Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đây không phải lỗi của bố, là tại mẹ không nói. Bố không phải không yêu con, chỉ là bố không biết sự tồn tại của con mà thôi."
Hứa Châu Châu là đứa trẻ biết điều, cậu bé ngẫm nghĩ một lúc, dù vẫn hơi khó chịu nhưng tâm trạng đã ổn định hơn nhiều.
Chỉ là từ hôm đó, thái độ của cậu với Cố Diễn đã thay đổi một cách tinh tế.
Không còn ngây thơ ngưỡng m/ộ và quấn quít như trước, ngược lại bắt đầu có chút soi xét và thử thách.
Cố Diễn vui sướng khi nhận con.
Vừa đuổi vợ xong, giờ lại bắt đầu đuổi con.
"Châu Châu, bố lắp mô hình tàu vũ trụ này cho con nhé?"
"Ừ, để đấy đi."
"Ngày mai cuối tuần, bố dẫn con đi công viên khủng long mới mở nhé?"
"Con đã hẹn với mẹ và bà ngoại đi khu vui chơi rồi."
"Châu Châu, con xem bài toán này..."
"Chú Cố ơi, con biết làm rồi. Chú không biết à? Cần con chỉ không?"
Cố Diễn: "..."
Sau gần nửa tháng "thử thách".
Cuối cùng vào một buổi tối sau bữa cơm, bé Châu Châu ôm đồ chơi, tình cờ đi đến trước mặt Cố Diễn, ngẩng mặt lên:
"Nếu sau này chú không đối tốt với mẹ, chúng con sẽ không nhận chú nữa."
Cố Diễn quỳ xuống ôm ch/ặt con trai, giọng nghẹn ngào:
"Được. Bố hứa."
17
Sinh nhật Châu Châu, cả nhà quây quần bên nhau.
Thổi nến xong, Cố Diễn khẽ hỏi cậu bé ước điều gì.
Châu Châu thì thào: "Con muốn mau lớn."
"Tại sao thế?"
"Lớn rồi con có thể bảo vệ mẹ."
Cố Diễn đỏ mắt: "Con cứ từ từ lớn. Giờ đã có bố bảo vệ hai mẹ con rồi."
Châu Châu gật đầu, do dự hỏi:
"Bố ơi, bố có ly dị mẹ không? Lớp mẫu giáo của con có bạn bố mẹ ly dị, bạn ấy buồn lắm. Con không muốn bố mẹ chia tay."
Cố Diễn ôm Châu Châu, nghiêm túc kể lại câu chuyện ngày xưa của hai người.
"Mấy năm nay, bố chỉ thích mỗi mẹ con thôi, sau này cũng chỉ có mẹ con mà thôi."
"Gia đình ta sẽ không bao giờ chia lìa."
Châu Châu dường như đã yên tâm.
Cố Diễn chợt nhớ điều gì, lại dặn dò cậu bé:
"Nhưng con cũng phải coi chừng mẹ, đừng để các chú khác tán tỉnh mẹ, cũng đừng cho mẹ xem mấy chú nhảy nhót vớ vẩn trên điện thoại! Lỡ mẹ bị họ mê hoặc, bỏ bố thì nhà ta tan nát hết!"
Châu Châu gật đầu mạnh: "Vâng, con biết rồi bố ạ."
Mẹ tôi đứng cạnh đó, nhìn bóng lưng hai bố con đang thủ thỉ, cảm thán:
"Ôi, Tiểu Cố đúng là không chỗ nào chê được, đối xử với Châu Châu như con ruột vậy!"
Tôi chợt nhớ chưa thú thật với bố mẹ:
"Mẹ ơi... Châu Châu đúng là con ruột của anh ấy mà..."
"Gì cơ?!"
Bố tôi ngẩng đầu từ tờ báo, mặt tối sầm lại.
"Mày!"
Ông chỉ tay vào Cố Diễn, rồi chỉ về phía thư phòng,
"Vào đây ngay!"
Cánh cửa thư phòng đóng sập.
Tiếng "bịch" vang lên nghe như có vật gì đ/ập vào người.
"Đồ khốn nạn! Mày còn dám xuất hiện trước mặt bố!"
Tôi hoảng hốt mở cửa xông vào.
Chỉ thấy Cố Diễn quỳ dưới đất, im lặng chịu đò/n.
"Bố ơi, con đáng bị đ/á/nh!"
Tôi vội che chắn trước mặt Cố Diễn:
"Bố! Không được đ/á/nh anh ấy!"
Bố tôi càng gi/ận dữ:
"Mày còn che chở cho nó! Đồ đầu óc m/ù tình không chữa được! Năm đó nhất quyết không chịu nói cha thằng bé là ai, một mình gồng gánh, có phải để bảo vệ thằng khốn này không?"
"Giờ nó khá giả rồi, mới nhớ ra mình còn có cái giống à? Bố đ/ập ch*t thằng vô trách nhiệm này!"
"Bố ơi!"
Tôi dậm chân,
"Anh ấy không biết! Là con không nói..."
Tôi một mạch kể hết chuyện năm xưa.
Bố nghe xong, nhìn Cố Diễn đang quỳ thẳng băng, đỏ mắt, lại nhìn tôi đang sắp khóc.
Ông chỉ thẳng vào chúng tôi, gi/ận không thành lời:
"Hai đứa các người... biết nói gì giờ!"
Ông xoa trán,
"Mau đi làm giấy đăng ký kết hôn cho bố!"
18
Sau khi chính thức có giấy tờ hợp pháp, Cố Diễn không còn hài lòng với việc qua lại hai nhà.
Về vấn đề "ai dọn đến nhà ai", chúng tôi đã có cuộc thảo luận thân mật và sâu sắc.
Cuối cùng, Cố Diễn đưa ra giải pháp thiên tài:
"Đập thông bức tường đi."
Tôi: "???"
Một tuần sau, hai căn hộ liền kề hợp nhất thành siêu căn hộ rộng thênh thang.
Không gian rộng đến mức có thể phi ngựa.
Châu Châu và lũ mèo chó tha hồ chạy nhảy, vui đến phát đi/ên.
Tôi không khỏi cảm thán: "Hóa thành ngữ xưa nói 'tư thông' là ý này..."
Ai đó áp sát sau lưng, giọng trầm cười khẽ:
"Vợ chồng hợp pháp, sao gọi là 'tư thông' được? Đây gọi là... tối ưu hóa ng/uồn lực."
Đêm đó, người đàn ông như chó sói không biết chán.
Dù tôi rất thèm thuồng thân thể anh, nhưng cũng không chịu nổi tiệc buffet mỗi ngày.
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm voan.
Bé Hứa Châu Châu mặc chỉnh tề, đeo ba lô nhỏ đứng trước cửa phòng ngủ chính, thở dài:
"Alo bà ngoại ạ? Cháu đi học muộn mất... Vâng, bố mẹ vẫn chưa dậy."
"Cháu bó tay thật rồi."
Cậu bé nhìn đồng hồ, chép miệng như người lớn:
"Trước mẹ một người nằm liệt giường, giờ thành một cặp."
"Ôi, cái nhà này, không có cháu là tan nát hết."
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook