Tình si khó kiềm lòng

Tình si khó kiềm lòng

Chương 2

04/02/2026 07:38

Tôi lại một lần nữa ngớ người:

"Hả?"

4

Rất lâu sau, Lan Điệu mới kể lại, hôm đó tôi ng/u ngốc đến phát ngấy.

Tôi cũng cảm thấy hôm ấy mình đúng là thằng đần, nhưng lúc đó cố giữ thể diện nên hỏi lại Lan Điệu:

"Tôi ng/u thế mà anh vẫn tìm tôi?"

Lan Điệu bỗng xông tới hôn tôi một cái, nói:

"Tôi thích đần đấy, không được sao?"

...

Hôm đó Lan Điệu đ/è lên ng/ực trái tôi, dọa dẫm, đắc ý xong lại véo một cái đầy ám muội.

"Cơ ng/ực không tồi."

Tôi đứng hình nguyên hai giây mới ngây ngô hỏi:

"Ý anh là gì?"

"Là thích em đấy."

Tay Lan Điệu không yên phận, còn muốn sờ xuống dưới, bị tôi tóm ch/ặt. Anh ta cười tủm tỉm cũng chẳng gi/ận.

"Theo tôi, mỗi tháng mười vạn tiền tiêu vặt, thế nào?"

Tôi đúng là thằng nghèo rớt mồng tơi.

Tôi lại một lần nữa đầu hàng trước sức mạnh đồng tiền.

5

Làm chim hoàng yến, tôi có chút năng khiếu bẩm sinh.

Đây là nguyên văn lời Lan Điệu.

Anh ta được tôi hầu hạ rất thoải mái, mọi phương diện đều thỏa mãn.

Anh thoải mái thì tâm trạng tốt.

Tâm trạng tốt, thể trạng cũng cải thiện.

Chứng cứ rõ ràng nhất là mỗi lần tôi đưa anh đi khám sức khỏe, các chỉ số đều tốt hơn trước.

Nói ra cũng buồn cười, buổi hẹn hò đầu tiên của người ta đều phải chọn nơi lãng mạn.

Lần đầu hẹn hò của tôi và Lan Điệu lại là cùng anh đi khám sức khỏe.

Tôi tưởng phải xếp hàng dài ở bệ/nh viện công, ai ngờ Lan Điệu dẫn tôi đến bệ/nh viện tư.

Suốt quá trình phục vụ VIP, thiếu gia Lan cho tôi thấy cuộc sống người giàu sang.

Bác sĩ chủ trị khen gần đây anh ổn định, Lan Điệu quay đầu liền thưởng tôi năm vạn hai, gọi mỹ miều là công lao của tôi.

Lúc đó tôi vẫn là chim hoàng yến mới vào nghề, ngại ngùng, nhận số tiền lớn thấy ngượng nghịu.

Má tôi ửng hồng nói không cần tiền, khiến Lan Điệu vui đến ôm tôi hôn liền môi.

Vừa hôn anh vừa nói:

"Từ Thanh, em thật đáng yêu.

"Tôi sắp yêu em mất rồi."

...

Tối đó Lan Điệu lại thỏa mãn.

Anh cuộn tròn trong lòng tôi mơ màng, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn.

Tôi tưởng anh sắp ngủ thiếp đi thì anh lại mở mắt.

Anh xoay người, nằm đối diện tôi.

Anh gọi tôi, giọng trầm ấm dịu dàng:

"Từ Thanh."

"Ừm?"

"Gọi em chút thôi."

Anh đưa ngón tay thon dài khẽ vẽ đường viền gương mặt tôi.

Một lát sau, anh lại lên tiếng:

"Từ Thanh, tên em tôi thích lắm.

"Vừa hay lại đẹp."

Tay anh đã luồn sang bàn tay tôi, từ từ nắm lấy, ngón đan ngón.

Lan Điệu thích tên tôi nên tò mò ý nghĩa đằng sau.

Nhưng thật ra tên tôi chẳng có hàm ý gì.

Tôi tên Từ Thanh, em gái tôi tên Từ Tiểu Hồng.

Chúng tôi có tên thế vì trong các chữ chỉ màu sắc, mẹ tôi chỉ biết hai từ này.

Ng/uồn gốc bình thường, như chính con người chúng tôi.

Nhưng Lan Điệu không nghĩ vậy.

Anh nghiêm túc bảo tôi:

"Chẳng bình thường chút nào, Từ Thanh, vì tôi rất thích."

6

Tên Lan Điệu cũng rất hay.

Tôi hỏi anh, cái tên đẹp đẽ ấy có ý nghĩa gì.

"Khoảnh khắc Lam Điệu, là lát ngắn trước lúc mặt trời mọc, bầu trời lúc ấy rất đẹp.

"Tôi sinh ra đúng lúc đó.

"Từ Thanh, chúng ta cùng đi ngắm nhé."

Hứng lên thì Lan Điệu không ai ngăn được.

Thế là giữa đêm, tôi chở anh bằng chiếc xe máy cà tàng lên núi đợi bình minh.

Hai mươi phút trước khi mặt trời mọc, trời mang màu xanh mê hoặc.

Lan Điệu hỏi tôi, đẹp không.

Tôi bảo đẹp.

Anh lại hỏi, vậy em có thích Lam Điệu không.

Tôi không đáp, mà rút hộp th/uốc trong túi, nhấc điếu th/uốc lên ngậm.

Nhưng không tìm thấy bật lửa.

Lan Điệu cũng lấy một điếu.

Anh lục túi áo lôi ra chiếc bật lửa của tôi, châm lửa cho điếu th/uốc.

Anh ngậm th/uốc hút nhẹ, từ từ thả làn khói.

Trong làn khói xám loãng, anh nâng cằm tôi, dùng điếu th/uốc mình chạm vào điếu th/uốc tôi.

Tàn lửa nhỏ từ đó lan sang đây.

Anh ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt ươn ướt tựa sương mai.

Anh nói:

"Lan Điệu thích em."

7

Lan Điệu luôn phàn nàn tôi là cái bình vụn im lặng.

"Từ Thanh, miệng em đóng băng rồi à?

"Bắt em nói một câu thích tôi khó thế?"

Đó là tối cuối tuần, tôi và Lan Điệu đón Từ Tiểu Hồng về nhà, anh ta liền bám trụ không đi.

Cứ nhất định phải chen chúc trên chiếc giường nhỏ phòng trọ.

Anh dùng chân móc bắp chân tôi, tôi cố tình lờ đi.

Thấy tôi không phản ứng, anh bất ngờ trở mình, quỳ đ/è lên ng/ười tôi.

Anh bưng mặt tôi, dọa dẫm đầy hung hăng:

"Trả lời mau.

"Không thì ngồi ch*t em giờ."

Anh hung dữ mà đẹp đến nao lòng.

Tôi không nhịn được bật cười, giơ tay đầu hàng:

"Được rồi được rồi, thiếu gia, tôi nói tôi nói.

"Tôi thích anh."

Anh đảo mắt chê tôi qua loa.

Nhưng rồi lại tấn công bất ngờ, chụp đến hôn tôi một cái chớp nhoáng rồi nói:

"Đồ ngốc, tôi cũng thích em."

Tôi hỏi anh thích tôi từ khi nào.

Anh như mèo con giơ nanh vuốt, gườm gườm đáp:

"Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, hiểu chưa?"

Lan Điệu bám trên người tôi không chịu xuống, hỏi có phải tôi cũng sét đ/á/nh với anh.

Tôi bảo anh tự đoán đi.

Lan Điệu không hài lòng.

Anh hóa thành con mèo tức gi/ận, cắn phập vào yết hầu tôi.

Đau nhẹ lẫn tê ngứa khiến tôi r/un r/ẩy ngửa cổ.

Phản ứng của tôi khiến Lan Điệu đắc ý, anh đặt tay sau gáy tôi, dọa:

"Không khai thật, lần sau không cắn chỗ này nữa.

"Từ Thanh, sợ chưa?"

Tôi nhướn mày thách thức, bảo không sợ.

Anh cười đầy á/c ý.

"Vậy để tôi xem.

"Lúc nào em mới biết sợ."

Anh áp sát, mũi chạm mũi, dùng hơi thở thì thầm:

"Chờ rút lui đi, Từ Thanh."

Lan Điệu quá ngang ngược, cần người trị lại.

Thế là tôi áp sát, cắn lấy đôi môi luôn mồm của anh.

"Vậy ta thi xem -

"Ai đầu hàng trước."

8

Tiếc là đêm đó sấm to mưa nhỏ.

Phòng bên cạnh chúng tôi còn có đứa trẻ ngoan đang làm bài tập, Từ Tiểu Hồng.

Nên phút cuối, Lan Điệu chủ động đẩy tôi ra.

Anh bảo, đừng làm hư em gái.

Rồi lại véo tôi một cái, nói:

Danh sách chương

4 chương
13/01/2026 19:09
0
13/01/2026 19:09
0
04/02/2026 07:38
0
04/02/2026 07:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu