Sau Khi Chán Ngấy Chồng

Sau Khi Chán Ngấy Chồng

Chương 5

03/02/2026 07:37

Trên đường về công ty, bạn thân gọi điện rủ tôi tối nay đi chơi, lần này tôi không từ chối nữa.

Tối hôm đó, đưa Tuấn Tuấn đến nhà bố mẹ xong, tôi liền đi gặp cô ấy.

Bạn dẫn tôi đến tiệm mà lần trước cô ấy đã nhắc.

Quả nhiên toàn trai đẹp.

Bạn thân thành thạo gọi kỹ thuật viên số 12, rồi giới thiệu cho tôi anh số 23.

- Rửa chân chuyên nghiệp lắm, lại còn biết chiều lòng khách nữa.

Cô ấy cười híp mắt nhìn tôi: - Đi tiêu tiền là để tìm vui mà. Lát nữa em dẫn chị tiếp địa điểm khác nhé!

Sau khi rửa chân, hai đứa vừa ăn trái cây vừa tán gẫu.

Chuyện phòng the quá riêng tư, hai năm nay tôi chỉ có thể giãi bày nỗi khổ với mỗi mình cô ấy.

Người ngoài có lẽ khó hiểu vì sao tôi lại ly hôn Quý Đình chỉ vì chuyện đó, nhưng bạn thân lại ủng hộ hết mực.

- Theo em nói, ly hôn là đúng đắn. Chị ki/ếm được tiền, sau này tự lo cho bản thân sung sướng.

Nhắc đến Quý Đình, cô bạn nhăn mặt: - Trước thấy ảnh cũng tạm được, đủ xứng chị. Ai ngờ giờ thành thế này.

- Thôi đừng nhắc kẻ vô duyên nữa.

Cô ấy nâng ly: - Kiều Văn Tâm, chúc mừng chị ly hôn vui vẻ!

Sau khi ly hôn, tôi thực sự sống rất thoải mái.

Tuấn Tuấn là đứa trẻ ngoan ngoãn, biết điều.

Dù mới tám tuổi nhưng từ học tập đến sinh hoạt, cháu đều tự sắp xếp ngăn nắp, chẳng cần tôi phải nhắc nhở.

Việc nhà đã có máy rửa bát, robot hút bụi, mỗi tháng tôi còn gọi dịch vụ dọn dẹp chuyên sâu.

Nhà không có Quý Đình nghĩa là không còn tất bốc mùi, không bóng người b/éo ú ngồi sofa chơi game, đêm ngủ cũng chẳng nghe tiếng ngáy khó chịu.

Căn nhà bỗng thơm tho, sạch bong sáng bóng.

Điều khiến tôi vui nhất là sau ly hôn, công việc kinh doanh cũng phất lên.

Tôi làm thương mại điện tử xuyên biên giới hơn chục năm, ngoài đợt bùng n/ổ năm 2015 ki/ếm bộn tiền, mấy năm sau doanh thu cứ ì ạch. Vậy mà chỉ ba ngày sau khi ly hôn, nhân viên marketing báo sản phẩm mới b/án đắt như tôm tươi...

Bạn thân đùa cợt: - Hay Quý Đình khắc chị?

Tôi lắc đầu, không biết hắn có khắc tôi không, nhưng hiện tại tinh thần tôi sảng khoái, như được hồi sinh.

Tháng thứ hai sau ly hôn, tôi quen một người bạn trai.

Anh ta tên Lưu Ninh, năm nay hai mươi lăm tuổi. Chúng tôi gặp nhau ở phòng gym.

Lúc đó tôi đang tập máy, tư thế không chuẩn.

Anh thấy vậy bèn đến chỉnh sửa giúp, còn trực tiếp làm mẫu vài động tác.

Cơ thể anh đẹp chuẩn kiểu "bố nuôi" đang hot trên mạng.

Vô tình liếc thấy "kích thước" chỗ ấy cũng khá ấn tượng, khiến tôi đỏ mặt.

Trò chuyện mới biết anh chưa có bạn gái, tôi chủ động tấn công: - Tối nay đi ăn tối không?

Biết làm sao được, năm nay tôi đã ba mươi bảy, chẳng quen mấy trò vòng vo nữa.

Tôi chỉ hiểu đơn giản: không hành động thì không có cơ hội.

Nhưng nếu tôi muốn, tôi chủ động, thì tôi sẽ có được.

Lưu Ninh nhìn tôi ánh mắt kỳ quặc, rồi từ chối.

Trên đường từ phòng gym ra bãi đỗ, tôi kể chuyện với bạn thân, tự giễu: - Tôi định sau ly hôn tìm vài em cún con tâm sự. Ai ngờ lần đầu ra tay đã bị từ chối, xem ra tôi hết sức hấp dẫn rồi.

Bạn thân an ủi qua điện thoại: - Hắn ta không có mắt thôi, không sao, lần sau em giới thiệu cho chị mấy em trai.

- Được thôi.

Tôi cười ngặt nghẽo: - Đừng đợi lần sau, em gửi ngay danh thiếp mấy em trai đây, lát nữa chị liền hẹn họ đi ăn.

Vừa dập máy, vai tôi bỗng bị vỗ nhẹ.

Quay lại nhìn, chính là Lưu Ninh.

- Tối nay đi ăn tối với anh không? - Giọng anh trong trẻo vang lên.

Tôi nhướng mày, lắc lư điện thoại: - Thôi, giờ chị đi ăn với em trai khác đây.

Nói xong tôi bỏ đi không ngoảnh lại.

Khi xe rời bãi đỗ, qua gương chiếu hậu tôi thấy Lưu Ninh vẫn đứng đó, ánh mắt dán ch/ặt vào hướng tôi đi.

Hôm sau tôi làm việc muộn nên không đến phòng gym, tan làm về thẳng nhà.

Hôm sau nữa đến nơi, tôi bị Lưu Ninh chặn ngay tại góc phòng tập.

- Tối nay rảnh đi ăn với anh chưa?

Hẹn hò với Lưu Ninh hai lần liên tiếp, đến lần thứ ba địa điểm hẹn từ phòng gym, rạp chiếu phim, công viên chuyển hẳn sang khách sạn.

Lý do đến lần thứ ba mới đổi địa điểm vì dù đang khát khao, tôi vẫn rất coi trọng vệ sinh cá nhân.

Trước khi qu/an h/ệ, tôi dụ Lưu Ninh đi bệ/nh viện khám tổng quát, chờ kết quả mất chút thời gian.

Đương nhiên để công bằng, tôi cũng đi khám.

Vốn dĩ hàng năm tôi đều khám phụ khoa định kỳ, lần này chỉ là làm sớm hơn chút.

Thấy báo cáo khám sức khỏe của anh không vấn đề gì, tôi lập tức dẫn anh lên giường.

Tôi không nhìn lầm, "cậu bé" kia quả thực to khỏe, lại còn rất sung sức, đúng chuẩn vừa đẹp mã vừa chất lượng.

Lần nữa sắp mềm nhũn trên người Lưu Ninh, tôi hỏi: - Lần đầu chị mời em đi ăn, sao em nhìn chị bằng ánh mắt kỳ lạ thế, lại còn từ chối?

- Chị quên chúng ta từng gặp nhau rồi sao?

"Nó" hích mạnh lên, tôi thét lên.

- Có sao?

Tôi không nhớ ra.

- Chị nhớ kỹ lại xem, ba tháng trước... cũng ở phòng gym...

Lưu Ninh chậm lại, mồ hôi trên trán lăn dài vì đang kìm nén cực độ.

Bị "nó" tr/a t/ấn liên hồi, đầu óc tôi suy nghĩ cuống cuồ/ng.

- À, chị nhớ rồi, em từng xin số chị.

Ba tháng trước, khi tôi đang chạy bộ, anh đến hỏi có thể cho xin liên lạc không, tôi ngại ngùng từ chối: - Xin lỗi em, chị đã có gia đình rồi.

Thì ra là vậy.

Tôi vì đã kết hôn mà từ chối anh, anh tưởng tôi còn chồng nên từ chối lại.

Tôi đắc ý: - Thế nên ở bãi đỗ nghe chị gọi điện nói đã ly hôn, em lập tức hối h/ận muốn hẹn hò phải không? Xem ra chị vẫn rất quyến rũ mà.

Lưu Ninh khẽ gật đầu.

Danh sách chương

4 chương
03/02/2026 07:38
0
03/02/2026 07:37
0
03/02/2026 07:36
0
03/02/2026 07:35
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu