Bạn Cùng Phòng Tầng Trên Chính Là Người Yêu Cũ

Chung Hằng vừa thất tình, lại vô cớ bị đ/á/nh một trận, nghĩ lại thấy thương hại. Anh ta co ro trong góc, đợi khi Cố Dữ vào nhà vệ sinh mới dám hỏi tôi.

“Hai người tái hợp rồi.”

Tôi gật đầu.

Chung Hằng trợn mắt, bực mình vì không thể làm gì được: “Không phải, cậu không thấy kỳ lạ sao? Làm thế nào Cố Dữ biết được chúng ta ở phòng nào?”

Tôi hiểu ý Chung Hằng. Cố Dữ chắc đã lắp định vị cho tôi, nếu không không thể tìm chính x/á/c đến thế. Nhưng tôi lắc đầu không đồng tình: “Câu hỏi của cậu dễ gây hiểu lầm quá. Cứ như Cố Dữ đến bắt gian tại trận ấy.”

Chung Hằng nhíu mày, có lẽ cũng thấy không ổn nhưng ngay lập tức nghiêm mặt: “Tôi nói nghiêm túc đấy, đừng đ/á/nh trống lảng. Cậu thực sự muốn quay lại với Cố Dữ? Trước đây cậu từng nói hai người không hợp nhau, bảo phải quan tâm cảm xúc anh ta quá mệt mỏi, muốn sống nhẹ nhàng hơn, không muốn bị ai trói buộc nữa.”

Tôi nhìn chằm chằm ly rư/ợu trước mặt, từ từ nói: “Mấy hôm trước, tôi tình cờ gặp em trai Cố Dữ. Cậu biết cậu ta nói gì không?”

Chung Hằng hiếu kỳ: “Gì cơ?”

Tôi cúi mắt, giọng nghẹn ứ: “Cậu ta bảo sau khi chia tay tôi, Cố Dữ nh/ốt mình trong phòng, gọi điện cho tôi đi/ên cuồ/ng. Khi gia đình phát hiện bất thường phá cửa vào, thấy anh ấy co ro trong góc, tay đầy vết c/ắt do dùng d/ao tự hại.”

Tôi nhìn thẳng Chung Hằng: “Tôi không thể nhìn anh ấy tự hành hạ mình thêm nữa, cũng không muốn chuyện khách sạn hôm đó tái diễn. So với việc mất Cố Dữ, những thứ khác chẳng đáng là gì. Hơn nữa, anh ấy đang điều trị và tình trạng đã dần cải thiện.”

Chung Hằng vẫn lo lắng: “Cậu không sợ một ngày nào đó anh ta phát đi/ên làm tổn thương cậu?”

Tôi nhớ lại cảnh ở khách sạn, dù gi/ận dữ đến thế nhưng Cố Dữ vẫn giữ được chút lý trí cuối cùng, kìm nén cơn thịnh nộ mà dừng lại. Tôi cười khẽ, quả quyết đáp: “Anh ấy không làm thế đâu.”

Chung Hằng thở dài: “Thôi được, nếu cậu đã quyết định thì tôi chỉ biết chúc phúc. Mà sao anh ta đi lâu thế vẫn chưa về?”

Tôi liếc nhìn khe cửa hé mở, thản nhiên nói: “Chắc lạc đường rồi.”

Thực ra hôm nay tôi bảo Cố Dữ đến xin lỗi còn có lý do khác - để anh ấy hoàn toàn yên tâm. Quả nhiên, bình thường khi tôi nói chuyện với bạn bè, Cố Dữ chỉ muốn dính ch/ặt lấy tôi. Vậy mà hôm nay chẳng mấy chốc anh đã đứng dậy rời đi.

Tôi biết anh đang đứng ngoài cửa lắng nghe cuộc trò chuyện giữa tôi và Chung Hằng. Tôi cảm nhận được Cố Dữ vẫn chưa thực sự an tâm. Anh tin chuyện giữa tôi và Chung Hằng hôm đó không có gì, nhưng không tin hai chúng tôi hoàn toàn trong sáng. Anh chỉ sợ nếu tiếp tục gây chuyện, tôi sẽ gi/ận mà bỏ đi lần nữa.

Nhìn vẻ ngây thơ không hiểu gì của Chung Hằng, lòng tôi dâng lên nỗi áy náy. Tôi lấy món quà đã chuẩn bị từ trước đưa cho anh ta: “Tặng cậu, coi như bù đắp.”

Chung Hằng ngạc nhiên: “Cố Dữ không tặng rồi sao?”

Tôi lắc đầu: “Đây là của tôi. Suy cho cùng Cố Dữ làm tổn thương cậu cũng vì tôi.”

Chung Hằng không khách sáo, đón lấy cách phóng khoáng: “Vậy tôi nhận nhé. Hehe, không uổng trận đò/n này.”

Trên đường về, Cố Dữ im lặng không nói. Tôi biết anh đang dằn vặt vì đã nghi ngờ, không tin tưởng tôi. Tôi bước lên đứng trước mặt anh, ngẩng đầu hôn lên môi anh rồi cười nói: “Cố Dữ, em yêu anh.”

Anh dừng bước, cúi đầu mắt đỏ hoe, rất lâu sau mới thều thào: “Anh xin lỗi.”

Tôi cười xoa đầu anh: “Không sao đâu, Cố Dữ. Chúng ta cứ từ từ, không cần vội.”

Cố Dữ ngoại truyện

Khi Tiểu Xuyên đề nghị cùng tôi đến gặp bác sĩ, tôi đã cự tuyệt. Tôi sợ. Bác sĩ nói căn bệ/nh này gần như không thể chữa khỏi hoàn toàn, chỉ có thể dùng th/uốc điều trị từ từ. Nếu Tiểu Xuyên biết được, liệu cậu ấy có thất vọng về tôi rồi lại bỏ đi? Tôi không dám nghĩ tới.

May mắn là từ lần đó, Tiểu Xuyên không hỏi thêm nữa. Mỗi ngày, cậu ấy chỉ nói yêu tôi, yêu rất nhiều, rồi đáp ứng mọi yêu cầu của tôi. Dần dần, những suy nghĩ ám ảnh bệ/nh hoạn trong tôi biến mất. Tôi trở nên bình thản hơn.

Ngay cả bác sĩ cũng kinh ngạc. Đúng thế, lần đầu gặp tôi, tình trạng của tôi quá tồi tệ. Ông ấy hỏi điều gì đã giúp tôi cải thiện nhanh thế.

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Tiểu Xuyên. Tôi mỉm cười đáp: “Là tình yêu.”

Danh sách chương

3 chương
04/02/2026 07:10
0
04/02/2026 07:08
0
04/02/2026 07:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu