Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
「Nhắc lại chuyện cũ, người yêu đầu của chị giờ đã là luật sư nổi tiếng rồi đấy.」
「Thì sao?」
「Nếu anh ta quay lại tìm chị, chị có làm lành không?」
Tôi cười khẽ: "Khó nói lắm, xem anh ta c/ầu x/in thế nào đã."
Lúc đó trong góc quán có chàng trai trẻ đội mũ lưỡi trai ngồi im lặng.
Chính là Lộ Dụ Thư.
Lời đùa vu vơ của tôi, nào ngờ lại bị anh chàng nghiêm túc ghi lòng...
22
"Anh biết em không muốn yêu đương, nhưng hôm đó ở quán bar, anh vẫn bước về phía em. Anh không muốn bỏ lỡ cơ hội vàng trước mắt."
"Em hỏi anh có phải tiến sĩ không, anh tưởng em quan trọng bằng cấp, còn mừng thầm cả buổi..."
Lộ Dụ Thư cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.
Anh rút khăn giấy, xì mũi ầm ĩ.
"Văn Gia, hôm nay chúng ta nói rõ đi, em chọn anh ta hay chọn anh?"
Tôi khoanh tay tựa lưng vào ghế, nhìn anh đăm chiêu.
"Sao em nghĩ anh sẽ quay lại với người cũ?"
Anh nghẹn giọng: "Em vẫn giữ ảnh hai người."
"Chỉ là quên xóa thôi, tài khoản đó lâu rồi em không dùng, đến mật khẩu cũng quên nốt."
"Hôm nay anh ta đến tìm em, ôm hôn em mà em chẳng từ chối."
"Đó là vì..."
Tôi nhíu mày: "Khoan đã, cậu nhìn thấy hết rồi?"
Anh lảng tránh: "Sáng nay anh đến tìm em, tình cờ thấy thôi."
"Hừ."
Tôi bật cười: "Thế sao không gõ cửa nói chuyện trực tiếp, cứ phải cãi nhau qua điện thoại cho thú vị à?"
Anh lắc đầu: "Lúc đó anh nghĩ, nếu em nhất định chia tay, nói qua điện thoại thôi cũng được. Anh không muốn em thấy anh khóc như trẻ con thế này."
Nói rồi chỉ vào mặt mình: "Như bây giờ này."
Tôi phì cười, dịu giọng: "Chu Cận và em đã dứt tình từ chín năm trước rồi. Buổi sáng nay chỉ là ngoại lệ, sẽ không có lần sau."
Hàng mi ướt của anh khẽ rung: "Vậy giờ anh là duy nhất của em rồi chứ?"
Nhìn đôi mắt trong veo ấy, lòng tôi chợt se lại.
"Đương nhiên."
Tôi bụm mặt anh, xoa nhẹ: "Từ phút anh bước vào nhà em, anh đã là duy nhất rồi."
23
Hôm đó, Lộ Dụ Thư đổi ghi chú WeChat của tôi thành "bạn gái".
Còn sốt sắng đăng ảnh tôi lên moment.
Chú thích: 【Bảo bối của anh.】
Tôi x/ấu hổ bắt anh xóa đi.
Rồi lại mềm lòng trước ánh mắt ướt át vô tội của anh.
Sau đó tôi thấy Triệu Uyên điểm like.
Bình luận: 【Bạn gái xinh quá, chúc mừng nha! (gấu bông xoay vòng.jpg)】
Ít lâu sau ông nội anh cũng bình luận.
【Cháu dâu mặt hồng hào, khí huyết sung túc. Lúc nào sang nhà ông bắt mạch cho.】
Tôi không nhịn được cười: "Ông cậu đúng là vui tính."
Lộ Dụ Thư ôm vai tôi, áp trán vào nhau.
"Ông đã nói thế, bao giờ em về nhà anh?"
Tôi ngẩn người: "Nhanh thế?"
"Ừm, ý anh là... hôm trước em không đặt được lịch khám của ông mà."
"Chuyện cũ rồi, giờ em khỏe rồi."
"Ừ, vậy để sau vậy."
Anh cúi mắt, ánh nhìn mờ tối.
Tôi thở dài: "Cuối năm rồi, đón Tết cùng anh về nhà nhé?"
Mắt anh lại sáng lên, gật đầu lia lịa.
24
Vừa qua Giáng sinh đã đến sinh nhật Lộ Dụ Thư.
Hôm đó tuyết đầu mùa nhưng không lạnh lắm.
Lộ Dụ Thư lái xe mới đưa tôi đến nhà hàng.
Bước vào phòng riêng, tôi nhìn quanh.
Ngoài vài người quen mặt hôm trước, còn có vài gương mặt lạ.
Hỏi thăm mới biết đều là đồng nghiệp thân của Lộ Dụ Thư ở viện.
"Giới thiệu chút, Văn Gia - bạn gái tôi."
Lộ Dụ Thư ôm vai tôi, cười tủm tỉm.
Bạn anh hò reo:
"Ôi giời! Mấy hôm đã thành người yêu rồi à?"
"Tao đoán ngay hai đứa có tình cảm rồi."
"Cứ chúc mừng trước đã."
...
Đồ ăn dọn lên nhanh, mọi người ăn uống nói cười, không khí nhanh chóng sôi động.
Lần này còn có hai cô gái - sư muội của Lộ Dụ Thư, trông đều rất trẻ.
Khi mấy người đàn ông tán gẫu, chúng tôi ngồi nói chuyện sao với người nổi tiếng.
Gần tan tiệc, Lộ Dụ Thư vẫn đang ăn bánh sinh nhật.
Bảo là tôi tự làm nên phải ăn hết.
Tôi đành để mặc anh, cầm thẻ anh ra quầy tính tiền.
Không ngờ hai cô gái đuổi theo.
Nghiêm mặt nói: "Chị Văn Gia, có chuyện chị cần biết."
Họ kể gần đây viện có tiểu thư con cháu viện trưởng tên Phương Lê.
Cô này vừa gặp Lộ Dụ Thư đã si mê, đã theo đuổi anh nửa tháng.
Còn lợi dụng thân phận để ra oai trong viện.
Suýt nữa gây bất bình trong dân chúng.
Tôi cười: "Không sao, em tin anh Dụ Thư."
"Sư huynh thì không sao, nhưng con bé kia xảo quyệt lắm, đ/áng s/ợ lắm."
Hai người họ nói hùng h/ồn khiến tôi tò mò.
25
Về đến nhà, tôi quăng Lộ Dụ Thư say khướt lên sofa.
Đúng lúc điện thoại trong túi anh reo.
Tôi lấy ra xem.
Là Phương Lê.
"Gia Gia, bé bỏng, hôn hôn..."
Lộ Dụ Thư bỗng ngồi dậy, ôm eo tôi nũng nịu.
Tôi đưa điện thoại: "Nè, người theo đuổi cậu tìm cửa rồi."
Nhưng anh như không nghe, vứt điện thoại sang một bên, ghì gáy tôi hôn lên.
"Lộ Dụ Thư... ừm."
Một đêm cuồ/ng lo/ạn.
Sáng hôm sau, chuông báo thức đ/á/nh thức tôi.
Nghe thấy tiếng ai đó gọi điện ngoài phòng.
"Em bị làm sao vậy? Gọi cả năm mươi cuộc một đêm?"
"Anh có bạn gái rồi, đừng làm lo/ạn nữa được không?"
"Em đi/ên rồi à?"
"Còn muốn anh nói bao nhiêu lần nữa, anh..."
Khi tôi mở cửa bước ra.
Lộ Dụ Thư tự nhiên cúp máy.
"Dậy rồi? Sáng nay muốn ăn gì?"
Tôi bước tới ôm anh: "Gọi điện cho ai thế?"
Anh xoa tóc tôi: "Một đồng nghiệp."
"Đồng nghiệp bình thường?"
"Ừ."
"Đồng nghiệp nữ?"
"...ừ."
Anh không nói gì, tôi cũng không định hỏi.
Bỏ qua anh đi lấy nước tủ lạnh.
Anh kéo tay tôi: "Anh dặn bao lần rồi, mới ngủ dậy không được uống nước lạnh."
Tôi để chai nước lại, quay sang rót ly nước ấm.
Vừa uống vừa nói: "Dụ Thư, em là bạn gái anh nhỉ."
Anh ngẩn người: "Đúng thế, sao vậy?"
Chương 6
Chương 20
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook