Tiểu Khuyển Hoàng Đế

Tiểu Khuyển Hoàng Đế

Chương 7

04/02/2026 09:56

“A huynh đã ra Bắc Cảnh chinh chiến, phụ thân cũng nhận được lệnh trưng binh. Ai nấy đều biết chiến trường ấy là chỗ nuốt x/á/c người, nhà chúng ta đành phải b/án hết gia sản để chạy về Nhữ Nam.”

Tôi đỡ lấy cánh tay nàng: “Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, chiến lo/ạn sắp kết thúc rồi.”

“Thật sao? Chúng ta thắng được không?” Thẩm Thanh Yến ánh lên nét hy vọng.

Tôi ngoảnh lại, lần cuối ngắm nhìn tường cung.

“Nhất định thắng.”

Thẩm Thanh Yến tuổi còn nhỏ, nghe thế liền vui vẻ ngay: “Tỷ tỷ, chiếc trâm trên đầu chị m/ua ở đâu thế? Đẹp quá!”

Tôi sờ lên mái tóc.

Rút ra một chiếc trâm ngọc chưa từng thấy bao giờ.

Lắc đầu: “Quên rồi.”

10

Tôi theo gia đình Thẩm Thanh Yến về Nhữ Nam.

Vùng đất cổ xưa từng phồn hoa này có tin tức vô cùng thông suốt.

Trên bản địch báo, nét mực mờ phác họa hình ảnh Đỗ Cảnh Huyền hoàn toàn khác lạ:

Sắc bén, kiên cường, chẻ núi ngăn sông.

Vị hoàng đế không điểm yếu, chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã phô bày dáng vẻ hùng mạnh nhất.

Ngồi trong quán rư/ợu, thương nhân qua lại tấp nập.

“Nghe tin chưa? Bắc Cảnh đại thắng dưới sự dẫn dắt của Bệ Hạ!”

“Công chúa Bắc Cảnh còn muốn hòa thân? Không tự lượng sức mình, thật hoang đường!”

“Nhưng ta nghe nói Bệ Hạ dạo này không khỏe, nghe đâu cả triều đình cũng không thượng...”

Tôi không nhịn được hỏi: “Bệ Hạ làm sao vậy?”

Người kia gãi đầu: “Tôi cũng chỉ nghe đồn, hai ngày nay Bệ Hạ không lâm triều, chi tiết thì không rõ.”

Bầu trời âm u, tôi lo lắng trở về từ quán rư/ợu.

Giữa đường, một chú chó đen nhỏ chặn lối.

Tôi rẽ trái, hắn vẫy chân ngắn cũn chạy sang trái.

Tôi rẽ phải, hắn loạng choạng vài bước, rồi “oạch” một tiếng ngã chổng vó.

Tôi cúi xuống, chạm vào chiếc mũi đen ươn ướt: “Bé con, mẹ ngươi đâu?”

Chó đen không đáp, chỉ dùng đầu dụi vào tay tôi.

Tôi xoa đầu hắn.

Nhỏ xíu, chắc mới hơn tháng tuổi.

Hồi nuôi A Huyền, hắn đã ba tháng tuổi, dù vẫn là cún con nhưng đã lộ vẻ oai phong.

Không như chú chó trước mặt, đi còn chưa vững.

Tôi tránh chú chó nhỏ, định về nhà.

Vừa nhấc chân, cảm thấy váy vướng vật gì nặng.

Chó đen đang cắn vạt váy tôi, bị lôi đi một quãng.

Tôi gi/ật mình, sợ giẫm phải hắn.

“Ngươi... muốn theo ta về nhà sao?”

Chó đen rên ư ử.

Tôi lắc đầu: “Không được, ta đã hứa không nuôi chó nữa rồi.”

Nói rồi, tôi đặt chú chó ra xa rồi bước về.

Nhưng khi bước qua cổng, quay lại khóa cửa, hắn vẫn ngồi trong khe cửa nhìn tôi đầy thương nhớ.

Tôi vào phòng lấy chiếc bát gỗ, x/é một cái đùi gà bỏ vào.

Đặt trước cửa:

“Ăn đi, ăn xong rồi đi.”

Chó đen bước tới, cái bát to hơn cả đầu hắn.

Hắn đi vòng quanh đùi gà một lượt rồi nằm phịch xuống.

Tôi nhìn trời chiều âm u.

Đau đầu nghĩ, lẽ nào hắn chưa cai sữa?

Sang nhà Thẩm Thanh Yến mượn ít sữa bò.

Tôi đem bát gỗ từ cửa vào trong nhà.

Chỉ vào chú chó đang uống sữa:

“Ta không nuôi ngươi được, chờ chủ đến hãy theo họ đi.”

Hôm sau, Thẩm Thanh Yến sang chơi.

Tay xách đầy đồ ăn, vừa vào cửa đã thấy chó đen nhe răng gầm gừ.

“Ồ, tiểu yêu tinh nào đây?” Nàng cúi xuống định xoa đầu chó đen, nhưng bị né tránh.

Từng nuôi chó, hiểu tính trung thành nên nàng không gi/ận, cười hiền đưa hộp đồ ăn cho tôi.

Ngày thường, thấy cả đĩa bánh thịt, tôi đã mừng rỡ.

Nhưng lúc này, bụng dậy sóng, tôi chạy ra một góc nôn thốc nôn tháo.

Thẩm Thanh Yến còn chưa hết kinh ngạc, chó đen đã chạy tới, đôi mắt đen nhánh đầy lo lắng.

Chốc lát sau, có tiếng gõ cửa.

Là người đàn ông gánh giỏ th/uốc:

“Tôi là lang y qua đường, nghe trong nhà có tiếng nôn mửa nên mạo muội ghé qua, có cần giúp gì không?”

Tôi và Thẩm Thanh Yến nhìn nhau.

Trùng hợp quá.

B/án tín b/án nghi để hắn bắt mạch.

Lang y vô thức liếc nhìn chó đen, ho khan: “Nương... cô nương có tin vui rồi.”

?

Có th/ai?

Tôi nhìn bụng dạ phẳng lì.

Không lẽ...

Đỗ Cảnh Huyền đồ chó má một phát ăn ngay?

Chó đen bên cạnh đi/ên cuồ/ng chạy vòng tròn.

Thẩm Thanh Yến hỏi: “Con ai vậy?”

Nhớ lần đầu gặp nàng, nàng từng thích Đỗ Cảnh Huyền.

Tôi ho nhẹ: “Của phu quân đã khuất.”

Ngay lập tức.

Chó đen ngừng chạy.

Thẩm Thanh Yến mắt lệ nhòa: “Lẽ nào chồng chị cũng ở Bắc Cảnh...”

Tôi giả vờ thở dài: “Cũng vì chuyện ấy.”

Ngày tháng trôi qua, bụng dần lớn lên.

Chủ nhân của chó đen vẫn biệt tăm, nhưng xung quanh bỗng nhiều hàng xóm lạ.

Bà đỡ đẻ, lang y, lão nông, tân bổ đầu mục.

Họ có điểm chung.

Cực kỳ, vô cùng, đặc biệt nhiệt tình.

Đang suy nghĩ, cửa lại vang tiếng gõ.

Một mệ b/éo xách gói dầu:

“Cô nương, tôi là hàng xóm mới, chồng tôi làm việc cho gia đình lão gia, thường mang đồ ăn về, một mình ăn không hết...”

Tôi xoa bụng, mắt liếc xuống chó đen dưới chân.

Giữa ban ngày, hắn đang nằm im.

Chắc đêm qua...

Xem chầu chưa hết.

Cảm ơn mệ xong, tôi ôm chó đen vào lòng.

Móng vuốt và răng đều thu lại, mềm mại để người ta vuốt ve.

Tôi thong thả nói: “Ngươi uống sữa cả tháng mà chẳng lớn chút nào.”

Chó đen cứng đờ.

Tôi giả vờ không thấy, lật ngửa hắn lên đùi: “May ta có phương th/uốc lạ, chỉ cần thiến chó đực đi...”

Chó đen giãy giụa.

Sợ đ/á trúng bụng tôi, hắn thu chân ngắn lại, rên ư ử phản đối.

Ngón tay tôi lướt xuống bụng nhỏ.

Lông hắn dựng đứng lên vì sợ hãi.

Tôi cười: “Dù sao ngươi cũng có hậu duệ rồi, có hay không cũng...”

Chưa dứt lời, trời đất chợt đảo đi/ên.

Tôi rơi vào vòng tay quen thuộc, thoang thoảng mùi cỏ non.

Danh sách chương

4 chương
13/01/2026 19:36
0
04/02/2026 09:56
0
04/02/2026 09:54
0
04/02/2026 09:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu