Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Du Niên
- Chương 3
Dường như ngoài việc học, tôi chẳng biết làm gì khác, luôn cần người khác chăm sóc.
Tôi chỉ là gánh nặng thôi.
Lần đầu nghe đến cái tên Diệp Khê là từ bạn của Tạ Niên.
Cô ấy là học sinh mới chuyển đến lớp của Tạ Niên.
Tính cách ngang ngược và bộc trực, nghe nói là mẫu người Tạ Niên thích, hai người rất hợp nhau.
Chỉ sau hai tháng, cô ấy đã hòa nhập với nhóm của Tạ Niên.
Thế là cái tên Diệp Khê xuất hiện trong tai tôi ngày càng nhiều.
Bạn Tạ Niên gọi điện rủ rê: "Anh Tạ, đang làm gì đấy? Ra đ/á/nh bóng rổ đi! Tôi, chị Diệp, thằng B/éo đều có mặt cả.
Đi không? Bọn em sắp bị chị Diệp cho ăn hành rồi! Anh Tạ phải đến b/áo th/ù cho bọn em đấy! Đây là trận chiến danh dự!"
Tạ Niên ngồi cạnh tôi xoay khối Rubik, giọng bình thản: "Bận, không đi."
Nhưng lúc đó, không hiểu sao khi nghe thấy tên Diệp Khê, tôi như bị m/a ám kéo tay áo Tạ Niên.
"Tạ Niên, em muốn đi."
8
Trên sân bóng rổ, Diệp Khê vấn cao mái tóc dài.
Cô ấy dẫn bóng chạy, gió thổi tung những sợi tóc mai.
Sau khi liên tiếp vượt qua hàng phòng thủ, Diệp Khê dừng lại ném rổ, trúng đích.
Có người không nhịn được thán phục: "Ch*t ti/ệt, đỉnh quá!"
Nghe vậy, Diệp Khê nhướng mày, ngẩng mặt cười tươi rạng rỡ.
Tôi ngồi dưới bóng râm cách xa, trang bị kín mít, nhìn chằm chằm.
Đẹp quá, đây chính là Diệp Khê sao?
Thật sự rất đẹp.
Dù đang thầm thích Tạ Niên, tôi vẫn thấy cô ấy xinh đẹp.
Diệp Khê ném bóng đi, lau mồ hôi trên mặt, cười đùa với Tạ Niên: "Anh Tạ, hôm nay không phong độ nhỉ?"
Tạ Niên uống ngụm nước, ánh mắt đen láy liếc về phía tôi, kiểm tra tình hình của tôi.
Gương mặt anh lộ vẻ mệt mỏi, giọng điệu phớt lờ: "Nhường mấy đứa thôi."
Ánh mắt Diệp Khê cũng đổ dồn về phía tôi, như chợt nhớ ra điều gì, khóe môi cong lên: "Ồ, không trách hôm nay em ghi điểm được, hóa ra tâm trí anh không ở đây?"
Cô ấy nhếch cằm về phía tôi: "Đó là chị gái bệ/nh mỹ nhân mà anh cưng chiều nhất nhà hả? Trông ngoan thế?"
Rồi sờ sờ cằm mình, như đang suy nghĩ: "Chị ấy trắng quá, không biết có hợp với em..."
Tạ Niên lạnh lùng ngẩng mắt, ngắt lời: "Đừng có ý đồ gì."
Diệp Khê nhún vai: "Gắt thế? Yên tâm, lúc nãy còn dám, giờ tuyệt đối không dám rồi."
9
Ngồi từ xa, tôi không biết chuyện gì xảy ra, cũng chẳng nghe thấy họ nói gì.
Tôi chỉ thấy Diệp Khê chân dài eo thon, ngũ quan lạnh lùng kiêu sa, đứng cạnh Tạ Niên trò chuyện, nhìn thật xứng đôi.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng đến thế, tôi và Tạ Niên vốn dĩ không cùng thế giới, Diệp Khê mới là người thuộc về thế giới của anh.
Tôi nhìn họ bằng ánh mắt ngưỡng m/ộ, bất giác mỉm cười buông xuôi.
Phải rồi, tình cảm đơn phương của tôi vốn đã không thể có kết quả.
Chỉ là không hiểu sao, nhìn mãi rồi mắt bỗng cay cay.
Trong lòng trào lên cảm xúc khó tả.
Lẽ nào tôi đã phụ thuộc vào Tạ Niên đến mức này rồi sao?
Nhưng mọi người nói không sai, Tạ Niên và Diệp Khê nhìn thật xứng đôi.
Tôi nghĩ, người tốt và ưu tú như Tạ Niên, đáng lẽ nên đứng cạnh một cô gái như Diệp Khê.
Cô ấy rực rỡ chói chang như mặt trời.
Còn kẻ vô dụng như tôi, không nên dựa vào sự chăm sóc của Tạ Niên mà chiếm giữ vị trí bên cạnh anh.
Tạ Niên gọi tôi là chị, nhưng tôi chẳng có chút dáng vẻ nào của một người chị cả.
Nhưng tình cảm của thiếu nữ thật khó kiểm soát, nó cuồn cuộn và chua xót.
Người tốt như Tạ Niên, sao tôi có thể làm phiền anh lâu đến thế?
Có giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, tôi lập tức lau đi.
Lại rơi, lại lau!
Tôi gh/ét nhất bản thân yếu đuối này.
Có gì to t/át đâu, chẳng qua là Tạ Niên đã có người mình thích thôi mà.
Nước mắt lại rơi, vô tình nếm phải.
Eo ôi, mặn chát.
10
Mối tình đơn phương của tôi chưa kịp nở đã tàn.
Hôm đó, vì quá đ/au lòng, tôi vô tình cất tiếng hát trong lòng.
"Tự tôn thường kéo lê người ta, khiến tình yêu trở nên quanh co~"
Vừa hát, tôi vừa nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, gọi tài xế gia đình đến đón.
Nhân lúc mọi người không để ý, tôi thẳng về nhà.
Đây là lần đầu tiên tôi không đợi Tạ Niên.
Có lẽ đây là lần gi/ận dữ lớn nhất từ trước đến nay?
Lẽ nào đây chính là cái gọi là yêu không được thì sinh h/ận?
Vậy thì tôi đúng là kẻ đ/ộc á/c.
Không thể làm người yêu, cũng không thể tiếp tục làm bạn.
Nhưng không sao, tôi giỏi trốn chạy nhất mà.
Trong gần ba năm Tạ Niên ở bên cạnh, sức khỏe tôi ngày càng tốt, ngay cả bác sĩ cũng không giải thích được.
Có lẽ do Tạ Niên thường đưa tôi đi tắm nắng, hít thở không khí trong lành.
Tâm trạng tôi càng tốt, sức khỏe càng cải thiện.
Giờ đây cơ thể tôi đã không khác gì người bình thường.
Gia đình vốn đã định cho tôi về quê gốc ở Doanh Thành thi đại học, may mà cũng sắp đến kỳ thi, tôi có thể về bà nội ôn tập chuẩn bị thi.
Thế là ngày hôm sau, bố mẹ m/ua vé cùng tôi về nhà bà.
Đi ngang thùng rác, trước khi vứt điện thoại, tôi do dự mãi, gõ gõ xoá xoá hồi lâu, cuối cùng nhấn gửi.
Đây là tin nhắn cuối cùng tôi gửi cho Tạ Niên: Tạ Niên, cảm ơn em. Chị quyết định không thích em nữa, chúc em mọi điều tốt lành.
Máy bay rời mặt đất, tôi lẳng lặng ra đi.
11
Kỳ thi đại học tôi làm bài rất tốt, vào được trường đại học hàng đầu nước.
Vì đổi số điện thoại mới, tôi và Tạ Niên mất liên lạc.
Sức khỏe tốt hơn trước nhiều, tôi bắt đầu tham gia tích cực các hoạt động câu lạc bộ.
Trong ký ức, tôi luôn quanh quẩn trong phòng, không bạn học, không bạn bè.
Vì vậy mọi thứ ở đại học đều vô cùng mới mẻ với tôi.
Tôi khiến cuộc sống mình trở nên bận rộn, cố quên Tạ Niên bằng sự xô bồ.
Nhưng giữa đêm khuya, gương mặt điển trai pha chút ngỗ nghịch ấy vẫn hiện về trong giấc mơ.
Tôi thậm chí mơ thấy anh mặc áo sơ mi trắng, cúc áo bung ra, cà vạt lỏng lẻo quàng trên cổ.
Thân hình vạm vỡ lộ rõ, cơ bụng rõ nét, đường nét cơ bắp mượt mà.
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook