Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
02/02/2026 09:59
Tôi cầm d/ao gọt hoa quả, khéo léo bổ quả sầu riêng. Mùi thơm ngọt ngào lập tức lan tỏa khắp phòng bệ/nh. Hạc Kiêu nhíu mày chau thành hình chữ Xuyên. Nhưng anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ mở rộng cửa sổ.
Tôi bóc một miếng to nhất đưa trước mặt anh:
- Nếm thử không?
- Không ăn. - Anh quay mặt đi như đứa trẻ hờn dỗi.
- Chỉ một miếng thôi, ngon lắm.
Tôi dỗ dành anh như đang nịnh Sui Sui. Anh vẫn làm thinh.
Tôi liền cầm thẳng miếng sầu riêng nhét vào miệng anh. Cả người anh đờ ra. Mắt trợn tròn như chuông đồng. Vẻ mặt muốn nhổ ra lại không dám, như sắp phải hy sinh khiến tôi bật cười ha hả.
- Hứa Gia Ngôn!
Anh nghiến răng gọi tên tôi. Mặt đỏ bừng không biết vì gi/ận hay ngượng. Tôi cười một hồi lâu mới thôi.
Nhìn anh lúc này, bỗng thấy những ngày tháng này thật đẹp. Như thể chúng tôi chưa từng chia ly. Những cãi vã, im lặng, tổn thương năm nào dường như tan chảy trong hơi ấm căn phòng bệ/nh nhỏ bé này. Chỉ còn lại hình bóng thân quen và ăn ý nhất của đôi ta.
10
Nửa tháng Hạc Kiêu nằm viện là quãng thời gian yên bình nhất của tôi trong ba năm qua. Chúng tôi như trở về thuở mới cưới. Tôi chăm sóc anh, anh nương tựa tôi. Chúng tôi nói với nhau rất nhiều. Chuyện Sui Sui lớn khôn, chuyện ba năm qua, cả dự định tương lai. Nhưng cả hai đều mặc nhiên không nhắc đến hai chữ "tái hôn". Có những điều không cần nói rõ. Hành động mạnh mẽ hơn lời nói.
Chân Hạc Kiêu hồi phục rất tốt. Bác sĩ nói anh có thể xuất viện về nhà dưỡng thương. Ngày ra viện, Chu Tề và đồng đội lái xe quân đội đến đón. Xe dừng trước khu nhà tôi. Hạc Kiêu chống nạng, nhất quyết đưa hai mẹ con tôi lên lầu.
- Chân anh không tiện, đừng lên nữa. - Tôi nói.
- Không sao.
Anh vẫn kiên quyết. Đành phải đỡ anh từng bước leo thang. Tầng ba không cao nhưng chúng tôi đi rất lâu.
Đến cửa, tôi lấy chìa khóa mở cửa:
- Vào ngồi chút đi.
- Không. - Anh lắc đầu - Anh phải về đơn vị làm thủ tục.
- Vậy thì...
- Anh đi đây.
Anh nhìn tôi một cái thật sâu rồi quay lưng, chống gậy từng bước xuống cầu thang. Bóng lưng cô đ/ộc khiến lòng tôi chợt trống hoác.
- Bố ơi!
Sui Sui bất ngờ chạy ra ôm ch/ặt chân Hạc Kiêu:
- Bố đừng đi!
Giọng bé nghẹn ngào. Hạc Kiêu đứng ch*t trân. Anh quay lại nhìn con rồi nhìn tôi. Ánh mắt ngập tràn giằng x/é và lưu luyến.
Tôi bước tới kéo Sui Sui sang một bên:
- Sui Sui ngoan, bố phải đi làm, mình không được làm phiền bố.
- Nhưng... con muốn bố ở cùng với mình. - Sui Sui ngẩng mặt nhìn tôi rồi nhìn Hạc Kiêu - Mẹ ơi, mình với bố vẫn là một nhà, đúng không ạ?
Lời nói ngây thơ của trẻ con như chìa khóa mở cánh cửa mà cả hai chúng tôi đều tránh chạm tới. Tôi nhìn Hạc Kiêu. Anh cũng đang nhìn tôi. Ánh mắt anh nồng ch/áy như muốn th/iêu đ/ốt tôi.
- Hứa Gia Ngôn.
Anh gọi tên tôi, giọng trầm đặc:
- Em có nguyện ý... cho anh thêm một cơ hội nữa không?
Em có nguyện ý... một lần nữa trở thành người nhà của anh không?
Anh không nói "tái hôn". Anh nói "người nhà". Hai từ ấy nặng hơn bất kỳ lời hứa nào. Tôi nhìn anh, nhìn nét căng thẳng và hy vọng trong mắt anh. Nhìn sợi tóc bạc lấp ló ở mai tóc. Nhìn vẻ ngốc nghếch khi anh ngã từ tường vì câu nói của tôi. Nhìn bức thư anh viết cho đứa con chưa chào đời.
Tôi cười. Nước mắt lăn dài.
Tôi gật đầu, gật thật mạnh.
- Em nguyện ý.
Ánh mắt Hạc Kiêu bừng sáng. Thứ ánh sáng rực rỡ tôi chưa từng thấy. Anh vứt gậy chống, bước tới ôm ch/ặt lấy tôi và Sui Sui. Vòng tay anh vẫn ấm áp và vững chãi như thuở nào. Như bến đỗ che chở những phong ba.
- Cảm ơn em.
Anh thì thầm bên tai tôi.
- Cảm ơn em vẫn còn muốn nhận anh.
- Đồ ngốc.
Tôi áp mặt vào bờ vai rộng của anh. Mọi tủi hờn và chờ đợi giờ đây đã tìm được bến đỗ.
Ngày hôm sau trời nắng to. Hạc Kiêu đến từ sớm. Trên tay cầm sổ hộ khẩu. Cuốn sổ của tôi vẫn luôn ở bên tôi. Còn cuốn của anh, chẳng biết từ lúc nào đã được anh lấy từ căn nhà khu gia binh.
- Đi thôi.
Anh nói.
- Đi đâu? - Tôi cố ý hỏi.
- Đến nơi có thể khiến chúng ta lại thành người nhà.
Anh chớp mắt với tôi. Lần đầu tiên tôi phát hiện người đàn ông ít cười này cũng có lúc... tinh nghịch thế.
Chúng tôi tay trong tay đến cục dân sự. Vẫn là nơi này ba năm trước. Nhân viên thấy chúng tôi đều ngớ người:
- Ôi, hai người lại tới nữa à?
Hạc Kiêu siết ch/ặt tay tôi, cười rạng rỡ:
- Đồng chí, chúng tôi đến làm thủ tục tái hôn.
Giọng anh vang rõ, kiên định như lời tuyên thệ. Tôi nhìn anh, lòng ngập tràn thứ gọi là hạnh phúc.
Ba năm trước, nơi này tôi ký vào đơn ly hôn, tưởng cuộc đời chỉ còn màu xám. Ba năm sau, trở lại nơi ấy ký đơn kết hôn, tôi biết cuộc đời mình mới thực sự bắt đầu.
Bước ra khỏi cục dân sự, nắng vàng rực rỡ. Hạc Kiêu bế tôi xoay mấy vòng liền:
- Hứa Gia Ngôn, giờ em là của anh rồi. Cả đời này đừng hòng chạy đi đâu nữa.
- Ai mà biết được ai sẽ là người chạy.
Tôi cười ôm lấy cổ anh. Hai chúng tôi như đôi kẻ ngốc, trước cửa cục dân sự cười ngả cười nghiêng.
Đằng xa, Sui Sui vỗ tay cổ vũ:
- Bố mẹ phải mãi mãi bên nhau nhé!
Chắc chắn rồi. Lần này là mãi mãi.
11
Chúng tôi không công bố rộng rãi. Chỉ báo tin cho hai bên gia đình. Mẹ tôi khóc tức tưởi trong điện thoại, không ngừng nói: "Về là tốt rồi, về là tốt rồi". Bố mẹ Hạc Kiêu hôm sau đã từ quê lên ngay. Mang theo đủ loại đặc sản địa phương, nắm tay tôi đỏ hoe mắt.
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook