Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Tốt cho con? Ngày đêm ép con học hành, chỉ cần không đứng nhất là đ/á/nh đ/ập thậm chí nh/ốt vào phòng tối, đây gọi là tốt cho con?”
Anh trai tôi khi gi/ận dữ không hề gào thét, giọng điệu bình thản nhưng toát lên vẻ tử khí: “Vậy em có biết lúc anh trốn trong nhà vệ sinh c/ắt cổ tay muốn ch*t, ai là người cầm d/ao van xin anh đừng bỏ đi không?”
“Là Bạch Huân, khi mẹ nuôi và ba kế đẩy anh vào đường cùng, chính cậu ấy đã c/ứu anh.”
“Nếu cậu ấy là kẻ ngốc, vậy anh chính là kẻ đi/ên.”
“Vừa khớp đôi.”
Thấy anh trai không lay chuyển, mẹ nuôi dịu giọng: “Ba dượng vừa thắng kiện nhưng đắc tội giang hồ. Mẹ nhớ con gái phó giám đốc hồi cấp ba có cảm tình với anh, xem công nuôi dưỡng hai anh em, anh hãy mời cô ấy đi ăn tối.”
7
Không rõ mẹ nuôi và anh trai đã thương lượng thế nào.
Tôi nghe thấy anh đồng ý.
Sau khi bà đi, anh gọi thợ đến thay toàn bộ ổ khóa.
“Quét mặt không cần áp sát thế, làm như anh này.”
Anh kéo vai tôi đứng ngang tầm. “Tưng bừng – Chào mừng về nhà.”
Anh bảo khóa mật mã trước dễ bị hack, nên đổi sang nhận diện khuôn mặt.
Chỉ có hai anh em tôi.
Tôi hỏi: “Cô gái đó có được quét mặt không? Người anh chuẩn bị đi ăn tối ấy.”
Anh không gi/ận vì tôi nghe lén. Anh ôm tôi vào lòng: “Nhà chúng ta đương nhiên chỉ có hai anh em.”
Tôi nhe răng cười. Anh lại véo má tôi: “Tiểu Huân, không được đặt mật mã dự phòng là sinh nhật anh nữa, lần này nghĩ cái khó hơn đi.”
Tôi kém nhạy số: “Nhưng em chỉ nhớ được sinh nhật anh.”
Anh cũng đành chịu. “Thôi dùng nốt nhạc đầu bài Chú Vui Tinh Tinh vậy.”
Đó là bản nhạc đầu tiên anh dạy tôi.
Anh bảo tôi là món quà sao trời tặng anh.
Tôi hiểu ý đó.
Vì anh trai như vầng trăng tỏa sáng, những ngôi sao không thể không xoay quanh.
8
Anh bảo hôm nay sẽ đi ăn với cô gái mẹ nuôi sắp xếp.
Bà gọi điện nhắc nhở đừng mang tôi theo.
Anh không nghe. Anh mặc cho tôi chiếc áo sơ mi kẻ ô xanh, chỉnh lại tóc tai.
“Anh định nhờ em đi xem mắt hộ à?”
Anh gi/ật mình rồi cười vỗ má tôi: “Thằng nhóc học đâu ra từ đó?”
“Trong phim ạ.” Tôi thành thật đáp: “Thường nam chính không muốn hẹn hò sẽ mang theo bạn thân, nhờ họ đóng giả rồi…”
“…rồi tình cờ gặp nữ chính, hai người yêu nhau.”
Ánh mắt anh lấp lánh: “Sao Tiểu Huân không nói tiếp?”
“Anh trai, anh có hôn người khác không?” Tôi ngẩng đầu không muốn bỏ lỡ biểu cảm của anh.
Anh khựng lại. “Có lẽ anh cũng bệ/nh rồi, ngoài Tiểu Huân ra không thích ai hết, phải làm sao?”
Nói câu ấy, anh nghiêng đầu, gương mặt lạnh lùng điểm xuyết nét đáng yêu.
Lòng tôi như có trăm ngàn cánh bướm đồng loạt vỗ cánh.
Tôi vui sướng xoay tròn, chỉ vào ng/ực mình: “Trong mắt trong lòng Tiểu Huân chỉ có anh, vì anh là người tốt với em nhất trên đời.”
Tưởng câu nói khiến anh vui, nào ngờ ánh mắt anh chợt tối đi, trở lại vẻ lãnh đạm.
Lâu sau, tôi nghe giọng anh như thì thầm: “Chỉ vì anh đối tốt với em thôi sao…”
9
Anh dẫn tôi đến công ty trước, nói có cuộc họp cần anh chủ trì.
Anh trai tôi rất giỏi.
Viết code không những nuôi được tôi, còn lập cả công ty riêng. Quy mô không lớn nhưng tinh anh.
Trong phòng họp, anh mặc vest chỉnh tề, ánh đèn chiếu lên gương mặt kiêu hãnh mà điềm nhiên.
Kết thúc, cả phòng im lặng.
Không hiểu sao anh nói hay thế mà không ai vỗ tay.
Người không vỗ, tôi vỗ.
Tôi đứng dậy giơ ngón cái tán thưởng.
Mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, duy anh trai mỉm cười dịu dàng.
Tôi tưởng mình làm đúng.
Cho đến khi vào nhà vệ sinh, nghe nhân viên tán gẫu: “Không ngờ doanh nhân xuất chúng như tổng Bạch lại có đứa em ngốc, đúng là vết nhơ cuộc đời.”
“Nghe nói vì thằng tự kỷ này mà cãi nhau với gia đình, chẳng biết được cái gì.”
“Được cái gì… không thấy mấy vết trên cổ tổng Bạch mấy hôm nay à, tổng ta không kén trai gái, chắc lén lút chơi bời…”
Hai người đột nhiên im bặt, ngước nhìn bóng người hiện trong gương.
“Sao không nói tiếp?” Anh trai ánh mắt âm lãnh. “Mồm dơ thế, không muốn làm thì lên phòng nhân sự viết đơn.”
Những giọng điệu khó chịu biến mất.
Tôi thò đầu từ buồng vệ sinh, anh trai cẩn trọng tiến lại, quan sát biểu cảm tôi, khẽ mím môi.
“Tiểu Huân, em không phải vết nhơ, em là ngôi sao, mặt trăng không thể thiếu sao.”
“Đừng nghe chúng nói, em chỉ lớn chậm hơn chút thôi, có anh ở đây nhanh chậm không quan trọng, anh không chê.”
Anh sợ tôi buồn, hoãn buổi hẹn với cô gái kia, dẫn tôi đến khu vui chơi.
Có gì đâu mà buồn, những lời ấy tôi nghe cả trăm lần rồi, chúng nói đúng thôi.
Nhà mẹ nuôi làm luật sư, năm đầu khởi nghiệp không có án kiện, được thầy phong thủy chỉ điểm nhận con nuôi khuyết tật.
Tôi vinh dự được chọn.
Anh bảo khi được bế về, tôi gần hai tuổi vẫn chưa biết đi.
Bố mẹ bị viện mồ côi lừa, tưởng tôi tự kỷ nhẹ, nào ngờ nặng đến bốn tuổi vẫn không biết nói.
Không biết đồng cảm, không tư duy đ/ộc lập.
Hành vi lặp lại và tự hại mình là chuyện thường.
Khi ấy, những động tác đơn giản chó còn học được, tôi phải mất nửa tháng hoặc hơn.
Anh trai kiên nhẫn dạy từng chút, thậm chí mang tôi đến lớp học thêm.
Cho đến lần thi, nghe nói tôi bị kích động phát bệ/nh, anh bỏ thi giữa chừng.
Từ đó mẹ nuôi nhất quyết đuổi tôi đi.
“Muốn để cái thứ tai họa này thành vết nhơ đời con sao?”
Giờ tôi đã khá hơn, không muốn thành vết nhơ của anh nữa.
Tôi nhất quyết đòi anh mời cô gái đó cùng đi khu vui chơi.
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook