười tám tuổi trưởng thành tôi có thể đi làm thêm.
Nước mắt hòa cùng màu vẽ, cả người tôi thảm hại và nực cười.
Ngọc Tịch Thần xuất hiện ngay lúc đó.
Đầu tiên là mùi hương hoa nhài trên người chàng.
Chàng kéo tôi đứng dậy, khẩu trang che khuất nửa gương mặt.
Chỉ lộ đôi mắt lấp lánh dịu dàng và vầng trán cao láng mịn.
Cổ áo sơ mi trắng cài một nhánh hoa nhài nở rộ thơm ngát.
Chương 7
Chương 10
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook