Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi trở nên ngoan ngoãn khác thường.
Thường xuyên nhắc đến em trai trước mặt bà và bố khi nói chuyện với mẹ.
Họ rất hài lòng, cho rằng sau trận đò/n ấy tôi đã khôn ra.
Bà nội đắc chí:
- Huệ Minh à, bà bảo cháu gái này phải đ/á/nh mới chịu ngoan.
Bà nói như thể m/ắng tôi.
Nhưng thực chất đang nhắc bố đừng quá nuông chiều mẹ.
Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài giả tạo của tôi.
Cốc nước bố cho uống, sau mỗi bữa tối khi không ai để ý, tôi đều móc họng nôn ra.
Nên đêm nào tôi cũng nghe tiếng mẹ khóc thảm thiết như sống không bằng ch*t.
Sau lần trước, bà đ/á/nh tôi thừa sống thiếu ch*t.
Sáng hôm sau, để tôi nhớ đời.
Bà hơ miếng sắt nóng đỏ ấn lên người tôi.
Dưới lớp áo, vết s/ẹo ấy mãi mãi không phai.
X/ấu xí, gh/ê t/ởm, mỗi khi trái gió trở trời lại âm ỉ đ/au nhức.
Mùa nóng bức thì ngứa ngáy không chịu nổi.
Mẹ nghĩ chính sự bất an của bà đã khiến tôi khổ sở.
Tôi thấy được nỗi đ/au và cảm giác tội lỗi sắp trào ra từ đáy mắt bà.
Trưa hôm ấy, bố và bà đang ngủ trưa.
Bà ngồi trong nhà kho nhìn vết thương của tôi mà khóc.
Tôi ôm bà, mặt ch/ôn vào cổ mẹ.
Vết thương đ/au nhói.
Nhưng lòng tôi lại rộn ràng vì thấy mẹ thương xót mình.
Ngọt ngào vô cùng.
Kiếp thứ hai này, cuối cùng tôi cũng cảm nhận được tình yêu của mẹ.
Ấm áp khôn tả.
Chợt nhớ việc chính, tôi vội ngồi thẳng dậy:
- Mẹ ơi, bố muốn mẹ sinh con trai, nhưng...
Nhưng nếu sau này có cơ hội tốt hơn.
Mẹ có th/ai thì sao?
- Yên tâm đi.
Bà nắm ch/ặt tay tôi.
- Mẹ sẽ không có con nữa đâu.
Tôi tròn mắt kinh ngạc.
Mẹ kể, trước khi sinh tôi, vì mới bị bắt về đây.
Bà đã thử mọi cách để trốn thoát.
Nhưng cuối cùng bị đ/á/nh tà/n nh/ẫn.
Ban thông tin làng đã báo tin.
Chừng bốn năm phụ nữ vây quanh đ/á vào bụng bà.
Sau đó, bà mang th/ai tôi.
Nói đến đây, mẹ mím môi liếc nhìn tôi.
Rồi tiếp tục:
Bà không hề muốn đứa con này.
Nên đã dùng mọi cách để ph/á th/ai.
Nhưng sự cuồ/ng si của bố với mẹ đã đến mức bệ/nh hoạn.
Hắn sợ mẹ ch*t, cũng sợ bà bỏ trốn.
Hắn từng nói: Mẹ đẹp lắm.
Là người phụ nữ đẹp nhất hắn từng thấy.
Mười cô gái trong làng cũng không bằng một sợi tóc của bà.
Cho đến khi sinh đứa con đầu, mẹ bị nh/ốt kín.
Chưa đủ mười tháng, bà sinh ra tôi.
Bà nội thấy không phải trai, tức gi/ận đ/á/nh mẹ tới tấp ngay khi vừa sinh xong.
Vì bố quá thiên vị người phụ nữ ngoại lai này.
Không cho bà xuống ruộng, chiều chuộng đủ điều.
Bà nội trút hết uất h/ận vào mẹ.
Mẹ cũng mắc bệ/nh hậu sản nặng.
Khi tôi được vài tháng tuổi.
Suốt một tháng liền, bà lại bị ép qu/an h/ệ.
Trải qua năm lần ph/á th/ai rồi lại mang bầu...
Thầy lang Tôn m/ù bắt mạch kết luận bà khó có th/ai lại.
Mọi người khuyên bố đi bắt thêm đàn bà khác.
Đàn bà không sinh được con trai thì đẹp mấy cũng vô dụng.
Mẹ bóc lớp vảy trên vết s/ẹo cũ, m/áu lại rỉ ra.
Có lẽ, vết thương lòng bà chưa bao giờ lành kể từ ngày bị bắt về đây.
Tôi siết ch/ặt tay mẹ, nhắc đi nhắc lại:
- Mẹ ơi, mẹ nhất định phải giữ vững.
- Chúng ta sẽ có hy vọng thôi.
Bà cúi đầu, nước mắt rơi như mưa.
- Thật sự còn cơ hội sao?
- Con nhớ... gia đình mình quá...
14
Bề ngoài, tôi là đứa con gái ngoan mong chờ em trai ra đời.
Nhưng thực chất, tôi luôn tìm ki/ếm cơ hội thích hợp.
Từ ngày đi bệ/nh viện về, tôi không đến trường nữa.
Giáo viên đến nhà nói chuyện với bà và bố.
Nhưng bà nội nhất quyết:
- Đồ bỏ đi học hành gì!
- Đợi cháu trai ra đời rồi tính sau!
Bà nội đuổi thầy cô đi sau vài câu.
Bố không diễn trò tốt với bà như kiếp trước.
Tôi cũng chẳng buồn quan tâm.
Không đi học càng tốt.
Bên trong vẻ ngoài vô cảm, bộ n/ão tôi không ngừng hoạt động.
Tôi quan sát, học hỏi, lên kế hoạch.
Bắt đầu chú ý những chi tiết trong làng.
Thầy lang Tôn m/ù sống đơn đ/ộc, không con cháu.
Sau khi xong việc đốn củi, tôi thường đến học hỏi ông.
Giúp ông dọn dẹp nhà cửa.
Dần dà, ông cũng dạy tôi vài thứ.
Như những loại cỏ trên núi: thứ chữa bệ/nh, thứ gây tiêu chảy, thứ... có đ/ộc.
Muốn đưa mẹ đi, không thể trông chờ vào người ngoài hay bất kỳ ai trong làng.
Tôi chỉ nghĩ đến sự kiện lớn sắp tới.
Lễ tế tổ tiên.
Hôm đó, hầu hết đàn ông trong làng tụ tập ở nhà thờ họ.
Uống rư/ợu bát, ăn thịt miếng, ăn mừng thâu đêm.
Phụ nữ phải lo cơm nước, không được ngồi cùng mâm.
Đây là cơ hội vàng để đầu đ/ộc.
Suốt thời gian này, tôi theo học thầy Tôn, biết được vài loài cây đ/ộc trên núi.
Ô đầu, đoạn trường thảo, nấm đ/ộc.
Những thứ này dễ ki/ếm.
Tôi lợi dụng lúc đi hái rau, đốn củi để thu thập, phơi khô rồi tán thành bột.
Để đảm bảo đ/ộc tính.
Tôi thử nghiệm trên lũ chuột đồng.
Độc tính phát tác rất nhanh.
Hầu như không có cơ may sống sót.
Thời gian còn lại tôi cũng chẳng rảnh rỗi.
Dựa vào ký ức lần đi bệ/nh viện và ký ức tiền kiếp.
Tôi vẽ đi vẽ lại lộ trình trốn thoát cho mẹ trên bãi đất trống.
Cố tránh khu vực nguy hiểm và nơi đông người.
Kiếp trước đi về mỗi tuần giúp tôi thuộc từng con đường trong làng.
Nhưng mẹ thì không biết.
Khi ngày lễ tế tổ tiên đến gần.
Tôi chia đôi cốc nước bố cho uống đưa cho bà nội.
Để bà ngủ say nhưng không hôn mê.
Mỗi tối khi mẹ bước ra từ căn phòng ấy, chúng tôi lại trốn vào nhà kho.
Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi vẽ đi vẽ lại bản đồ.
May thay, khả năng tiếp thu và trí nhớ của mẹ khá tốt.
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook