Gió chiều gấp gáp

Gió chiều gấp gáp

Chương 2

03/02/2026 09:12

“Chu Triết Ngọc, cảm ơn em vì đã không vạch trần lời nói dối của chị, em thật là một người tốt.”

Chu Triết Ngọc đưa tay xoa nhẹ đầu tôi, “Thu Thu chị, chị là một cô gái tốt, Tạ Diễm hắn không xứng với chị. Tối nay có thể giúp được chị, em rất vui. Nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?” Tôi hơi nghi hoặc.

Chu Triết Ngọc cúi mắt, ngại ngùng liếc nhìn tôi một cái, ấp úng nói: “Nhưng mà, đó là… lần đầu tiên của em ấy.”

Cậu không dám nhìn thẳng tôi, khẽ nói: “Nụ hôn lúc nãy hơi đột ngột quá, em chưa kịp cảm nhận rõ. Thu Thu chị có thể… có thể hôn em thêm một lần nữa được không?”

“Không được.” Tôi nhíu mày từ chối thẳng thừng.

Chu Triết Ngọc như chú cún bị bỏ rơi, cúi gằm mặt xuống, giọng khàn đặc: “Xin lỗi chị Thu Thu, là em quá đáng rồi. Dù chị đã cư/ớp mất nụ hôn đầu của em trước mặt nhiều người như thế, giờ em còn nói ra những lời này thật là khiếm nhã. Dù chị có từ chối em cũng là lẽ đương nhiên, chị đừng áy náy. Được trao nụ hôn đầu cho chị, em rất vui.”

Nói xong, cậu ngẩng đầu lên, cẩn trọng nở một nụ cười với tôi. Chỉ khi x/á/c nhận tôi không gi/ận, cậu mới đưa tay gọi taxi cùng tôi về trường.

Trong xe taxi, điều hòa bật đủ ấm. Vốn dĩ tôi đã hay bị say xe, giờ lại càng mệt mỏi. Tôi nhắm nghiền mắt dựa vào ghế, cố gắng điều hòa hơi thở cho đỡ khó chịu.

Chu Triết Ngọc vỗ nhẹ vai tôi. Tôi bực bội mở mắt, thấy cậu đang cầm một hộp kẹo bạc hà hỏi: “Chị muốn ăn hai viên không? Sẽ đỡ hơn đó.”

Tôi im lặng đưa tay ra. Cậu đổ hai viên kẹo vào lòng bàn tay tôi, nhìn tôi ăn xong rồi mới tự bỏ hai viên vào miệng.

Suốt quãng đường về, nhờ hai viên kẹo bạc hà mà tôi đỡ say hẳn, thậm chí còn có thể ngắm nhìn khung cảnh thành phố lấp lánh đèn đêm bên ngoài cửa sổ.

Xuống xe, Chu Triết Ngọc đi cùng tôi về hướng ký túc xá nữ.

Tôi phá vỡ không khí im lặng: “Sao em biết chị say xe?”

Chu Triết Ngọc gãi đầu: “Rõ rành rành ra đó, mỗi lần ngồi xe chị đều nhắm mắt dưỡng thần mà.”

“Say xe thì dễ thấy thật, nhưng sao em lại giúp chị đỡ rư/ợu?”

Cậu thản nhiên đáp: “Vì chị dị ứng rư/ợu mà, uống vào là nổi mẩn đỏ khắp người.”

Tôi trầm mặc hồi lâu, khẽ hỏi: “Sao em biết chuyện này?”

“Năm ngoái mới vào trường, trong buổi liên hoan chào đón tân sinh viên của câu lạc bộ, salad trái cây có xoài. Lúc đó em không biết, ăn xong liền dị ứng. Chị lập tức lấy từ trong túi ra th/uốc dị ứng cho em. Em cứ tưởng chị là người cẩn thận chu toàn. Sau này thân với anh Diễm rồi, có lần đi ăn cùng nhau, em thấy trên tay chị nổi đầy mẩn đỏ, chạy ra ngoài uống th/uốc dị ứng. Thế là em biết chị bị dị ứng rư/ợu.”

Tôi tự chế nhạo bản thân. Lúc đó Chu Triết Ngọc còn chẳng thân với tôi, vậy mà đã nhận ra. Còn Tạ Diễm, quen nhau năm năm trời, hắn lại chẳng hay biết gì.

Đến cổng ký túc xá nữ, Chu Triết Ngọc đưa hộp kẹo bạ hà cho tôi: “Nè, chị cầm lấy đi. Lần sau say xe nhớ ăn hai viên sẽ đỡ hơn.”

Tôi nhận lấy hộp kẹo còn hơi ấm tay cậu. Chu Triết Ngọc khoanh tay, khóe miệng nhếch lên nụ cười dịu dàng:

“Chị Thu Thu, sau này khi không có em bên cạnh, chị đừng uống rư/ợu nữa nhé. Th/uốc dị ứng uống nhiều hại lắm. Chị Thu Thu, trời lạnh rồi nhớ mặc thêm áo vào kẻo cảm thì khổ lắm. Chị Thu Thu, em về đây, chị nghỉ ngơi đi.”

“Em cũng vậy, uống nhiều rư/ợu thế, về nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, tôi quay người bước vào ký túc xá.

Vừa lên đến tầng hai, Linh Linh đã gửi cho tôi một tấm ảnh.

Chu Triết Ngọc đang ngồi xổm dưới cột đèn bên cạnh tòa nhà, đầu gục vào đầu gối, trông như chú cún con bị chủ nhân bỏ rơi.

Linh Linh nhắn tin: “Thu Thu à, bé cún nhà chị sao thế? Hai người cãi nhau à?”

“Không có.” Tôi trả lời xong rồi thở dài.

Dưới cột đèn, Chu Triết Ngọc đang âm thầm nguyền rủa Tạ Diễm - tên đại bá đó.

Một bóng người quen thuộc đi tới trước mặt. Trong lòng Chu Triết Ngọc vui sướng cuồ/ng nhiệt nhưng không dám để lộ, vẫn giả vờ ngồi thu lu như cây nấm.

“Sao không về? Ngồi đây làm gì? Có đ/au chỗ nào không?”

Chu Triết Ngọc ngẩng mặt lên, giả bộ mạnh mẽ: “Em không sao đâu chị Thu Thu, chỉ hơi chóng mặt vì uống nhiều rư/ợu thôi, lát nữa sẽ hết. Ngoài này lạnh lắm, chị về trước đi, em thực sự ổn mà.”

Tôi bất lực: “Thôi đừng có tỏ ra mạnh mẽ nữa, đưa tay đây.”

Chu Triết Ngọc ngoan ngoãn đưa tay ra. Tôi nắm lấy kéo cậu đứng dậy. Cậu đứng thẳng người, để tôi dắt đến ghế dài ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi tôi.

“Em biết đấy, chị đã thích Tạ Diễm năm năm rồi.” Tôi nhìn thẳng vào cậu, giọng đầy chua chát.

“Em biết. Hắn lấy chuyện đó làm vốn để tự hào, thường xuyên khoe khoang.”

“Thế em nghĩ sao?”

Chu Triết Ngọc nắm ch/ặt tay tôi, khẽ nói: “Em gh/ét cái kiểu chà đạp lên tấm chân tình của hắn. Em thường xuyên đối đầu với hắn là vì thế. Thu Thu chị, em xót chị lắm. Một cô gái tốt như chị, đáng lẽ phải được nâng niu trên tay, che chở cẩn thận. Chị Thu Thu, chị có thể cho em một cơ hội để em trân trọng chị không?”

Đầu óc tôi hỗn lo/ạn, gắng gượng sắp xếp ngôn từ hồi lâu mới thong thả nói: “Chị không biết mình có thể quên hắn hoàn toàn không. Năm năm thích một người, nó đã thành thói quen mất rồi. Chị không thể vội vàng nhận lời em khi chưa thực sự hiểu rõ trái tim mình, như thế là bất công với em.”

Chu Triết Ngọc bật cười rạng rỡ: “Chị Thu Thu, em không bắt chị phải đồng ý ngay bây giờ. Em chỉ muốn chị cho em cơ hội được theo đuổi chị. Em biết Tạ Diễm đã để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời chị. Không sao cả, quá khứ của chị em chưa từng tham dự, nhưng tương lai em nguyện cùng chị song hành.”

Danh sách chương

4 chương
03/02/2026 09:16
0
03/02/2026 09:14
0
03/02/2026 09:12
0
03/02/2026 09:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu