Đứa Trẻ Xấu Xí

Đứa Trẻ Xấu Xí

Chương 11

03/02/2026 07:02

Dương Du vẫn cười trên môi, nhưng trong mắt đã ngập tràn nước mắt, giọng nói ngắt quãng không thành câu.

"Hồi nhỏ, em và anh giành đồ ăn, giành đồ chơi, bố mẹ đều nhường em hết. Em... em rõ ràng cũng là con của bố mẹ như anh..."

Bố tôi mệt mỏi phẩy tay: "Mấy thứ vặt vãnh ấy, nhường con gái cũng chẳng sao. Con gái mà, chiều chuộng chút cũng được. Nhưng gia nghiệp cả đời bố vất vả gây dựng, con đừng mơ tưởng nữa."

"Bố mẹ vất vả sắp xếp cho con học nghệ thuật cũng vì lý do đó."

Suốt thời gian qua, kể cả tôi, mọi người đều nghĩ họ là những bậc cha mẹ "đạt chuẩn".

Dù có lơ là tôi chút ít, ít nhất họ cũng cho tôi ăn no mặc ấm. Còn với Dương Cẩn và Dương Du, họ hết mực quan tâm.

Mời gia sư giỏi nhất về kèm cặp.

M/ua đồ chơi đắt tiền nhất.

Thậm chí, đưa Dương Du đi học nghệ thuật, ném mấy chục triệu học phí mà không chớp mắt.

Nhưng tất cả hóa ra lại ẩn chứa nguyên nhân khác.

Cho con trai học kinh doanh, con gái học dẫn chương trình, không phải để ủng hộ ước mơ, mà để đảm bảo con gái không dòm ngó "gia nghiệp" của họ.

Nét mặt Dương Du méo mó.

"Con cứ tưởng bố mẹ thương con lắm!"

"Tại sao? Cùng là m/áu mủ ruột rà, lại còn là sinh đôi, sao phải đối xử khác biệt?"

Có lẽ lớp vỏ ngụy trang cuối cùng đã bị x/é toạc, mẹ tôi cũng chẳng buồn giả vờ nữa.

"Con à, bố mẹ thương con thật, nhưng con không thể so với anh con được."

"Con được như hôm nay cũng là nhờ anh con đấy. Con nhìn Tiểu Kha, rồi nhìn lại mình thì biết, bố mẹ đã đối xử với con quá tốt rồi. Con nên biết đủ."

Bà dùng giọng điệu bình thản nhất để nói lời tà/n nh/ẫn nhất.

Mặt Dương Du trắng bệch.

Khác tôi - kẻ từng ngày lớn lên trong sự chán chường và đ/au đớn vì gia đình.

Hai mươi bảy năm qua, cô ấy luôn là công chúa được bố mẹ nâng niu trên tay.

Xinh đẹp, thông minh, kiêu hãnh, tự tin. Tràn đầy tôn trọng với cha mẹ. Anh trai sinh đôi thì tình thâm cốt nhục.

Cuộc sống cô chỉ toàn yêu thương dễ dàng có được. Chưa từng nếm trải mùi vị "thờ ơ".

Nhưng sự thật hé lộ, hóa ra cô chỉ nhận được thứ yêu thương "ban phát" từ cha mẹ.

Con đường đời cô đi, đều là để phục tùng cho sự sắp đặt của cha mẹ dành cho đứa con khác.

Bị tổn thương bởi người mình yêu thương nhất, mới là nỗi đ/au tột cùng.

Lúc này với Dương Du, đúng là thảm họa diệt vo/ng.

Cuộc đời rực rỡ hoàn hảo, niềm tin thuần khiết trung thành, trong chớp mắt sụp đổ tan tành.

Dương Du khóc thét bỏ chạy khỏi nhà.

Suốt thời gian qua, tôi dành cho cô ấy những cảm xúc phức tạp. Có ngưỡng m/ộ, có gh/en tị, và chút ít... h/ận th/ù.

Nhưng giờ, tôi thương cảm cho cô ấy.

Tôi liếc nhìn bố mẹ đang "gi/ận con không thành tài" và "thương cho roj cho vọt" với Dương Cẩn.

Thầm nghĩ: "Bố mẹ ơi, lần này con thực sự phải rời xa hai người mãi mãi rồi."

Và tôi đoán, Dương Du cũng sẽ rời bỏ các người thôi.

...Khi các người chia con đẻ thành ba bảy loại, hẳn đã nghĩ tới ngày này.

Mùa tốt nghiệp, tôi là người đầu tiên ký xong hợp đồng ba bên, một trong những sinh viên nhận được cơ hội việc làm đáng mơ ước nhất khóa, đồng thời là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp.

Còn Lâm Bạch Lộ, video của cô ấy nổi như cồn, thậm chí được đài truyền hình mời phỏng vấn.

Lâm Bạch Lộ rủ tôi đi cùng.

Lúc chờ thu hình, chuyên viên trang điểm tò mò hỏi tôi: "Tên em là chữ 'Kha' trong A Kha của Lộc Đỉnh Ký à? Có ý nghĩa gì vậy?"

Tôi mỉm cười.

"Kha là loại đ/á cứng hơn ngọc."

Có lẽ, tôi là một hòn đ/á lì lợm.

Thuở tạo hóa sinh ra tôi, có lẽ tôi chẳng sánh bằng những viên ngọc quý kiêu sa.

Nhưng làm hòn đ/á cũng có cái hay riêng.

Ít nhất có thể không sợ mưa gió, kiên cường bất khuất.

Mãi đến lúc lên sân khấu, tôi mới hiểu vì sao Lâm Bạch Lộ muốn đưa tôi đi cùng.

Bởi vì người dẫn chương trình hôm nay là người tôi quá đỗi quen thuộc.

Chị gái tôi, Dương Du.

Tôi gi/ật mình trước dáng vẻ của cô ấy.

Chưa đầy nửa năm, cô g/ầy gò teo tóp. Nét mặt thoáng chút cay đắng chán đời.

Gặp tôi, cô ấy cũng sửng sốt.

Chắc hẳn không ngờ đứa em x/ấu xí lẽo đẽo theo sau ngày nào, giờ cũng có ngày tỏa sáng.

Dương Du đọc kịch bản.

"Video của hai bạn được các đài truyền thông đăng tải rộng rãi, nhận được đ/á/nh giá cực kỳ cao."

"Đâu là cơ duyên khiến hai bạn quyết định hóa thân cho người qua đường như vậy?"

Lâm Bạch Lộ ra hiệu để tôi trả lời.

"Bởi chúng tôi muốn trao cơ hội tỏa sáng giữa đám đông cho tất cả những người có ngoại hình bình thường."

"Rất nhiều lúc, người đẹp tự nhiên có hào quang; còn những ai không xinh đẹp, sẽ bị thờ ơ một cách tà/n nh/ẫn."

"Như tôi, tôi là đứa con x/ấu xí nhất nhà, nên cũng ít được cưng chiều nhất."

"Anh chị tôi có thể thoải mái làm nũng bố mẹ, còn tôi thì không. Dù ốm đ/au cũng bị mẹ bắt nhịn. Cùng là con ruột mà không được công bằng, nỗi đ/au này chỉ người trong cuộc mới hiểu."

Khán giả dưới sân khấu xôn xao.

"Nhưng giờ tôi không bận tâm nữa rồi."

Tôi bình thản nhìn thẳng Dương Du: "Vì tôi đã bước ra khỏi gia đình nguyên sinh. Tôi gặp được bạn tốt, cũng gặp được người yêu tuyệt vời. Tương lai, tôi còn sẽ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình."

"Vì vậy, họ không yêu tôi cũng không sao. Tôi có khả năng yêu thương chính mình thật tốt."

Khi chương trình kết thúc, Dương Du tìm tôi trong phòng trang điểm.

Kể từ lần đại náo đó, cô ấy đã dọn ra khỏi nhà.

"Tiểu Kha, chị có chuyện muốn nói với em..."

Trên gương mặt xinh đẹp được tô điểm tinh tế của Dương Du, lần đầu hiện lên vẻ hối lỗi.

"Xin lỗi em. Chị đã không nhận ra em phải chịu đựng những tổn thương này. Nhưng giờ chị hiểu rồi. Vì chị và em giờ đây giống nhau, đều không nhận được sự coi trọng của bố mẹ."

"Nhưng tại sao họ lại thiên vị, tại sao không yêu chúng ta? Không nhìn xem Dương Cẩn giờ đúng là thứ bùn không trát nổi tường..."

Nghe từ "thiên vị" từ miệng Dương Du, thật thú vị.

Tôi ngắt lời cô ấy: "Chị à, sự thiên vị kiểu này, chị mới chỉ vừa nếm trải gần đây, còn em đã trải qua hai mươi mốt năm rồi."

"Khi em ốm đ/au không được bố mẹ quan tâm, chị làm ngơ."

"Khi em làm thêm bị lừa, chị chế nhạo. Khi em tự ti về ngoại hình, chị còn đ/âm d/ao vào nơi yếu đuối nhất của em."

"Chị chỉ từ kẻ bạo hành trở thành nạn nhân thôi. Em không thể đồng cảm với chị, và em cũng không muốn gặp chị nữa."

Dương Du há hốc miệng, như muốn biện minh.

Nhưng tôi không muốn nghe.

Cũng trong lúc này, tôi chợt nhận ra mình đã lâu không còn gh/en tị với Dương Du nữa.

Từ nhỏ, tôi đã gh/en tị cô ấy xinh đẹp, được mọi người yêu mến.

Tôi cũng gh/en tị khi mẹ tô phấn mắt lấp lánh cho cô ấy, rồi ân cần dặn dò: "Lát nữa lên sân khấu biểu diễn đừng có run nhé."

Khi cô ấy nhận giải, mẹ còn dịu dàng động viên: "Tiểu Du làm tốt lắm."

Tôi từng vô số lần nghĩ, nếu mình cũng xinh đẹp như chị, liệu cuộc đời có dễ dàng hơn?

Nhưng đời người không có đường tắt.

Con đường tôi chọn cho mình, cũng tốt đẹp lắm rồi.

Tôi nhẹ nhàng đẩy Dương Du ra, vẫy tay với người đứng đằng xa.

Ở đó, Tô Duyệt ôm bụng bầu đang trò chuyện với Lâm Bạch Lộ. Tô Hành Tri cầm máy ảnh nở nụ cười với tôi.

Mỗi người đều vui mừng vì thành tựu của tôi.

Họ mới là gia đình tôi tự chọn.

Dù không cùng huyết thống, nhưng trái tim chúng tôi đồng điệu.

Từ giây phút này, quá khứ u tối của tôi không còn quan trọng nữa.

Bởi vì, tôi chắc chắn sẽ có tương lai rực rỡ chói lọi.

Tôi nhếch mép cười, thư thái nói với Dương Du: "Chị à, tạm biệt nhé."

"Em phải đi gặp bạn bè rồi. Chị xem kìa, họ đang đợi em đó."

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
03/02/2026 07:02
0
03/02/2026 07:01
0
03/02/2026 07:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu