Nhật Ký Hàng Ngày Của Ảnh Đế Và Boss Mèo

Nhật Ký Hàng Ngày Của Ảnh Đế Và Boss Mèo

Chương 5

03/02/2026 09:43

Tôi không mềm lòng, quyết định dạy cho con mèo thất tín này một bài học nhớ đời.

Gọi phục vụ dọn đĩa đi, tôi ph/ạt nó nhịn đói ngủ qua đêm.

Suốt lúc chuẩn bị ngủ, Tần U U cứ bồn chồn không yên, hiếm khi không lải nhải mà luôn giữ khoảng cách một cánh tay với tôi, lén liếc nhìn.

Không có hành động bám víu như bạch tuộc của nó, cộng thêm mệt mỏi sau chuyến bay, lại nghĩ đến việc mai phải dậy sớm làm việc, tôi dần chìm vào giấc ngủ thì bị ngắt quãng vào phút chót.

Tần U U bò đến gối tôi, áp sát tai tôi thì thầm vừa đủ nghe:

"Anh còn gi/ận không? Gi/ận lắm không? Mai có tiếp tục gi/ận nữa không?"

Có lẽ nghĩ chuyện hôm nay phải có hồi kết, nó cần một lời hứa rõ ràng nên cuối cùng vẫn mở miệng.

"Dù anh gi/ận cũng không vứt em đi đúng không, anh hứa sẽ không đuổi em mà, không được thất hứa đâu nhé."

"Em cũng hứa với anh thế, vậy em làm được chưa?" Tôi bực mình vì tiếng lầm bầm của nó, lật người hỏi vặn.

"Im đi, nói nữa là tao tống ra ban công ngủ đấy."

11

Hôm sau, tôi dặn Hiểu Quang ở lại trông Tần U U, thấy nó ngủ say nên không đ/á/nh thức dặn dò thêm, trang điểm xong là thẳng ra cửa.

Buổi chiều diễn ra suôn sẻ, tôi cũng được như nguyện gặp Lăng Phong cùng sân khấu.

Chàng trai trẻ để lại ấn tượng tốt, khoảng 24-25 tuổi, dáng người thon gọn, khuôn mặt nhỏ nhắn, cằm nhọn, môi mỏng, đôi mắt to sáng ngời tỏa vẻ lanh lợi.

Lễ c/ắt băng khai trương kết thúc, tôi gọi anh lại hậu trường, khẽ trình bày ý định.

"Thầy Tần là đàn anh, cũng là thần tượng của em, nếu có gì em giúp được, thầy đừng ngại."

Trong phòng khách kín ở tầng hai cửa hàng hiệu, Lăng Phong không ngạc nhiên lắm khi tôi biết chân tướng của anh.

Ngược lại còn vui mừng vì trên đời lại có thêm một đồng loại.

"Nhóm chúng ta ngày càng đông, biết đâu lại thúc đẩy được luật bảo vệ liên quan."

Quả nhiên anh rất hiểu chuyện, ngay cả điều này cũng nghĩ tới, tôi quả không hỏi nhầm người.

Lăng Phong kể thêm nhiều kiến thức về hóa hình động vật, bao gồm tuổi tác, ăn uống, sức khỏe...

Khi tôi nhắc tới việc Tần U U không thể biến lại thành mèo, anh an ủi:

"Đây là trạng thái bất ổn định giai đoạn đầu hóa hình, nửa năm đầu khi động vật mới hóa thành người đều không kiểm soát tốt khả năng này."

"Rất hay gặp tình trạng không biến lại được, hoặc khi xúc động mạnh sẽ lộ đuôi hay tai, chuyện bình thường thôi. Nhưng giai đoạn này tốt nhất nên tránh người khác, bị kẻ x/ấu nhìn thấy có thể gây họa."

Tim tôi thắt lại, hóa ra lần này đưa Tần U U ra ngoài vẫn là hơi liều.

Trò chuyện với Lăng Phong rất thoải mái, tôi tò mò sao anh hiểu biết nhiều thế, chắc đã dày công học tập luyện tập lắm.

"Vâng, thầy Tần, em hóa hình khá sớm, sống ở dạng người đã gần mười năm rồi."

"Hơn nữa, khác với mèo nhà, em từ nhỏ đã lang thang nên khả năng học hỏi và thích nghi phải mạnh hơn, đành vậy thôi."

Anh gãi mái tóc ngắn xoăn màu nâu sẫm, giọng thoáng chút ngậm ngùi.

"...À, ra vậy, em có được ngày nay thật không dễ, giỏi lắm."

Tôi chân thành khen ngợi, nể phục nghị lực và năng lực của anh.

Cuộc trò chuyện với Lăng Phong vui vẻ tới mức trời sẩm tối mà tôi vẫn còn luyến tiếc.

"Em sống hoàn toàn ở dạng người, vậy dạng mèo thì sao? Bao lâu em biến lại một lần? Có thấy không quen không?"

Anh chống cằm, hồi tưởng chốc lát.

"Em không nhớ rõ lắm, lâu rồi chưa biến lại, thật sự cũng hơi không quen. Chủ yếu do đã quen ăn đồ người nên chẳng muốn ăn thức mèo nữa."

Rồi mắt anh sáng lên, vừa ngại ngùng vừa mong đợi hỏi:

"Thầy Tần muốn xem không? Em có thể biến cho thầy xem."

12

"Ồ, đ... được không? Nếu không quá đường đột."

"Không sao ạ, dù lâu rồi em không làm thế nhưng thầy là thần tượng của em, em sẵn lòng cho thầy xem dạng mèo."

Lăng Phong vừa nói vừa đứng dậy cởi cúc áo sơ mi, trong chớp mắt, một người lớn biến mất trước mắt.

Tốc độ nhanh khiến tôi kinh ngạc, từ đống quần áo trên sàn chui ra một con mèo tai to mắt đen, lưng nâu bụng trắng, dáng người thon thả.

"Meo~"

Thấy tôi đứng hình, nó kêu nhẹ rồi nhảy lên tay vịn ghế sofa, dụi đầu vào mu bàn tay tôi trước khi nhảy vào lòng, lộ bụng mềm ra.

Tôi biết đây là cách động vật biểu thị thiện cảm và tin tưởng.

Thế là tôi đưa tay vuốt ve, khác với cảm giác mềm mại xù lông của U U, bụng mèo Devon săn chắc hơn.

"Dễ thương lắm, dạng mèo của em đẹp quá."

"Meo meo meo."

Nó như hiểu lời khen cũng vui vẻ, để tôi vuốt một lúc rồi nhẹ nhàng nhảy lên vai, li /ếm tóc mai tôi.

Ôi, lâu lắm rồi tôi mới được vuốt mèo, lòng bỗng bồi hồi.

Đúng lúc tôi định mân mê dọc lưng mèo cho đã tay thì cửa phòng kêu cót két, mở ra.

"Anh, xong chưa ạ? U U tìm anh."

Hiểu Quang dẫn Tần U U đứng cùng nhau trước cửa.

Trong ngoài, tám mắt chạm nhau.

"U U, sao em lại đến——"

Tôi chưa kịp nhận ra điều gì thì ánh mắt U U đã sắc lẹm, cong lưng như viên đạn phóng thẳng về phía tôi!

"Meo!!!"

Dường như cảm nhận được nguy hiểm, Lăng Phong từ vai tôi bật cao, kêu lên hoảng hốt.

Nó nhảy cao cả thước, đạp một cái vào không trung rồi nhanh chóng đổi hướng.

Tần U U gừ gừ trong cổ họng, lướt qua sofa sát người tôi, đuổi theo con mèo như mãnh thú phun lửa xông tới.

"..."

Tôi chợt hiểu ra.

"U U! Dừng lại!"

Tỉnh táo lại, tôi lập tức xông lên ngăn cản, nhưng ch*t ti/ệt, một người một mèo di chuyển nhanh như chớp, tôi đuổi theo không kịp.

Danh sách chương

5 chương
03/02/2026 09:48
0
03/02/2026 09:46
0
03/02/2026 09:43
0
03/02/2026 09:41
0
03/02/2026 09:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu