Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cũng đã đi hỏi m/ua vé xe khách từ sớm, nhưng dạo này đều hết vé hết rồi. Gần đây có rất nhiều bố mẹ lên tỉnh đón Tết cùng con cái, vé xe khách cũng khan hiếm.
Xe đi nhờ thì có, nhưng mới đây mới có tin tức về việc tài xế xe đi nhờ bỏ rơi nữ hành khách giữa đường cao tốc, nên bố mẹ tôi cũng không yên tâm.
Lâm Dực Gia nói: "Tôi tôn trọng quyết định của em. Nếu em muốn về sau ba ngày nữa, thì mấy ngày này tôi sẽ đưa em đi tham quan các danh lam thắng cảnh quanh đây, không để em một mình cô đơn trong thành phố xa lạ này."
"Còn nếu em muốn về tỉnh, lúc nào tôi cũng có thể lái xe đưa em về, chỉ mất khoảng sáu tiếng trên cao tốc thôi, xong rồi tôi quay lại cũng được."
Anh ấy thật sự rất tốt, đối với tôi vô cùng kiên nhẫn và chân thành.
Tôi suy nghĩ một hồi, sau khi về quê thì trước Tết cũng chưa phải đi làm. Vì đã chia tay Triệu Thắng rồi, về chắc mấy ngày này không tránh khỏi việc bị mai mối, chi bằng ở lại đây cùng Lâm Dực Gia tìm hiểu nhau thêm. Ít nhất tôi cảm thấy chúng tôi khá là có duyên, hơn nữa mọi phương diện của anh ấy tôi đều rất hài lòng.
Sau khi hỏi ý kiến bố mẹ, họ đều tỏ ra yên tâm về nhân phẩm của Lâm Dực Gia, bảo tôi tự quyết định. Hiện tại họ vô cùng cảm kích anh ấy vì đã cho tôi tá túc đêm hôm đó, ấn tượng đầu tiên về anh rất tốt.
Ngày đầu tiên, Lâm Dực Gia dẫn tôi đi thăm phố cổ gần đó, m/ua cho tôi mấy món quà lưu niệm dễ thương. Làm quen xong mới biết anh ấy rất hoạt ngôn, cả ngày hôm đó tôi cười đến mỏi cả mặt, tâm trạng cũng khá lên nhiều.
Ngày thứ hai, Lâm Dực Gia lái xe đưa tôi đến khu thắng cảnh thiên nhiên xa hơn một chút, dẫn tôi ngắm sương muối trên núi. Phong cảnh tuyệt đẹp, lúc này tôi đã hoàn toàn quên mất cái tên Triệu Thắng.
Ngày thứ ba, khi tiễn tôi lên xe về tỉnh, Lâm Dực Gia m/ua rất nhiều đặc sản địa phương bảo tôi mang về biếu bố mẹ, đồng thời nhắn gửi lời hỏi thăm đến hai cụ.
Lúc chia tay, anh ấy tỏ tình với tôi: "Anh hy vọng em có thể làm bạn gái anh, bất cứ lúc nào cũng được, anh sẽ đợi câu trả lời của em."
Câu trả lời của tôi là đứng nhón chân hôn nhẹ lên má anh, rồi xách đống đồ lỉnh kỉnh nhanh chóng hướng về phía quầy soát vé. Tôi hơi ngại ngùng, nhưng nhiều hơn cả là vui sướng, suốt chặng đường về tôi cứ như bay trên mây...
Khi đến bến, bố mẹ tôi ra đón.
Thấy tôi hồng hào tươi cười, họ yên tâm hẳn.
Bố tôi vốn chuẩn bị sẵn cả bụng lời an ủi đứa con gái thất tình, giờ cũng không cần dùng đến rồi. Khi hai cụ hỏi về ba ngày qua của tôi, tôi cho họ xem những bức ảnh du lịch tôi chụp cùng Lâm Dực Gia.
Bố mẹ thấy Lâm Dực Gia chăm sóc tôi chu đáo như vậy, đều rất hài lòng với chàng rể tương lai này.
Trên đường về nhà, Lâm Dực Gia gửi cho tôi tấm hình trên má anh có một vết bầm lớn.
Tôi sốt ruột hỏi ngay: "Anh làm sao thế? Đánh nhau với ai à?"
Giọng Lâm Dực Gia nghe rất phấn khích: "Là Triệu Thắng đấy. Hắn bảo tôi cư/ớp bạn gái của hắn, chặn đầu làng đ/á/nh nhau một trận. Tôi bị thương tích, nhưng không thiệt."
"Giờ cả làng đều biết nhà Triệu Thắng cho bạn gái lần đầu về ra mắt ăn đồ thừa để lập quy củ, cùng việc em đã chia tay hắn."
"Danh tiếng nhà hắn ở làng ta coi như thối hoắc rồi, sau này các mối lái quanh đây thấy hắn sẽ tránh xa."
"Vả lại tôi thắng trận, hắn bị thương nặng hơn tôi, cái Tết này chắc phải nằm viện rồi."
Nghe đến đây, tôi thở phào nhẹ nhõm, Lâm Dực Gia không thiệt thòi là được.
Còn Triệu Thắng, hắn ra tay trước, đáng đời bị đ/á/nh.
10.
Nếu không phải đến mồng năm Tết trong buổi tụ tập bạn bè có người nhắc đến Triệu Thắng, tôi còn chẳng nhớ đến sự tồn tại của nhân vật này.
Bạn tôi hỏi: "Triệu Thắng giờ gặp ai cũng bảo em là gái đào mỏ, chê nhà hắn nghèo, chia tay xong liền quen ngay con nhà phú hộ trong làng hắn. Thật thế à?"
Dám bịa chuyện xuyên tạc tôi hả? Đúng là trơ trẽn hết mức.
Tôi kể ngay đầu đuôi sự việc hôm đó cho cả nhóm bạn nghe. Hắn đã vô liêm sỉ đến thế, tôi cần gì phải giữ thể diện cho hắn?
Nghe xong, lũ bạn ai nấy đều phẫn nộ.
"Thời đại nào rồi? Mẹ hắn đòi lập quy củ với em, đúng là mất trí, gh/ê t/ởm quá!"
"Triệu Thắng đi/ên rồi à? Trước giờ không ngờ hắn lại là thứ trai mẹ."
"May có bạn trai hiện tại của em cho tá túc, không thì hậu quả khó lường. Triệu Thắng đúng là đồ khốn nạn!"
Đến mồng bảy, có bạn lén báo cho tôi biết Triệu Thắng đã về tỉnh, rủ bạn bè tụ tập. Vì tôi, cả nhóm đều viện cớ từ chối hắn, không ai muốn dây dưa với kẻ vô lý như thế.
Tôi tưởng mình và Triệu Thắng sẽ chẳng còn liên quan gì nữa. Dù cùng công ty nhưng khác phòng ban, không cố ý gặp thì khó mà chạm mặt.
Nhưng không ngờ hắn trơ trẽn đến mức trong nhóm chat lớn nhất công ty có cả ngàn thành viên, hắn công khai tag tôi và nói với mọi người: [Hướng Vi chính là gái đào mỏ, nó chê nhà tôi nghèo, về ra mắt bố mẹ đã đạp đổ bàn ăn, tối hôm đó đã quen ngay con trai nhà phú hộ làng tôi. Mọi người nhớ đừng qua lại riêng với nó, tôi khuyên thật lòng đấy.]
Muốn bôi nhọ thanh danh tôi, khiến tôi bị chỉ trỏ trong công ty? Thậm chí muốn ép tôi nghỉ việc hả?
Không được thì muốn h/ủy ho/ại tôi sao?
May mắn tôi đã lưu lại bằng chứng trong nhóm chat bọn bạn hắn từ trước. Vốn không muốn làm to chuyện, nhưng giờ tôi soạn ngay bằng chứng gửi vào nhóm nghìn người.
Tôi không nói gì, chỉ đợi xem Triệu Thắng tự h/ủy ho/ại bản thân thế nào.
Đồng nghiệp trong nhóm vì ngại ngùng gặp mặt hàng ngày, không muốn dính líu vào ân oán của chúng tôi, bề ngoài chẳng ai lên tiếng.
Nhưng khi tôi đi làm lại vào mồng tám, không chỉ một lần nghe thấy họ xì xào bàn tán sau lưng về Triệu Thắng, chỉ trỏ bảo hắn đáng gh/ê t/ởm.
Cô gái từng có cảm tình với Triệu Thắng, xem tôi như tình địch giả định, giờ thấy mặt hắn là tránh xa.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook