An Duyệt không chịu thua thiệt

An Duyệt không chịu thua thiệt

Chương 4

03/02/2026 07:36

Mẹ chồng nhìn tôi chằm chằm, giọng đầy vẻ giáo huấn.

- Con xem những người vợ đợi chồng về sum họp, ai chẳng con cái đề huề, cuộc sống viên mãn. Còn những kẻ gây lộn đùng đùng, dù có ly hôn cũng thành gái già ế chỏng chơ.

Tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào bà.

- Mẹ nói thế, ý là đang cảnh báo con sao?

Mẹ chồng lại giở bộ mặt trơ như đ/á quen thuộc.

- Ài, bà già như tôi biết gì đâu. Chỉ là truyền đạt chút kinh nghiệm sống thôi.

Tôi từ tốn đặt bát xuống, giọng dịu dàng:

- Mẹ nói phải quá, hóa ra mẹ là người có phúc thật. Con vào phòng trước nhé.

Quay lưng bước đi, bỏ lại bàn ăn ngổn ngang.

8

Chẳng mấy chốc, mẹ chồng đã phát hiện đơn xin đi công tác nước ngoài tôi để trên bàn khi dọn phòng. Bà lôi theo Phùng Dật Tư xông vào, lúc đó tôi đang tập duyệt PowerPoint cho buổi thăng chức.

Mẹ chồng mặt nặng mày nhẹ:

- An Việt, xem ra lòng con đã hoang dã rồi. Mấy hôm trước bà nói toàn công dã tràng.

- Con phải nghỉ việc ở nhà đẻ con ngay, đừng làm gì nữa!

Phùng Dật Tư hiếm hoi nổi gi/ận:

- Cưới nhau cả năm rồi, anh nói bao lần đừng tranh giành, thuận theo tự nhiên. Giờ em đang làm cái gì thế?

Tôi giả vờ ngạc nhiên, giọng ngọt ngào:

- Đâu phải em tranh giành. Sếp chỉ đề cứ mỗi em thôi. Nghe lời anh không tranh không đoạt, em mới nhận lời đi. Nếu từ chối trước mặt cả nhóm, chẳng phải làm mặt anh nóng sao?

Phùng Dật Tư đờ người, không ngờ câu trả lời này. Anh ta biến sắc, giọng nghẹn lại:

- Anh cấm em đi. Mau từ chối với lãnh đạo đi, đừng làm anh và mẹ buồn nữa.

Tôi thong thả ngồi xuống ghế:

- Cái sự tranh giành hay không, hóa ra ở anh rất co giãn.

Bị vạch trần hai mặt, anh ta bỏ luôn vẻ ngoài:

- Vậy em nghỉ việc đi.

Phùng Dật Tư dám nói thế vì chắc mẩm tôi không dám rời xa anh ta.

Tối đó, tôi nghe được cuộc đối thoại giữa mẹ con họ.

- An Việt đêm hôm ra khỏi nhà, không phải đi ngoại tình đấy chứ?

Giọng Phùng Dật Tư đầy tự tin, kh/inh khỉnh:

- Loại như cô ấy là kiểu ít ngoại tình nhất. Bên ngoài hiếu thắng, nhưng về nhà chỉ mong ổn định. Nếu không đã chẳng đồng ý xem mắt với anh.

Mẹ chồng ngập ngừng:

- Nhưng con bé ki/ếm được nhiều hơn anh, đâu phải không rời được anh.

Phùng Dật Tư điềm tĩnh đáp, lạnh lùng:

- Chính vì thế mục tiêu của cô ấy càng rõ ràng. Đã quyết định việc gì sẽ không thay đổi. Trước cưới cô ấy biết rõ khoảng cách thu nhập vẫn đồng ý, nghĩa là không để bụng chuyện đó.

- Người nóng nảy có một đặc điểm: tuy ý nghĩ không đổi ngay, nhưng dần dà sẽ bị xói mòn theo ý mình.

Thấy tôi im lặng, Phùng Dật Tư nắm tay tôi, giọng băng giá:

- Xin lỗi mẹ đi. Em làm bà buồn rồi.

Tôi rút tay lại, mặt đầy mỉa mai:

- Em nghe lời anh không tranh không cãi, anh lại nổi đóa.

- Em làm theo lời mẹ chịu thiệt là phúc, thấy ảnh anh ôm Trần Hiểu Uyển trong nhóm còn không hé răng. Giờ sao lại thành em làm bà buồn?

Phùng Dật Tư sững người, sau đó đầy kh/inh bỉ:

- Anh và cô ấy trong sáng, em đừng vô cớ gây chuyện.

Tôi thong thả lấy từ tủ áo ra chiếc sơ mi gấp gọn, ném vào mặt anh ta.

Rồi bật đoạn video trên bàn.

Trong hình, anh ta và Trần Hiểu Uyển đang mặn nồng trên xe.

Tay cô ta đã luồn vào áo anh.

Cổ áo in hằn vết son mờ.

Anh ta vội vàng gập laptop xuống.

Vẻ điềm nhiên biến mất, mặt mày hung dữ:

- Em dám theo dõi anh!

9

Phùng Dật Tư không thể không hoảng.

Làm việc ở doanh nghiệp nhà nước khác hẳn công ty nước ngoài.

Công ty nước ngoài nhìn thoáng nhưng thực ra nghiêm ngặt.

Giờ giấc linh hoạt nhưng phải hoàn thành đủ việc.

Doanh nghiệp nhà nước nhìn nghiêm nhưng thực ra dễ dãi.

Nên dù anh ta và Trần Hiểu Uyển lợi dụng công việc đi ra ngoài thường xuyên.

Chỉ cần không ai tố cáo, quan trên cũng làm ngơ.

Mọi người đều biết những chuyện bẩn thỉu của nhau, chỉ là ngầm hiểu.

Nhưng chuyện này không thể đưa ra ánh sáng, kẻo tiêu tùng sự nghiệp.

Phùng Dật Tư tức gi/ận đến ng/ực run lên, hồi lâu mới lấy lại bình tĩnh.

- Mẹ ra ngoài trước đi.

Vẻ mặt hiền lành của mẹ chồng suýt nữa không giữ được, tưởng chừng muốn x/é x/á/c tôi.

Nhưng nghe lời con trai, bà vẫn ngoảnh lại ba lần một bước rồi ra khỏi phòng.

- Em copy dữ liệu xe anh!

Giọng anh ta nghiến răng nghiến lợi.

Tôi nhẹ nhàng đáp:

- Ừ, còn khá thú vị đấy.

Phùng Dật Tư bỗng trầm tĩnh lại, lấy lại vẻ điềm đạm:

- Anh có thể giải thích, em đừng hấp tấp.

Trong định kiến, người nóng tính thường bốc đồng.

Nhưng hình như anh ta không nhận ra, hôm nay người bình thản lại là tôi.

Còn anh ta và mẹ mới là những kẻ lo/ạn cả lên.

Tôi xoa xoa chiếc laptop, trầm giọng:

- Vậy anh nói đi.

Anh ta lập tức ngồi sát lại, định vòng tay qua vai.

Tôi đứng lên, khéo léo né tránh.

Anh ta sững lại, giọng điềm nhiên:

- Phòng ban đang có cơ hội thăng chức, anh và Trần Hiểu Uyển là đối thủ.

Tôi hào hứng quay lại nhìn.

Chuyện này khiến tôi hơi bất ngờ.

Niềm vui ngoài ý muốn.

- Anh đang thuyết phục cô ấy nhường cơ hội này, sắp thành công rồi.

- An Việt, em tin anh đi. Anh yêu em, nhưng giờ vì cơ hội này, anh đành dùng cách khác.

Giọng tôi châm biếm:

- Không ngờ chồng hiền lành như hoa cúc của em lại biết dùng sắc đẹp để thu phục.

Anh ta tái mặt vì bị châm chọc, nhưng vẫn gật đầu:

- Nhưng anh không thật sự phụ em, anh và cô ấy chưa đi đến bước cuối.

Tôi phì cười vì lời biện minh:

- Ý anh là mình không tranh giành, mong người khác tự rút lui vì sức hấp dẫn của anh?

- Rồi em phải như mẹ, chịu thiệt là phúc, ngồi đợi kẻ lang chân đầy tai tiếng như anh quay đầu?

Anh ta nhíu mày gi/ận dữ, nhưng đành nén tức:

- An Việt, em nói thế khó nghe quá.

Tôi rút tờ đơn ly hôn trong ngăn kéo, đưa trước mặt anh ta:

- Em chịu không nổi. Ký đi.

10

Cuộc đàm phán kết thúc bằng tờ đơn ly hôn bị x/é nát.

Danh sách chương

5 chương
13/01/2026 18:36
0
13/01/2026 18:36
0
03/02/2026 07:36
0
03/02/2026 07:34
0
03/02/2026 07:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu