Ôi anh ơi, eo đẹp quá!

Ôi anh ơi, eo đẹp quá!

Chương 6

03/02/2026 08:32

“Có gì đâu, anh em tôi thấy việc nghĩa thì ra tay, chút thương tích nhỏ thôi.”

“Không sao không sao, chỉ hơi dính bẩn góc áo.”

Sau khi không còn làm nhiệm vụ, Giang Vu Thành hoàn toàn nh/ốt tôi trong nhà.

“Bạn thân thất tình? Hoàng Ninh Ninh, cô không thấy tối hôm đó bạn cô ôm lấy mấy anh trai tân trong vũ trường uốn éo vui sướng thế nào à?”

“Cớ nào cũng là cớ của cô thôi, cô chỉ muốn đi xem trai trẻ lắc lư cho đã mắt.”

Bị hắn giam lỏng ở nhà đến phát đi/ên, không chịu nổi nữa, tôi gào lên trong bất lực.

“Tôi không đi, cũng được.”

“Vậy anh ở nhà uốn éo cho tôi xem đi.”

Đêm đó, Giang Vu Thành buông bỏ lòng tự trọng, khoác lên mình chiếc váy đuôi cá lấp lánh.

Trải qua chuyện nh/ục nh/ã hơn cả việc x/é quần đùi treo lên cây bị cả xe bus nhìn chằm chằm.

Nhìn cái lưng thép cứng đờ của hắn uốn éo, tôi cười đến chảy nước mắt, bụng đ/au quặn thắt.

Một lúc lâu sau, khi đùa nghịch đã đủ, hắn ôm ch/ặt tôi vào lòng, giọng nói thận trọng cất lên:

“A Ninh, em đừng bỏ anh lại được không, cứ ở bên anh đi.”

Tiếng ù ù trong đầu tan biến, hình ảnh Giang Vu Thành nói với tôi trước khi tôi bị song sắt cửa sổ đ/ập ngất dần hiện rõ.

Lúc đó hắn quỳ bất lực trước mặt tôi, nhìn dòng m/áu chảy ròng ròng trên đầu tôi mà gào lên:

“Hoàng Ninh Ninh, em đừng ngủ, đừng bỏ anh.”

“Hoàng Ninh Ninh, em nhìn anh đi, đừng nhắm mắt, anh cho em sờ cơ bụng được không?”

“Chỉ cần em không ngủ, sau này ngày nào anh cũng cho em sờ, anh xin em.”

Ký ức tan biến, tôi chọc chọc vào eo Giang Vu Thành.

Hắn buông tôi ra, mặt đầy nghi hoặc.

Tôi chớp mắt tinh nghịch, cười nói:

“Anh uốn éo x/ấu xí quá, không đẹp mắt, thôi em đi tìm bạn thân vậy.”

Mặt Giang Vu Thành đen kịt như than, thở phì phò vài cái rồi lại dán sát vào tôi.

“Vậy em nói xem, hôm nay thế nào em mới chịu bỏ cái đứa bạn chỏng lỏn vô dụng đó?”

Cá đã cắn câu.

Tôi xoa xoa hai bàn tay, lén lút luồn tay vào trong áo hắn.

Ái chà chà…

Chỉ tiêu cuối năm hoàn thành trước thời hạn.

Cơ bụng sờ đã tay vô cùng.

Chỉ có điều càng sờ cơ bụng càng cứng, chân tôi lại càng mềm nhũn.

10

Giải quyết xong chuyện người yêu, bố mẹ tôi cuối cùng không còn nhắc nhở tôi đi xem mắt.

Chuyển sang cằn nhằn bắt tôi dẫn người yêu về ra mắt.

Trên bàn ăn, bố tôi uống đến lè nhè, đỏ mặt tía tai định quỳ xuống trước mặt Giang Vu Thành.

Quỳ tạ ơn c/ứu mạng…

Mẹ tôi ngượng ngùng kéo bố lại, mặt tôi đỏ bừng, chỉ muốn chui xuống đất.

“Chú ơi, may có chú, không thì đêm đó anh già này ch*t mất rồi… Chú yên tâm, con gái anh gả cho chú, anh không phản đối…”

Bố tôi nói xong liền nhắm mắt ngã vật xuống bàn.

Bữa tiệc tan trong ngượng ngùng, tôi đưa Giang Vu Thành ra về.

Đường phố nhộn nhịp người đổ ra đón năm mới.

Đêm cuối cùng của năm 2024, tuyết bắt đầu rơi.

Tôi run cầm cập, Giang Vu Thành nắm tay tôi nhét vào túi áo hắn.

Suốt đường đi toàn người đi đón năm mới, nhìn tuyết trắng xóa rơi, tôi không nhịn được thốt lên:

“Mai sau nếu cùng ướm tuyết rơi/ Kiếp này dẫu bạc đầu cũng đôi.”

Giang Vu Thành nghe xong bật cười, cười đến nỗi mắt không thấy đâu.

Một lúc sau, hắn ngừng cười, bước đến trước mặt tôi, quỳ một gối xuống.

Hắn run run lấy từ túi trong áo khoác ra một chiếc nhẫn, ngẩng đầu nhìn tôi.

Bông tuyết đậu trên lông mi hắn, chốc lát đã tan thành giọt nước chảy dài trên má.

Đôi mắt phượng chất chứa tình cảm sâu đậm, ánh mắt nồng ch/áy hướng về tôi.

“Nay đã cùng nhau ướm tuyết rơi/ Kiếp này tất định bạc đầu đôi.”

“Hoàng Ninh Ninh, em lấy anh nhé?”

Vừa dứt lời, pháo hoa giao thừa điểm 12 giờ vang lên, từng đoá hoa rực rỡ nở tung trên đầu tôi.

Mắt tôi cay xè, nghẹn ngào đáp lời:

“Em đồng ý.”

Chiếc nhẫn cầu hôn đã đeo trên tay, nhưng bố tôi sau khi tỉnh rư/ợu bắt đầu trở mặt.

“Tao bao giờ nói đồng ý gả con gái cho mày đâu, mày mơ giữa ban ngày à.”

Giang Vu Thành mặt tái mét, hoảng lo/ạn không yên.

Tôi không nhịn được bật cười, quay lại nắm tay hắn.

Mẹ tôi t/át bố một cái đ/á/nh bốp.

“Ông già ch*t ti/ệt, đừng có giở trò nữa, cút ra chỗ khác.”

Bố tôi lập tức làm mặt đáng thương, xoa đầu gi/ận dỗi nhìn tôi.

“Thôi, con gái lớn không giữ nổi, đành để nó đi theo người ta thôi…”

Bốp! Bốp!

Đáp lại hắn là hai cái t/át từ mẹ tôi.

“Bà đ/á/nh nhẹ tay thôi, bà hổ cái.”

11

Nhà cửa ồn ào mà ấm áp lạ thường.

Sau Tết, tôi theo Giang Vu Thành về thăm nhà bố mẹ hắn.

Trước lúc đi, mẹ Giang Vu Thành nắm ch/ặt tay tôi, lòng đầy lưu luyến.

“Cháu Ninh à, có thời gian thì thường về chơi nhé, dì ở nhà nấu thịt kho cho cháu…”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, siết ch/ặt tay bà.

Bố Giang Vu Thành nhìn mãi rồi mặt xị xuống, đẩy bà ra chỗ khác rồi chen vào.

“Cháu Ninh à, chú trồng cherry, nhớ về ăn nhé, còn có quất, dâu… nói chung nhớ về đấy.”

Tôi gật đầu lia lịa.

“Cháu biết rồi, có thời gian hai cháu sẽ về ở.”

Giang Vu Thành sốt ruột, kéo tôi nhét vào xe.

“Được rồi, đâu phải sinh ly tử biệt, đường xa gì đâu, có năm sáu cây số mà hai người làm quá lên.”

Không khí cảm động bị phá vỡ, Giang Vu Thành hứng trọn đò/n song hỷ từ bố mẹ.

Khi xe khởi hành, mẹ Giang Vu Thành ném qua cửa sổ một tấm thẻ ngân hàng.

“Cháu Ninh, cháu cầm lấy tiền sính lễ nhé, đừng từ chối, mật khẩu dán sau thẻ rồi.”

“Cháu nhất định phải lấy thằng khốn này để làm con gái dì nhé.”

Tôi cầm tấm thẻ trên đùi ngoái lại nhìn, dưới gốc cây xa xa bố mẹ Giang Vu Thành đang vẫy tay chào, còn cái cây trên đầu đã trụi lủi sạch sẽ.

Cherry trên cây đều đã nằm gọn trong túi vải bên cạnh tôi.

Tôi nghĩ tình yêu của cha mẹ chính là: Những gì con muốn, những gì cha mẹ có, đều trao hết cho con.

Kỳ nghỉ 1/5, tôi và Giang Vu Thành cuối cùng cũng tranh thủ kết hôn.

Lính c/ứu hỏa bận rộn quá, thường xuyên không có ngày nghỉ.

Danh sách chương

4 chương
03/02/2026 08:33
0
03/02/2026 08:32
0
03/02/2026 08:31
0
03/02/2026 08:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu