Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi càng nói càng thấy ấm ức: "Sao cũng nuôi nấng hắn ba tháng trời, hắn có quyền gì đối xử với tôi như vậy..."
Bách Nguyệt Thời trêu tôi: "Hắn quản lý cậu ch/ặt vậy mà cậu vẫn dám ra đây nhậu với tôi à?"
Rư/ợu vào lời ra, vài chén lưng vừa cạn, khí thế tôi cũng bốc lên: "Tôi dám lắm! Không những đi nhậu, tôi còn điểm trai mẫu, mười tám cô cho hắn tức ch*t!"
Vừa nói tôi vừa hét gọi quản lý, bắt đầu chọn mặt gửi vàng.
Bách Nguyệt Thời chắc không ngờ tôi liều thật, ngăn cản mãi cuối cùng chỉ gọi được hai người.
Một anh phục vụ anh ấy, một anh phục vụ tôi.
Tôi thật chu đáo làm sao.
6.
"Thời ca, em bảo này, đàn ông có tiền là hư hỏng liền!" Tôi vừa ợ rư/ợu vừa lè nhè.
Bách Nguyệt Thời bật cười hỏi duyên do.
Tôi giơ ngón tay đếm: "Hồi còn là chim hoàng yến của em, Lâm Văn Cảnh vừa ngoan ngoãn lại ân cần, chẳng bao giờ quản thúc em, chỉ biết dịu dàng dỗ dành."
"Ai ngờ vừa trở về nhà họ Lâm liền biến chất, lúc nào cũng quản em ch/ặt cứng, còn lớn tiếng với em nữa!"
Nghĩ tới đây lòng tôi càng thêm nhói đ/au.
Bách Nguyệt Thời cười đến mức suýt đ/á/nh rơi ly rư/ợu, cố an ủi: "Đánh cho đ/au, m/ắng cho yêu, hắn quản cậu chẳng phải vì thương sao?"
Tôi khóc nức nở, tay mân mê cơ bụng của anh trai mẫu: "Hắn có thương em đâu, ngày ngày kiểm soát, em thấy hắn muốn làm bố em thì có."
Đêm đó tôi uống rất nhiều.
Ban đầu là để xả stress, về sau là cố tình tìm say.
Say rồi thì khỏi nghĩ đến gương mặt lạnh lùng mà kiều diễm của Lâm Văn Cảnh.
Say rồi sẽ quên đi nhịp tim cuống quýt khi hắn ôm tôi chạy vào viện.
Say rồi sẽ không phải thừa nhận - tôi thấy được hắn quản ch/ặt cũng không tệ lắm.
Trời ơi, Lâm Sơ mày đích thị là thánh nữ Mcdonald's ẩn thân sao?
Tôi ngồi thừ trên sofa, anh trai mẫu đã được tôi cho về từ sớm, Bách Nguyệt Thời cũng nhận cuộc gọi rời đi.
Một mình uống rư/ợu giữa đêm khuya dễ sinh vạn niệm.
Tôi gh/ét Lâm Văn Cảnh, gh/ét cái cách hắn quản thúc từng li từng tí.
Nhưng tôi vẫn thích hắn.
Thích khuôn mặt lạnh lùng kiêu sa ấy.
Thích mùi hương đặc trưng tỏa ra từ hắn.
Thích sự chăm sóc chu đáo vô cùng.
Thích nếp nhăn giữa chân mày khi hắn lo lắng cho tôi.
Có từ gì nhỉ, à, thích nhau vì bản năng sinh lý.
Thứ cảm xúc không thể kiểm soát.
Dù lý trí cảnh báo điều này nguy hiểm, ng/u ngốc, tự tìm đường ch*t, tôi vẫn không ngăn được bước chân hướng về hắn.
Hồi mới thiết lập qu/an h/ệ bao nuôi, tôi đã vội vàng dụ hắn về nhà, ngày đêm quấn quýt như hình với bóng.
Để tránh bị đ/á/nh dấu, mỗi lần làm chuyện ấy, hắn đều đeo khẩu trang kim loại ngăn cắn.
Đằng sau lớp mặt nạ lạnh lùng ấy là đôi mắt đỏ ngầu đầy thú tính, như một con sói bị xiềng xích, gợi cảm đến ch*t người.
Thế nhưng con sói ấy sau khi rời giường, sẽ quỳ một gối xỏ tất cho tôi, kiên nhẫn đút từng thìa th/uốc, nhớ rõ từng món tôi thích, quan tâm tỉ mỉ đến đời sống của tôi.
Nhớ lần đầu lên cơn hen trước mặt hắn, tay tôi run không giữ nổi lọ th/uốc, ống xịt rơi xuống nền nhà lăn tận dưới gầm bàn.
Tôi nghẹt thở không với tới th/uốc, hoảng lo/ạn hất đổ đĩa hoa quả, loảng xoảng vang khắp phòng.
Trước khi ngất đi, tôi thấy Lâm Văn Cảnh từ bếp chạy vội ra, mặt mày tái mét.
Kể từ đó, túi áo hắn lúc nào cũng có sẵn th/uốc hen, ngay cả lần về nhà họ Lâm, cũng nhờ hắn kịp thời cho tôi dùng th/uốc.
7.
Thêm một ly rư/ợu nữa vào bụng, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồ/ng.
Âm nhạc trong quán bar đinh tai nhức óc, ánh đèn mờ ảo.
Tôi dán mắt vào màn hình điện thoại, ba chữ "Lâm Văn Cảnh" trong danh bạ chói chang khó chịu.
Tôi muốn gặp hắn.
Lại muốn trốn thật xa.
Cồn khiến suy nghĩ trở nên chậm chạp mà liều lĩnh.
Tôi nhấn nút gọi.
Chuông reo ba hồi thì được nhấc máy.
"Alo?"
Giọng Lâm Văn Cảnh vang qua ống nghe, trầm hơn bình thường.
Phía sau yên tĩnh, hắn hẳn đang ở nhà.
"Lâm Văn Cảnh..." Giọng tôi nũng nịu đầy men say.
"Mày đang ở đâu?" Hắn lập tức nhận ra bất ổn, "Uống rư/ợu hả?"
"Ừm..." Tôi líu lưỡi đọc tên quán bar, "Tao say rồi, ra đón tao mau."
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Tiếng ghế đẩy ra, tiếng chùm chìa khóa va nhau vang lên.
"Ở yên đó, tao tới ngay."
Tôi còn định nói thêm thì hắn đã cúp máy.
Hai mươi phút sau, bóng Lâm Văn Cảnh xuất hiện trước cửa quán bar.
Hắn mặc sơ mi đen đơn giản, tóc hơi rối, rõ ràng vừa hấp tấp chạy đến.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp nảy lửa, trong ánh đèn mờ càng thêm u/y hi*p.
"Lâm Sơ." Hắn bước tới trước mặt tôi, giọng lạnh như băng, "Mày có biết thân biết phận không? Ai cho mày cái gan nửa đêm ra đây uống rư/ợu!"
Tôi ngẩng đầu nhìn, men rư/ợu khiến tầm mắt mơ hồ.
Nhưng hắn đẹp thật.
Cả lúc gi/ận dữ cũng đẹp.
Tôi cười ngớ ngẩn: "Mày tới rồi à..."
Lâm Văn Cảnh hít sâu, giơ tay kéo tôi dậy: "Đứng dậy, về nhà."
"Không!" Tôi ôm ch/ặt cột quầy bar, "Tao không về!"
"Lâm Sơ."
"Tao là nấm!" Tôi nghiêm túc tuyên bố, "Nấm thì làm gì biết đi, thấy không, rễ tao bám ở đây rồi!"
Vài vị khách xung quanh đã bật cười khúc khích.
Gân xanh trên trán Lâm Văn Cảnh gi/ật giật: "Đừng có giở trò, đứng dậy mau."
"Không đâu! Nấm không đi được!" Tôi áp mặt vào cột bar lạnh ngắt, "Trừ khi... trừ khi mày cõng tao!"
Càng lúc càng đông người bu lại xem.
Lâm Văn Cảnh nhìn chằm chằm tôi mười giây liền, ánh mắt như muốn nuốt sống tôi.
Đúng lúc tôi tưởng hắn sắp nổi cơn thịnh nộ, hắn bất ngờ quay lưng, khom người xuống.
"Lên đây."
Tôi ngẩn người.
"Nhanh lên," Giọng hắn đầy bất mãn, "Không tao bỏ mặc mày ở đây."
8.
Nghe hắn dọa nạt, tôi bỗng thấy ấm ức vô cùng.
Đầu óc kẻ say không nghĩ được nhiều, nước mắt tôi lã chã rơi: "Mày dọa tao..."
Lâm Văn Cảnh: ...
Tôi há miệng định gào lên, bị hắn nhanh tay chặn lại.
Tôi trừng mắt nhìn hắn, nước mắt càng rơi nhiều hơn.
Đồ x/ấu xa, khóc cũng không cho!
Lâm Văn Cảnh thở dài, giọng dịu xuống dỗ dành: "Đừng khóc nữa, anh xin lỗi, không nên lớn tiếng với em, mình về nhà trước nhé?"
Chương 7
Chương 10
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Chương 11.
Bình luận
Bình luận Facebook