Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cảm giác tội lỗi trong lòng tôi vơi đi chút ít. Ng/u Hàng quả là bác sĩ thần thánh, một nhà tâm lý học đỉnh cao. Cô ấy vỗ vai tôi:
"Bảo bối, tối nay ngủ sớm nhé."
"Mai chúng ta đi khám th/ai."
"Đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại.
Không phải chuyện gì cũng có thể vượt qua được.
Ví dụ như——
Ngay trước lúc bước vào phòng khám th/ai, tôi mới phát hiện bác sĩ phụ trách chính là bạn trai cũ mà tôi đã đ/á sau khi chán.
Tôi và cô bạn thân đều chưa từng khám th/ai lần nào, lóng ngóng làm thủ tục đăng ký khám. Hôm nay chỉ có một bác sĩ trực nên chẳng cần bàn chuyện chọn ai. Thế là tôi cũng chẳng để ý xem tên bác sĩ là gì.
Đến khi nghe gọi số thứ tự và tên mình, tôi đứng dậy định bước vào thì mới ngẩng mặt nhìn lên bảng tên cùng ảnh của bác sĩ trực.
Ha ha, toi đời.
Tên: Từ Thanh Tri.
Trong tấm hình, anh ta trông còn hơi non nớt. Tôi đờ đẫn một lúc. Ng/u Hàng vẫy tay trước mặt tôi:
"Gọi cậu đấy, ngây à?"
Tôi nắm ch/ặt tay cô ấy:
"Bây giờ chúng ta chuồn, đổi sang bệ/nh viện khác có kịp không?"
Ng/u Hàng ngớ người:
"Cái gì cơ? Cậu nói gì thế?"
Tôi nhếch miệng cười khổ rồi chỉ vào tấm ảnh ở cửa:
"Ha ha, toang rồi."
"Nhìn bác sĩ này xem."
Cô ấy theo hướng tay tôi nhìn lên:
"Sao nào? Bác sĩ này đẹp trai mà?"
"Để xem tên gì nhỉ, Từ, Thanh——"
"Úi giời! M/a à!"
Đúng là chuyện kỳ quái, bệ/nh viện có q/uỷ. Tôi kéo cô ấy cúi đầu đi nhanh, trong lòng thầm thề từ nay phải tỉnh táo hơn trong mọi việc.
Chưa đi được mấy bước, cánh cửa phòng khám đã mở từ bên trong. Một bóng áo blouse trắng vài bước dài đã đuổi kịp phía sau. Rồi tôi bị một bàn tay xươ/ng xẩu túm lấy cổ áo. Đầu ngón tay mát lạnh lướt qua cổ khiến tôi rùng mình.
"Chà, cô chạy cái gì thế?"
"Vị bệ/nh nhân này——tiểu thư."
"Đến lượt cô khám rồi, phòng khám ở hướng này, đừng đi nhầm."
Tôi ủ rũ quay lại. Ng/u Hàng lén liếc nhìn chúng tôi. Từ Thanh Tri cất giọng châm biếm đủ để hai người nghe thấy:
"Hừ, hóa ra cô chặn tôi là vì thế."
"Đội cho tôi một chiếc mũ xanh."
"Rồi lại vứt bỏ tôi như đồ bỏ."
Tôi chỉ muốn bịt miệng anh ta lại. Nhưng giờ đây tôi lấy tư cách gì mà bắt anh ta im lặng. Đành bĩu mỏ nghe anh ta nói.
Cuối cùng không nhịn được, tôi lẩm bẩm:
"Anh cũng lừa tôi mà."
"Rõ ràng là bác sĩ, lại giả làm sinh viên."
"Trẻ trâu giả nai."
Từ Thanh Tri dừng bước, nghiến răng nghiến lợi:
"Vị bệ/nh nhân này, tôi chưa từng nói mình là sinh viên, cô tự suy diễn đấy."
"Hay là cô chỉ thích sinh viên nam?"
May sao khi trở lại phòng khám, Từ Thanh Tri lại trở về vẻ đạo mạo của một bác sĩ chuyên nghiệp.
"Kỳ kinh nguyệt cuối cùng là khi nào?"
Tôi thành thật trả lời. Ngày thụ th/ai tính ra lại trùng khớp với thời gian tôi và anh ta đang mặn nồng. Tôi hơi áy náy vuốt tóc. Rồi thấy bàn tay Từ Thanh Tri nắm ch/ặt chuột đến trắng bệch. Cảnh người đẹp tức gi/ận cũng khá thú vị.
"Người cha đứa bé có khỏe mạnh không? Tiền sử gia đình có bệ/nh di truyền nào không?"
Câu này tôi trả lời được:
"Người cha rất khỏe mạnh, không có tiền sử bệ/nh di truyền."
Sau khi hoàn tất các xét nghiệm, Từ Thanh Tri đưa tôi tờ kết quả:
"Th/ai nhi phát triển rất tốt."
Tôi gật đầu hài lòng, công sức chuẩn bị lâu nay không uổng phí. Từ Thanh Tri cúi mắt che giấu cảm xúc:
"Cô... định giữ lại đứa bé chứ?"
Tôi gật đầu: "Đương nhiên."
Anh hít một hơi sâu:
"Lý do cô chia tay tôi, có phải vì đứa bé này?"
Tôi tiếp tục gật đầu, diễn trò cái máy gật vô cảm. Từ Thanh Tri truy hỏi tiếp:
"Hôm nay người cha sao không đi cùng cô khám th/ai?"
Đầu óc tôi quay cuồ/ng:
"Ờ... anh ấy hôm nay bận."
"Với lại bác sĩ Từ, người cha có đến hay không đâu phải việc bác sĩ phải lo?"
Từ Thanh Tri tức đến phì cười:
"Phải, tôi nhiều chuyện rồi."
Rồi anh mặt lạnh như tiền dặn dò những điều cần lưu ý. Lúc chuẩn bị ra về, anh gọi tôi lại:
"Cô duyệt qua yêu cầu kết bạn của tôi."
"Lần sau cô đặt lịch khám của tôi sẽ tiện hơn."
"Có vấn đề gì khẩn cấp tôi cũng giúp được."
Tôi ậm ừ cho qua. Nhưng trong lòng đang gào thét. Kết bạn lại rồi để đó chẳng sao, chặn là xong. Nhưng trời ơi, ai lại đi khám th/ai với bạn trai cũ chứ!
Đương nhiên, cuộc đời tôi luôn giỏi tạo bất ngờ. Bệ/nh viện mới tôi chọn dính scandal. Bệ/nh viện khác thì không tốt bằng Bệ/nh viện Đại học A. Thế là tôi lại lủi thủi quay về đây khám th/ai.
Dĩ nhiên là để tránh Từ Thanh Tri. Tôi cẩn thận đặt lịch với bác sĩ khác qua ứng dụng. Thế mà vị bác sĩ này xem hồ sơ của tôi xong, một cú điện thoạt gọi vội Từ Thanh Tri đến. Cổ áo anh chưa chỉnh tề, người còn đang thở gấp, không biết vừa ở xó xỉnh nào chạy về.
Tôi bó tay. Vị bác sĩ thấy biểu cảm của tôi liền giải thích:
"Tôi phải đi họp, giao ca bình thường thôi mà."
"Bác sĩ Từ rất tốt, cô yên tâm đi."
May sao lần này thái độ Từ Thanh Tri bình thản. Như thể thật sự chỉ làm việc công. Nếu anh không rủ ăn trưa.
"Trưa nay tôi đưa cô đến nhà hàng ngon nhất gần đây nhé?"
"Món đặc sản ở đó cô nhất định sẽ thích."
Thôi được, tôi thề là đồ ăn ngon mới khiến tôi đồng ý. Chứ không phải vì muốn ngắm mặt anh ta cho đỡ ngán. Từ Thanh Tri vừa gắp đồ cho tôi vừa nói chuyện nhẹ nhàng. À, nói đúng hơn là đang dò la.
"Hôm nay khám th/ai, sao cô không nhắn tin trước cho tôi?"
"Thấy tôi đến, cô cũng không vui."
"Cô đang trốn tôi sao?"
Ánh mắt quan tâm của anh như th/iêu đ/ốt tôi, tôi bất chợt buông lời đ/ộc địa:
"Bác sĩ các anh đều rất có trách nhiệm, ai khám cũng như nhau."
"Anh rất sốt sắng được khám th/ai cho tôi lắm à?"
"Đứa bé này không phải của anh, và nói theo cách nào đó, đứa bé này là bằng chứng cho việc tôi ngoại tình."
Chương 12
Chương 6
Chương 2
Chương 20
Chương 7
Chương 15
Chương 18
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook